Chương 17: Tôi đã thử tư vấn tình cảm cho cậu bạn thân
“Đã có người mình thích rồi sao.”
Giữa bữa tối, tôi không khỏi bàng hoàng trước lời tư vấn tình cảm đầy bất ngờ từ cậu bạn Raven.
“Xin lỗi nhé. Người mà tôi có thể tâm sự chuyện này... thực sự chỉ có mỗi mình Youki thôi.”
Cũng phải, vì cái giọng nói đó mà Raven phải xây dựng hình tượng lạnh lùng, ít nói. Nếu cậu ta đi kể với những người xung quanh rằng mình đang thầm thương trộm nhớ ai đó, kết cục chắc chắn sẽ là bị cười nhạo vì “hình tượng chẳng hề ăn nhập”.
“Hừm.”
Một kẻ kiếp trước từng tỏ tình và thất bại, kiếp này lại tiếp tục tỏ tình và thất bại, đến giờ vẫn chưa một lần biết mùi vị của việc có bạn gái là như thế nào như tôi, mà lại đi tư vấn tình cảm sao?
Này này, cảm giác chẳng lành chút nào. Đáng lẽ cậu ta nên tìm người khác thì đúng hơn, nhưng chắc ngoài tôi ra thì Raven chẳng còn ai để tin tưởng cả.
“Đối phương là một cô gái như thế nào?”
Dù sao cũng là người bạn khó khăn lắm mới kết giao được, tôi không muốn đối xử hời hợt, thôi thì cứ thử lắng nghe xem sao.
“Cô ấy không hề cười nhạo giọng nói của tôi. Thậm chí cô ấy còn bảo đó là một giọng nói hay, và cô ấy rất ngưỡng mộ nó nữa. Thế nên là...”
Ra vậy. Với một kẻ luôn mang mặc cảm về giọng nói như Raven, hẳn đó là một sự kiện vô cùng chấn động và hạnh phúc. Bởi lẽ thông thường, người ta sẽ cười hoặc ít nhất là tỏ ra kinh ngạc trước sự đối lập giữa ngoại hình và giọng nói của cậu ta.
“Hiểu rồi. Và thế là cậu đổ luôn.”
Một cuộc tư vấn tình cảm bình thường hơn tôi tưởng. Raven có vẻ đang rất xấu hổ, mặt đỏ bừng và khẽ gãi má.
“Tôi nên làm gì bây giờ đây?”
Cậu ta có vẻ lúng túng và bồn chồn, mặt đỏ lựng. Trông chẳng khác gì một cậu nhóc trung học đang tuổi dậy thì. Mà cũng phải thôi, vì cái giọng nói đó mà từ trước đến nay cậu ta chẳng có nổi một người bạn nữ, thậm chí là bạn nam, cả đời chỉ biết làm bạn với thanh kiếm. Chắc hẳn cậu ta rất mù mờ về mấy chuyện này.
“Nếu đã thích thì sao cậu không thử tỏ tình xem sao?”
Dù sao cậu ta cũng là một thành viên của tổ đội Dũng giả vừa cứu thế giới. Đẹp trai ngời ngời, lại còn gặp được người chấp nhận giọng nói của mình, tôi nghĩ kết quả sẽ tốt đẹp thôi.
“Tôi không tự tin lắm. Một kẻ cả đời chỉ biết đến kiếm như tôi, liệu có xứng với cô ấy...”
Quả nhiên lại là cái lý do đó. Thật tình, đẹp trai thế kia thì phải tự tin lên chứ. Chẳng còn cách nào khác, dù hơi tự luyến một chút nhưng vì bạn bè đang gặp khó khăn, tôi đành phải “lên cơn” một chút vậy.
“Hừ! Raven, bộ cậu không hiểu rõ về bản thân mình chút nào sao!?”
Tôi đưa tay chỉ thẳng vào mặt Raven một cách dứt khoát. Cậu ta trông cực kỳ hoang mang vì bỗng nhiên phong cách của tôi thay đổi đột ngột. Nhưng tôi vẫn không dừng lại.
“Gương mặt đẹp trai, dáng người cao ráo, công việc là kỵ sĩ, lại còn là một thành viên của tổ đội Dũng giả đã cứu thế giới. Giọng nói lạ ư? Kẻ nào cười nhạo chuyện đó thì cứ mặc kệ chúng!”
Raven im lặng lắng nghe, gương mặt vẫn còn ngơ ngác. Hừ, vẫn chưa đủ.
“Nhìn tôi đây này. Mặt mũi tẻ nhạt, dáng người phổ thông, công việc là mạo hiểm giả quèn. Thế mà tôi vẫn tỏ tình hết lần này đến lần khác, bị đá hết lần này đến lần khác đấy thôi. Nhưng nhìn tôi hiện giờ xem. Trông tôi có vẻ gì là đang đau khổ không? Không hề đúng không. Raven thì chắc chắn là ổn thôi. Hãy tin vào chính mình!”
Và tất nhiên, kết thúc bằng một tư thế tạo dáng cực ngầu.
Phù, nhẹ cả người. Tôi tắt chế độ “Chunibyo” và chờ đợi phản ứng của Raven.
“Hì. Ra là vậy sao, đơn giản thế thôi à.”
Raven mỉm cười, gương mặt trông đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Có lẽ tôi đã suy nghĩ quá phức tạp rồi. Cảm ơn nhé, đúng là tìm Youki tư vấn là quyết định sáng suốt mà.”
Ồ! Có vẻ tôi đã thuyết phục thành công rồi. May quá, tôi cứ lo cậu ta sẽ sợ phát khiếp mà bỏ chạy luôn chứ.
“Ha ha ha. Cậu nói vậy làm tôi thấy việc mình tư vấn cũng đáng giá đấy.”
“Thực ra ngày mai tôi cũng được nghỉ. Tôi định sẽ tỏ tình với cô ấy. Nếu được, ngày mai cậu đi cùng tôi nhé.”
Ra vậy, dù đã nói thế nhưng trong lòng cậu ta vẫn còn chút bất an. Cậu ta cũng có phần hay suy nghĩ tiêu cực nhỉ. Một khi người bạn của mình đã lấy hết can đảm để lột xác, kẻ đã kích động cậu ta như tôi làm sao có thể từ chối việc đẩy thêm một nhát sau lưng cho cậu ta tiến tới được.
“Chuyện đó thì không vấn đề gì. Ngày mai cố lên nhé.”
Chúng tôi chia tay nhau sau khi nói những lời đó.
Ngày hôm sau, tôi đợi Raven ở quầy tiếp tân của Guild.
Bên trong Guild hôm nay náo nhiệt hơn hẳn mọi khi. Chắc hẳn dư âm từ vụ Raven tới đây ngày hôm qua vẫn còn. Dù hôm nay cậu ta lại đến, nhưng tôi đã dặn cậu ta phải cải trang kỹ càng nên chắc sẽ không xảy ra náo loạn đâu.
“Này, hôm nay không nhận nhiệm vụ à?”
Clayman hỏi tôi với vẻ mặt uể oải, đã quay trở lại trạng thái lười biếng thường ngày sau khi hết chế độ khoe vợ.
“Hôm nay tôi đợi bạn. Không làm nhiệm vụ đâu.”
Thông thường, các mạo hiểm giả khác đều tập trung ở các quầy có nhân viên nữ xinh đẹp. Chỉ có hạng mạo hiểm giả như tôi mới tìm đến cái quầy của gã Clayman lười biếng này thôi. Thế nên dù tôi có ngồi lì ở đây thì cũng chẳng ai phàn nàn gì. Thậm chí hôm qua họ còn tỏ ra biết ơn tôi nữa cơ.
“À, nếu không đẩy thêm việc cho tôi thì sao cũng được. Cậu muốn ngồi đó cả ngày chẳng làm gì cũng không sao.”
“Điên à, ai lại muốn ngồi chết dí ở đây cả ngày mà không nhích lấy một bước cơ chứ. Đã bảo là tôi chỉ đợi bạn thôi mà.”
Trong lúc tôi đang tán dóc với Clayman thì bất ngờ có ai đó vỗ vai tôi. Quay lại nhìn, tôi thấy Raven đã khoác lên mình bộ đồ cải trang mà tôi cho mượn hôm qua. Có lẽ vì đang quá căng thẳng nên trông gương mặt cậu ta cứng đờ như tượng.
Này này, còn chưa tới nhà người ta mà đã thế này rồi, có ổn không đây.
“Ổn không đấy? Đêm qua có ngủ được chút nào không?”
Raven gật đầu lia lịa, nhưng cử động thì vô cùng gượng gạo. Cảm giác cứ để cậu ta ở lại Guild thì sớm muộn gì cũng lộ tẩy, nên tôi vội vã kéo cậu ta ra ngoài. Để giúp Raven bớt căng thẳng, tôi bảo cậu ta hít thở thật sâu.
“Nghe này. Raven là thành viên tổ đội Dũng giả, lại còn là Đội trưởng kỵ sĩ cơ mà. Cậu phải tự ý thức được mình tuyệt vời đến mức nào chứ! Raven nhất định làm được!”
Trên đường tới nhà người trong mộng của Raven, tôi liên tục khích lệ cậu ta. Chỉ cần nạp đủ tự tin là cậu ta có thể tỏ tình theo quán tính thôi.
“Liệu có ổn không nhỉ.”
Vẫn còn nhát lắm. Suốt quãng đường đi, tôi không ngừng động viên cậu ta. Và rồi, cuối cùng Raven cũng hạ được quyết tâm, chúng tôi đã đứng trước ngôi nhà mục tiêu, thế nhưng...
“Cái gì!?”
Đó không ngờ lại là dinh thự của gia tộc Aquarein.
Người cậu ta thích chẳng lẽ là Cecilia!? Không, nếu là một người dịu dàng như cô ấy thì khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra. Trong chuyến hành trình tiêu diệt Ma Vương, chuyện nảy sinh tình cảm là điều rất dễ hiểu. Cái “cờ tử vong” mà Raven cắm ngày hôm qua, hóa ra là nhắm vào tôi đấy à!?
“Cảm ơn nhé Youki, nhờ cậu mà tôi mới có đủ dũng khí để tỏ tình. Từ đây tôi sẽ đi một mình. Youki cứ đợi ở đây nhé.”
Raven một mình bước vào dinh thự Aquarein.
Tệ rồi đây. Không lẽ Cecilia lại đồng ý. Chắc không đâu nhỉ? Tôi thực sự không biết mối quan hệ giữa hai người họ là như thế nào nên chẳng thể đoán định được gì.
Tôi bồn chồn đứng đợi trước cổng dinh thự được vài phút thì Raven quay trở ra với vẻ mặt vô cùng u ám.
“Bị đá rồi. Cô ấy bảo 'Không thể nào'. Youki này, xin lỗi vì đã làm phiền cậu tư vấn nhé. Quả nhiên hạng người như tôi thì chẳng thể có bạn gái nổi.”
Tệ thật, đôi mắt cậu ta giờ còn vô hồn hơn cả gã Clayman nữa. Thất tình lần đầu đúng là sát thương tinh thần cực lớn mà. Tôi đã từng trải qua nên hiểu rất rõ. Với tư cách là bạn bè, tôi không thể bỏ mặc cậu ta như thế này được.
“Này, chuyện đó không cần phải để tâm quá đâu. Hay là chúng ta đi đâu đó chơi đi? Nếu đã được nghỉ thì bù lại cho hôm qua.”
Tôi thử rủ rê, nhưng Raven lắc đầu và nói với giọng buồn bã:
“Hôm nay giải tán ở đây đi. Hẹn gặp lại sau nhé.”
Raven lững thũng bước đi với đôi vai rũ xuống. Tôi chỉ biết đứng nhìn bóng lưng cậu ta nhỏ dần rồi biến mất.
Cảm giác này là sao nhỉ? Đáng lẽ tôi phải vui mừng vì bớt đi một tình địch, nhưng thực sự lòng tôi lại chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào. Cảm giác vui sướng vì Cecilia vẫn còn đó chẳng hề hiện lên trong tâm trí tôi.
Tình bạn hay tình yêu. Tôi đúng là một kẻ hèn nhát khi chẳng muốn từ bỏ bên nào. Một mặt tôi thấy nhẹ lòng vì Cecilia không bị ai cướp mất, mặt khác tôi lại thấy đau lòng vì mối tình của bạn mình không thành.
“Phải vào gặp Cecilia mới được.”
Tại sao cậu bạn tôi lại bị đá? Dù có hơi bao đồng, nhưng với tư cách là bạn bè, tôi muốn biết lý do nên đã bước chân vào dinh thự.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
