Chương 24: Tôi đã thảo luận xem nên làm gì với Vệ thần
“Ha ha ha! Ngươi còn hành động kỳ quặc hơn cả ta nữa đấy. Ma tộc mà lại đi yêu một thiếu nữ nhân loại sao.”
Sau khi nghe tôi giải thích sự tình, gã Gargoyle đã cười nhạo như thế đó. Tôi là Ma tộc, Seek là Pixie. Mọi chuyện vẫn ổn cho đến khi gã hỏi tại sao chúng tôi lại giả làm con người, và khi tôi trả lời thì kết quả là thế này đây.
“Đội trưởng ơi, đành chịu thôi~. Ngay cả em lúc mới nghe xong cũng đã cười vỡ bụng mà.”
Đối với một ma vật bình thường thì đây hẳn là hành động không thể tin nổi, nhưng bộ chuyện đó buồn cười đến thế sao? Đã lỡ yêu rồi thì biết làm thế nào được chứ. Vả lại tôi thấy cho đến giờ mình tiếp cận mục tiêu vẫn rất thuận lợi mà.
“Cái gì chứ. Đâu cần phải cười đến mức đó. Ngươi cũng chỉ là một kẻ lạc đường thôi còn gì.”
Bị cười nhạo nên tôi cay cú bật lại ngay. Và có vẻ đòn phản công này hiệu quả hơn tôi tưởng.
“Lạc đường...!?”
Một tiếng rắc vang lên như thể cơ thể đá của gã vừa xuất hiện vết nứt. Có vẻ như câu nói vừa rồi đã gây ra sát thương cực lớn cho gã. Trông hầm hố thế mà hóa ra lại yếu đuối trước lời nói vậy sao?
“Lêu lêu~ Đồ lạc đường~ Đồ lạc đường~”
Seek bồi thêm một đòn tấn công bằng nụ cười đầy châm chọc. Dù thằng nhóc không có ý ác nhưng với Gargoyle thì đây hẳn là một cú sốc nặng nề.
“Nuh hưu. Bị gọi là kẻ lạc đường thật là nhục nhã. Nhưng vì đó là sự thật nên ta không thể cãi lại được.”
Đúng là một gã Gargoyle tội nghiệp mà. Dù thực lực mạnh hơn những cá thể cùng loại bình thường. Nghĩ lại thì, hình như tôi rất dễ kết giao với những kẻ có cá tính mạnh thì phải. Trong số những người tôi quen, tôi có cảm giác chỉ duy nhất Cecilia là người bình thường và tỏa sáng rạng ngời.
“Bỏ qua chuyện lạc đường đi, ngươi không có ý định làm điều gì xấu đúng không?”
“Tất nhiên rồi. Ta chỉ cư ngụ ở ngôi miếu này thôi. Ta chẳng định làm gì ngôi làng này, mà cũng chẳng có ý định cứu giúp ai hết.”
Nghĩa là kiểu “nước sông không phạm nước giếng” sao. Nhưng tôi cá là nếu Teal gặp nguy hiểm, gã sẽ bay đến ngay cho mà xem. Cứ như người hùng trong mấy bộ phim hoạt hình vậy.
Mà thôi, có vẻ cứ mặc kệ gã cũng không sao. Tạm thời lát nữa về tôi sẽ bàn bạc thêm với Cecilia.
“Nếu ngươi không có ý định gây hại cho dân làng thì chắc là ổn thôi. Seek, về thôi em.”
“Rõ thưa Đội trưởng~”
Chúng tôi chào tạm biệt Gargoyle rồi quay trở lại nhà của Teal. Trước khi chúng tôi đi, gã còn dặn kỹ là đừng có tiết lộ danh tính thật sự của gã cho ai biết.
Cứ yên tâm đi, ngoài Cecilia ra tôi sẽ chẳng nói với ai đâu. Vì nói với dân làng chắc chắn sẽ gây ra đủ thứ rắc rối phức tạp.
Khi chúng tôi quay lại nhà Teal, cô bé đã ngủ thiếp đi trên giường, còn Cecilia thì đang ngồi trên ghế chăm chú đọc sách.
“Vất vả cho hai người quá. Có chuyện gì vừa xảy ra sao ạ?”
Cô ấy thắc mắc khi thấy quần áo của chúng tôi hơi lấm bẩn. Sau khi xác nhận Teal đã ngủ say, tôi giải thích toàn bộ sự tình.
“Vệ thần hóa ra lại là một con Gargoyle sao. Mặc dù nó chưa gây phiền hà gì cho dân làng và cũng không có yêu cầu tiêu diệt nào phát ra, nhưng nếu lỡ có chuyện gì xảy ra thì e là đã muộn...”
Cecilia dường như đang rất phân vân về việc nên xử lý thế nào cho đúng với cương vị của mình. Tôi thì nghĩ cứ mặc kệ gã cũng được, nhưng Cecilia thì không thể quyết định dễ dàng như vậy. Còn Seek thì tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm.
“Anh nghĩ chắc là ổn thôi, vì nghe bảo gã đã sống yên ổn ở đây suốt vài trăm năm rồi mà.”
“Hừm, nên làm thế nào bây giờ nhỉ. Nhưng sự thật là gã cũng đã cứu Teal-chan, nên chắc gã không phải kẻ xấu đâu.”
“Em chán quá đi~”
Trong lúc chúng tôi đang bàn chuyện đại sự thì cái thằng nhóc này. Tôi bảo nó hãy đi chơi với đám trẻ con trong làng rồi tống nó ra khỏi nhà. Một kiểu “đuổi khéo” để rảnh tay làm việc. Nghe có vẻ hơi quá đáng, nhưng thấy nó hớn hở chạy về phía ngôi làng nên tôi cũng chẳng bận tâm nữa.
“Như vậy có ổn không anh?”
“Dù sao có Seek ở đây nó cũng chẳng đóng góp ý kiến gì đâu, nó đang tuổi ăn tuổi chơi mà, cứ kệ nó đi.”
“Cũng phải nhỉ.”
Cô ấy đồng ý dễ dàng quá. Mà, chắc là vì Seek trông giống trẻ con thật.
“Quay lại chuyện của Gargoyle, anh nghĩ lúc này cứ tạm gác lại đã.”
Thay vì lo lắng cho một con Gargoyle chẳng biết sau này có làm gì không, thì chi bằng cứ tập trung chữa trị cho dân làng và đối phó với lũ sơn tặc có thể tấn công bất cứ lúc nào thì hơn. Hơn nữa, nếu chúng ta làm gì Gargoyle, không biết Teal-chan sẽ phản ứng thế nào nữa. Cô bé đó sùng bái Vệ thần một cách cuồng nhiệt lắm.
“Đúng vậy. Trước mắt chúng ta hãy tập trung vào việc chữa trị cho dân làng đã. Nhờ có Youki-san và Seek-kun mà việc điều trị có vẻ sẽ xong sớm thôi, còn vấn đề sơn tặc cũng phải tìm cách giải quyết nữa.”
Chúng tôi cùng thảo luận về hướng đi sắp tới. Cuối cùng, chúng tôi quyết định vào ngày mai, trong lúc chữa trị sẽ tìm hiểu thêm thông tin về Vệ thần từ dân làng, và Cecilia cũng sẽ trực tiếp nói chuyện với gã Gargoyle đó một phen. Khi cuộc thảo luận kết thúc thì trời cũng đã tối mịt.
“Đã muộn thế này rồi sao. Sắp đến lúc phải quay về nhà trưởng làng rồi nhỉ.”
Để họ phải lo lắng vì mình về muộn thì cũng không hay.
“Đúng vậy. Chúng ta về thôi anh.”
Để không làm Teal đang ngủ thức giấc, chúng tôi khẽ khàng rời khỏi nhà. Đi bộ trong khu lâm viên tối tăm dưới ánh trăng, không hiểu sao tôi lại cảm thấy có chút lãng mạn. Có lẽ vì ở kiếp trước, tôi chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác đi bộ cùng một cô gái trên con đường đêm như thế này.
Tôi khẽ liếc nhìn Cecilia, nhưng cô ấy dường như chẳng có cảm giác gì đặc biệt mà cứ thế thản nhiên bước đi.
“Có chuyện gì sao anh?”
“À không, không có gì đâu.”
Thực ra trong lòng tôi đang đập thình thịch liên hồi, nhưng tôi cố không để lộ ra ngoài. Cecilia có vẻ hoàn toàn không nghĩ ngợi gì cả. Chắc là cô ấy đã từng đi qua những con đường như thế này cùng với tổ đội Dũng giả rồi.
Thấy bộ dạng bồn chồn của tôi, Cecilia khẽ nghiêng đầu thắc mắc. Dù không khí đang rất tốt nhưng tôi chẳng làm được gì cả cho đến tận khi về tới nhà trưởng làng.
Đúng là cái đồ nhát gan mà, cái thằng tôi này. Ít nhất cũng phải nắm được cái tay chứ.
“Ôi! Ngài Cecilia và quý bạn, các vị về muộn làm tôi cứ lo mãi. Người bạn nhỏ kia đã về trước từ lúc nãy, ăn tối xong là đã vào phòng đi ngủ ngay rồi ạ.”
Vừa vào nhà, chúng tôi đã được đón tiếp bởi ông trưởng làng với tâm trạng cực kỳ phấn chấn. Chắc ông lão đang rất vui vì việc điều trị cho dân làng đang tiến triển thuận lợi.
Cái thằng Seek chắc là chơi bời mệt quá rồi đây. Nó chẳng thèm đợi tôi và Cecilia mà đã ăn cơm rồi lăn ra ngủ luôn rồi sao. Mà, nó vẫn còn là trẻ con, thôi kệ vậy.
“Xin lỗi vì đã khiến bác phải lo lắng. Cháu đã điều trị cho Teal rồi nán lại nói chuyện một chút nên hơi muộn ạ.”
“Ra là vậy. Teal mất cha mẹ sớm, bà ngoại nuôi nấng con bé cũng đã qua đời ba năm trước rồi. Có mọi người đến chắc Teal vui lắm. Cảm ơn các vị nhiều nhé.”
Ông lão cúi đầu cảm tạ. Thực ra nhờ vụ đó mà chúng tôi mới biết được chuyện về vị Vệ thần khá thú vị kia, nên ông lão chẳng cần phải khách sáo thế đâu.
Sau đó, chúng tôi được chiêu đãi bữa tối. Thực đơn gồm súp rau củ và bánh mì bình thường.
“Xin lỗi quý vị. Vì đang lúc sơn tặc quấy phá nên chúng tôi chỉ có thể đãi các vị những món đơn sơ thế này thôi.”
“Dạ không đâu ạ. Trong tình cảnh lương thực khan hiếm vì sơn tặc mà bác vẫn chiêu đãi bọn cháu thế này, cháu thực sự rất cảm ơn ạ. Cháu xin phép dùng bữa.”
Nói xong, tôi bắt đầu đánh chén ngon lành những món ăn được dọn ra. Nhìn cách tôi ăn uống hào sảng, phu nhân trưởng làng – người trực tiếp nấu ăn – có vẻ hơi lúng túng.
“Youki-san vốn là người như vậy đấy ạ. Cháu cũng xin phép dùng bữa.”
Cecilia bắt đầu ăn một cách từ tốn, trái ngược hoàn toàn với tôi. Nhìn chúng tôi, bà phu nhân bỗng nở một nụ cười trông có vẻ rất hạnh phúc.
Sau khi ăn tối xong và bàn bạc với trưởng làng về kế hoạch ngày mai, vì đêm đã khuya nên chúng tôi chuẩn bị đi ngủ.
“Ngài Cecilia xin hãy dùng căn phòng lúc nãy, còn vị bạn đây xin hãy dùng căn phòng bên cạnh ạ.”
Theo lời chỉ dẫn của trưởng làng, tôi đi lên tầng hai. Sau khi chúc Cecilia ngủ ngon, tôi bước vào phòng thì thấy Seek đã nằm ngủ trên giường với cái bộ mặt trông ngố không chịu được. Có vẻ là phòng chung rồi. Dù bình thường vẫn vậy nên tôi cũng không bận tâm lắm.
Ngày mai vẫn còn việc chữa trị cho dân làng, và cả việc tìm hiểu thông tin về Gargoyle nữa. Vì cũng đã thấm mệt nên tôi quyết định đi ngủ ngay lập tức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
