Chương 18: Tôi đã thử ủng hộ tình yêu của cậu bạn thân
“Cái gì… cậu ấy không đến sao?”
Tôi đến gặp Cecilia để tìm hiểu lý do Raven bị đá. Vì ngại hỏi trực tiếp nên tôi đã định hỏi vòng vo một chút, thế nhưng…
“Vâng. Anh Raven không hề đến gặp tôi đâu ạ. Có chuyện gì đã xảy ra sao?”
Chuyện này là thế nào? Một mình suy nghĩ cũng chẳng ra, nên tôi đành giải thích sự tình cho Cecilia nghe.
“Ra là vậy, có lẽ anh ấy đã tỏ tình với một nữ hầu nào đó chăng?”
Nếu cậu ta tỏ tình với một nữ hầu, thì người cần hỏi đã rõ như ban ngày rồi.
“Chúng ta hãy đi hỏi cô Sophia thôi. Cô ấy là Maid trưởng, chắc chắn sẽ biết gì đó.”
“Tôi cũng đi cùng anh.”
Có lẽ vì từng là đồng đội nên Cecilia cũng rất lo lắng cho Raven. Đúng là Cecilia, lúc nào cũng dịu dàng như vậy. Hai chúng tôi cùng tiến về phía phòng nghỉ của người hầu.
“Đúng là lúc nãy Ngài Raven có ghé qua đây.”
Đến phòng người hầu và hỏi cô Sophia, kết quả đúng như Cecilia dự đoán. Có vẻ người mà cậu ta tỏ tình thực sự là một nữ hầu nào đó. Cecilia gặng hỏi cô Sophia:
“Vậy cô ấy có nhắn nhủ hay nói gì không ạ?”
“Tôi nhớ không lầm thì… Ngài ấy đã gọi một nữ hầu ra để nói chuyện gì đó.”
Quả nhiên là một trong những nữ hầu rồi. Rốt cuộc là cậu ta đã tỏ tình với cô nàng nào vậy nhỉ?
“Cô Sophia này. Người được gọi ra là ai vậy ạ?”
Với tư cách là bạn thân, tôi phải hỏi cho ra lẽ xem Raven đã làm gì sai trong mắt cô nàng đó. Cecilia cũng có vẻ rất tò mò, cô ấy bồn chồn chờ đợi câu trả lời từ cô Sophia.
“Là lính mới, Happiness ạ.”
““……””
Cả hai chúng tôi đồng loạt đứng hình. Người mà cậu bạn thân đầu tiên tôi có được sau khi chuyển sinh lại phải lòng một ma vật từng là thuộc hạ cũ của mình sao? Cecilia cũng lặng người không nói nên lời.
“Hả! Xin lỗi cô Sophia. Hiện giờ Happiness đang ở đâu ạ?”
Tôi có cả đống chuyện cần phải hỏi Happiness. Nhìn thấy bộ dạng cuống cuồng của tôi, cô Sophia có hơi ái ngại, nhưng rồi cô ấy nhanh chóng lấy lại vẻ mặt không cảm xúc như thường lệ.
“Nếu là Happiness thì giờ này chắc đang trong giờ dọn dẹp dinh thự. Dinh thự rộng lớn nên tôi cũng không rõ chính xác cô bé đang ở đâu.”
Đúng là dinh thự nhà Aquarein rất rộng, nhưng nếu chạy khắp nơi tìm kiếm thì chắc cũng chỉ mất vài phút thôi.
“Cảm ơn cô. Với lại, nhờ cô trông chừng Cecilia giúp tôi với.”
Giao lại Cecilia vẫn còn đang đứng hình cho cô Sophia, tôi lao ra khỏi phòng người hầu. Tôi bắt đầu chạy thục mạng khắp dinh thự. Thi thoảng có bị các nữ hầu khác nhắc nhở, tôi chỉ kịp xin lỗi qua loa rồi lại tiếp tục chạy.
Sau khi chạy quanh dinh thự khoảng ba vòng, cuối cùng tôi cũng tìm thấy Happiness. Cô bé đang mặc bộ đồ hầu gái, cầm chổi quét dọn một căn phòng khách. Chỗ này lúc nãy tôi vừa đi qua xong, chắc là hai bên đã đi lướt qua nhau rồi.
“Chào.”
Cô bé khẽ gật đầu chào rồi quay lưng định tiếp tục công việc dọn dẹp.
“Đứng lại đó cho anh!”
Vì vẫn chưa nói được câu nào nên tôi nắm lấy vai cô bé giữ lại. Khó khăn lắm mới tìm thấy, không thể để cuộc gặp kết thúc chỉ bằng một lời chào hỏi thế này được.
“Gì?”
“Gì là gì chứ hả. Anh là Đội trưởng cũ của em mà đúng không? Sao em lại đối xử với anh kiểu đó?”
Chẳng phải em đã lo lắng và đi tìm anh suốt một tháng rưỡi sao? Dù đúng là hồi còn ở Ma Vương Thành, anh cảm giác mình không được kính trọng cho lắm. Hiện giờ chuyện đó không quan trọng nên anh sẽ nhịn, nhưng có lẽ hôm nào đó chúng ta cần phải nói chuyện nghiêm túc một phen mới được.
“Có việc?”
“Phải. Lúc nãy có một anh chàng đẹp trai đeo kiếm bên hông đến gặp em đúng không. Cậu ấy đã nói gì với em thế?”
“Anh ta bảo thích tôi, nên tôi bảo 'không thể nào'.”
Happiness đáp lại bằng tông giọng lạnh lùng và hờ hững như mọi khi. Hóa ra Raven đã bị đá phăng đi như thế sao. Nếu đúng là vậy thì cậu ta tội nghiệp quá mức rồi.
Tôi nhớ Raven có nói rằng Happiness từng khen giọng nói của cậu ta hay và đáng ngưỡng mộ. Điều đó có nghĩa là họ phải từng gặp nhau ở đâu đó rồi.
“Em từng gặp anh chàng kiếm sĩ đó rồi đúng không. Em có thể cho anh biết là gặp khi nào và ở đâu không?”
Tôi rất tò mò không biết tại sao Happiness lại nói như vậy. Thế nhưng, Happiness đột ngột quay lưng lại phía tôi.
“Không được.”
Nói xong, cô bé cầm chổi rồi chạy biến đi mất. Tôi định đuổi theo nhưng nghĩ chắc cô bé cũng có lý do riêng không thể nói. Có bắt lại tra hỏi đến cùng chắc cũng chẳng giải quyết được gì.
“Thôi thì về rồi tính tiếp vậy.”
Tôi nhắn lại với Cecilia là mình xin phép về trước, rồi hướng về phía Guild.
“Chuyện là như vậy đấy ạ.”
Khi về đến Guild thì đã là giữa trưa, quán rượu đang tấp nập mạo hiểm giả dùng bữa. Tôi tiến về phía quầy của Clayman như thường lệ thì thấy một bộ giáp hiệp sĩ quen thuộc đang ngồi đó. Có vẻ Duke và Clayman đang tán dóc với nhau. Trông họ nói chuyện rất rôm rả.
“Hồ~, ra là ông cũng vất vả nhỉ. Nếu là tôi thì tôi lười quá bỏ cuộc lâu rồi.”
“Hai người đang nói chuyện gì thế?”
Tò mò, tôi chen vào cuộc vui. Clayman và Duke nhận ra tôi liền chào hỏi qua loa. Vì Duke đang đội mũ giáp nên không thấy rõ mặt, nhưng chắc chắn là hắn đang cười.
“Bọn em đang kể mấy chuyện thú vị về Đội trưởng đấy ạ.”
Duke còn bồi thêm một câu: “Tất nhiên là mấy chỗ nhạy cảm em đã giấu kín rồi ạ”. Vấn đề không nằm ở chỗ đó!
“Đừng có tự tiện đem quá khứ của người khác ra làm trò đùa để tán dóc chứ.”
Tôi có cả đống lịch sử đen tối chỉ muốn xóa sạch khỏi ký ức. Không biết Duke đã kể đến đoạn nào rồi, tôi lo lắng không yên. Muốn tra hỏi và trị tội hắn ngay lập tức, nhưng giờ không phải lúc.
“Đúng lúc lắm. Duke, anh có chuyện cần hỏi, đi theo anh.”
Tôi kéo hắn ra khỏi Guild rồi giải thích sự tình. Dù sao thì Duke cũng đã gắn bó với Happiness lâu ngang ngửa tôi. Nếu kéo được hắn về phe mình thì sẽ rất đáng tin cậy.
“Hừ. Trước hết, nếu muốn nhờ tiểu thư Cecilia giúp đỡ thì anh nên kể về quá khứ của Happiness cho cô ấy nghe đi ạ. Nếu không thì tiểu thư cũng chẳng biết đường nào mà lần đâu.”
Đúng là vậy thật. Nhưng tôi cũng không thể bỏ mặc một Raven đang chìm trong u sầu được…
“Đành vậy, anh quay lại chỗ Cecilia để giải thích trước đã. Duke, đi thôi.”
“Rõ thưa Đội trưởng.”
Tôi dẫn theo Duke quay lại dinh thự Aquarein. Tại phòng của Cecilia, tôi bắt đầu kể về quá khứ của Happiness.
“Vậy em xin phép kể ạ. Trước tiên, tiểu thư có biết rằng chủng tộc Harpy vốn thường xuyên là mục tiêu săn đuổi của con người không ạ?”
Cecilia gật đầu xác nhận. Harpy là chủng tộc có ngoại hình xinh đẹp, nên không ít kẻ muốn bắt họ về làm nô lệ hoặc săn đuổi để lấy những bộ lông vũ tuyệt đẹp.
Nhân tiện, tôi quên chưa nói là đống lông vũ tôi vặt từ Happiness, tôi không đem bán mà vẫn đang cất giữ cẩn thận.
“Tất nhiên Happiness cũng không ngoại lệ ạ. Trong lúc đang bị các thợ săn nhân loại truy đuổi, cô bé tình cờ được em – lúc đó đang đi tuần tra – cứu thoát, và sau đó trở thành thuộc hạ của Đội trưởng.”
Vẻ mặt Cecilia thoáng hiện lên sự phức tạp. Có lẽ vì đó là việc do chính đồng loại của mình gây ra. Một câu chuyện chẳng vui vẻ gì cho lắm.
“Lúc đầu con bé chẳng bao giờ chịu mở miệng nói câu nào đâu. Giờ thì đỡ hơn nhiều rồi đấy.”
Hồi đó Happiness chỉ giao tiếp bằng cách gật đầu hoặc lắc đầu thôi. Có vẻ cô bé đã bị chấn thương tâm lý rất nặng nề.
“Vì thế, khi được một con người bảo là 'thích', em nghĩ cô bé sẽ chẳng thể có cảm xúc gì tốt đẹp được đâu ạ.”
Đúng vậy, vì tôi biết quá khứ của Happiness nên tôi cũng nghĩ như thế. Thế nhưng, tôi nhớ Happiness không hề có ấn tượng quá xấu về Raven mà nhỉ.
“Vậy thì tại sao cô bé lại khen giọng nói của anh Raven hay và đáng ngưỡng mộ?”
“Harpy vốn là chủng tộc yêu thích ca hát, nên có khả năng cô bé đã bị cuốn hút bởi giọng nói đó ạ, nhưng mà…”
Vấn đề là chúng tôi không biết hai người đó đã gặp nhau trong hoàn cảnh nào. Cứ thế này thì chỉ có nước ngồi đoán mò. Hoàn toàn bế tắc.
“Thay vì hỏi Happiness, có lẽ đi hỏi Raven về cuộc gặp gỡ đó sẽ tốt hơn đấy.”
Vì lúc nãy Happiness đã từ chối rồi. Con bé cũng bướng bỉnh lắm. Duke – người hiểu rõ tính cách của Happiness – cũng gật đầu đồng tình. Cecilia dường như cũng tán thành phương án của tôi.
“Vậy hôm nay giải tán ở đây thôi. Trên đường về tôi sẽ ghé qua chỗ Raven xem sao.”
Xác định được hướng đi tiếp theo, tôi chào tạm biệt họ rồi hướng về phía ký túc xá kỵ sĩ nơi Raven đang ở.
Tôi đã đến ký túc xá kỵ sĩ. Không biết có bao nhiêu người sống ở đây nhỉ? Một tòa ký túc xá khổng lồ có thể chứa tới hàng trăm người. Bước vào bên trong, tôi thấy một nơi giống như quầy tiếp tân, và một người phụ nữ có vẻ là quản lý ký túc xá đang đứng đó. Thấy tôi, cô ấy hỏi tôi có việc gì.
“Xin lỗi. Tôi đến để gặp một người bạn là kỵ sĩ đang sống ở đây ạ.”
Quản lý ký túc xá là một người phụ nữ đeo kính trông rất bình thường.
“Để xác nhận, xin hãy cho tôi biết tên của vị kỵ sĩ đó? Và cả tên của anh nữa.”
Tôi cho cô ấy biết tên mình và tên Raven. Cô ấy dùng ngón cái đẩy gọng kính lên, gửi một ánh mắt đầy nghi hoặc về phía tôi. Mà, Raven là người nổi tiếng, lại ít bạn bè nên bị nghi ngờ cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Nhưng có vẻ cô ấy vẫn chịu đi xác nhận giúp, cô ấy biến mất vào bên trong ký túc xá. Vài phút sau, quản lý ký túc xá quay lại với những bước chân dứt khoát và thanh lịch.
“Đã xác nhận xong. Tôi sẽ dẫn anh đến phòng của Ngài Raven.”
Tôi đi theo sau lưng cô quản lý và đến trước phòng của Raven. Cô ấy nói “Chúc ngài tự nhiên” rồi quay trở lại quầy tiếp tân.
“Raven, tôi vào nhé.”
Tôi gõ cửa rồi mở cửa bước vào. Căn phòng toát lên một bầu không khí u ám và ẩm thấp. Chủ nhân của căn phòng – Raven – đang nằm vật vã trên giường.
Suy sụp dữ dội rồi đây, tôi hiểu cảm giác đó mà. Dù sao cũng là mối tình đầu mà nhỉ. Raven nhận ra tôi liền ngồi dậy khỏi giường.
“Youki đó hả, xin lỗi chuyện lúc nãy nhé. Cậu đã cất công rủ tôi đi chơi vậy mà.”
“Không sao đâu. Quan trọng hơn là tôi có chuyện muốn hỏi.”
Dù có thể cậu ta sẽ bảo không muốn nói, nhưng tôi vẫn muốn ủng hộ tình yêu của bạn mình. Tôi sẽ nhất quyết hỏi cho ra nhẽ.
“Tôi muốn nghe chi tiết về việc cậu đã gặp cô gái mình thích như thế nào.”
“Hỏi chuyện đó để làm gì chứ?”
Có vẻ Raven đang mệt mỏi rã rời, cậu ta lầm bầm với vẻ mặt chán chường. Tệ rồi, cậu ta đang dần biến thành Clayman rồi, phải làm gì đó thôi.
“Vẫn còn quá sớm để bỏ cuộc mà đúng không. Biết đâu tôi có thể giúp được gì đó. Làm ơn đi, kể tôi nghe với.”
Chắc là vì chịu thua trước sự kiên trì của tôi, Raven bắt đầu chậm rãi kể lại sự tình.
Quả nhiên chuyện này chẳng nằm ngoài dự đoán của tôi chút nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
