Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

49 36

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9454

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1389

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 65

WN - Chương 20: Tôi đã đi tới một ngôi làng

Chương 20: Tôi đã đi tới một ngôi làng

“Hà...”

Tôi buông một tiếng thở dài thườn thượt. Hiện tại, tôi đang ngồi trên cỗ xe ngựa của gia tộc Aquarein, cơ thể đung đưa theo nhịp xóc.

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vẫn chẳng có gì thay đổi suốt từ nãy đến giờ, có vẻ như chúng tôi đang miệt mài chạy trên một con đường mòn băng qua núi. Ngồi ngay bên cạnh tôi chính là người con gái tôi yêu, Cecilia.

Đích đến của chúng tôi là thôn Dagaz, một ngôi làng miền núi cách Minerva khoảng sáu giờ đi xe ngựa.

Lẽ ra đây phải là một chuyến du lịch ngắn chỉ có hai người giữa tôi và Cecilia.

Tôi rất muốn nói như vậy, nhưng đời không như là mơ.

“Oa—! Lần đầu tiên được ngồi xe ngựa thích quá đi—!”

Chẳng hiểu sao thằng nhóc Seek cũng có mặt ở đây. Nó cứ thò đầu ra ngoài cửa sổ, hớn hở ra mặt. Để giải thích tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, phải quay ngược thời gian về sáng sớm ngày hôm nay.

“Sáng rồi sao.”

Tôi lồm cồm ngồi dậy khỏi chiếc giường ở quán trọ. Ánh nắng mặt trời len lỏi qua cửa sổ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Nhìn sang chiếc giường bên cạnh, tôi không thấy Seek đâu cả. Bình thường thì cái dáng ngủ của nó phải gọi là “khó đỡ” lắm, vậy mà giờ lại chẳng thấy tăm hơi.

Nếu tôi không gọi thì nó chẳng bao giờ chịu dậy. Rốt cuộc nó đã đi đâu rồi nhỉ?

“Thật tình, kể từ khi Happiness và Duke rời đi, mình vất vả hẳn ra.”

Happiness đã bị cô Sophia lôi đi, còn Duke thì bị Raven chiêu mộ, thế là trọng trách vừa trông chừng vừa làm bạn chơi cùng với Seek đổ hết lên đầu tôi.

Hồi còn ở Ma Vương Thành, ba đứa chúng nó chia nhau việc đó mà. Mà thôi, họ đi rồi thì cũng chẳng biết làm sao. Dù có càm ràm thì hai người kia cũng chẳng quay lại ngay được.

Hôm nay tôi có hẹn gặp Cecilia. Sau khi chỉnh đốn trang phục, tôi rời quán trọ để hướng đến dinh thự nhà Aquarein.

“Em xin lỗi. Đột nhiên lại có nhiệm vụ khẩn cấp. Rõ ràng là em đã chủ động mời anh đến uống trà, vậy mà...”

Vừa tới dinh thự là tôi đã được đón tiếp bằng tin này đây. Có vẻ như Cecilia có công việc đột xuất với tư cách là một Linh mục. Cỗ xe ngựa đã sẵn sàng xuất phát.

Nghe bảo có một nhóm sơn tặc xuất hiện tại một ngôi làng miền núi, dù chúng đã bị đánh đuổi nhưng số người bị thương nặng là rất nhiều. Hơn nữa, sơn tặc có thể quay trở lại bất cứ lúc nào, và nếu không có một Linh mục có thực lực thì việc hồi phục vết thương cho dân làng sẽ không kịp. Đó là lý do họ tìm đến Cecilia.

“Công việc thì không còn cách nào khác rồi. Đúng rồi! Hãy để anh đi cùng với em.”

Cả ngày hôm qua tôi đã mong chờ đến hôm nay để được ở bên Cecilia. Hơn nữa, tôi cũng muốn giúp ích được gì đó cho cô ấy.

“Nhưng mà, đây là công việc của em. Sao có thể phiền đến Youki-san được...”

“Ôi trời, chẳng sao đâu mà.”

Trong khi Cecilia còn đang lưỡng lự, dì Seria bất ngờ xuất hiện từ phía sau.

“Sơn tặc có thể xuất hiện, nguy hiểm lắm đúng không? Dù là Cecilia thì chắc cũng ổn thôi, nhưng để chắc chắn, con cứ để Youki-kun đi cùng đi.”

Cecilia bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ. Việc dì Seria đứng về phía mình quả là một sự trợ giúp đắc lực.

“Em hiểu rồi. Youki-san cũng dùng được ma thuật hồi phục, lại có đủ thực lực để làm hộ vệ nữa. Youki-san, dù thấy hơi có lỗi nhưng anh có thể đồng hành cùng em được không?”

Thực ra là do tôi tự nguyện đòi đi theo mà, cô ấy chẳng cần phải khách sáo đến thế đâu. Đây chính là cơ hội mà dì Seria đã tạo ra cho tôi. Một sự kiện để tôi thể hiện điểm tốt của mình và tăng thiện cảm với Cecilia.

“Anh rất sẵn lòng.”

Nghe bảo đây là một nhiệm vụ phải ở lại qua đêm. Chúng tôi sẽ nghỉ tại ngôi làng đó khoảng hai đến ba ngày. Vì cần mang theo hành lý như quần áo thay đồ, tôi phải quay lại quán trọ một lát.

“Vậy anh sẽ quay lại ngay đây.”

Được Cecilia và dì Seria tiễn, tôi dùng hết tốc lực chạy về quán trọ. Về tới nơi, tôi thu xếp hành lý thật nhanh rồi lại vắt chân lên cổ chạy ngược về dinh thự. Cho đến lúc đó, tôi vẫn cứ đinh ninh rằng đây sẽ là một chuyến đi ngắn chỉ có hai người với Cecilia.

Thế nhưng...

“Oa— hế hế!”

Vừa về đến dinh thự, chẳng hiểu sao thằng Seek đã leo lên xe ngựa và đang hớn hở nghịch ngợm trên đó. Cecilia đã ngồi sẵn trong xe, còn dì Seria thì đang nở nụ cười vừa ái ngại vừa buồn cười.

Nhận ra tôi, dì Seria chạy tới và thì thầm vào tai:

“Dì xin lỗi nhé. Sau khi Youki-kun quay về quán trọ, Seek-kun đã tới đây. Nghe dì giải thích sự tình xong là thằng bé cứ nằng nặc đòi đi theo cho bằng được.”

Có vẻ như hai bên đã đi lướt qua nhau khi Seek đến dinh thự. Tôi cứ thắc mắc từ sáng nó đã biến đi đâu, hóa ra là định đến đây. Nhưng vì tôi đi nhanh hơn nên chắc nó đã la cà dọc đường rồi mới tới nơi.

“Cả dì và Cecilia đều đã cố thuyết phục rằng đi theo rất nguy hiểm, nhưng Seek-kun cứ ăn vạ mãi, cuối cùng cả hai đều phải đầu hàng.”

Thằng nhóc Seek này một khi đã muốn cái gì là trời cũng không cản nổi. Với cái gương mặt mỹ thiếu niên thơ ngây, việc nó khóc lóc ăn vạ chắc chắn là “vũ khí tối thượng” đối với phụ nữ rồi. Thằng ranh này, nó cố tình làm thế chắc luôn.

“Hà... đành chịu thôi ạ. Cháu có thuyết phục chắc cũng vô ích.”

Đến cả Happiness và Duke hợp sức lại còn chẳng cản nổi nó nữa là. Thôi thì coi như hôm nay tôi đen đủi vậy.

“Dì xin lỗi nhé. Thực ra dì cũng định kế hoạch cho cháu và Cecilia có một chuyến du lịch riêng tư một chút rồi mà.”

Ra là dì Seria cũng có cùng suy nghĩ với tôi. Mà thôi, Seek dù sao cũng giống như một đứa trẻ, chẳng trách được.

“Dù sao thì việc được đi cùng Cecilia cũng không thay đổi mà ạ. Với cả Seek cũng giống như bạn của cháu nên...”

Chắc nó cũng không gây phiền hà gì đâu. Trông thế thôi chứ kiến thức về thảo dược và thuốc men của Seek rất đáng nể, nó hoàn toàn có thể giúp chữa trị cho người bị thương. Xét về sức chiến đấu thì cũng không phải dạng vừa.

Dù sao nó cũng từng là thuộc hạ dưới trướng tôi cùng với Happiness và Duke mà. Thực tế nếu chiến đấu thật thì nó rất mạnh đấy.

“Ôi, vậy à? Thế thì dì yên tâm rồi. Hai đứa đi đường cẩn thận nhé.”

Cuộc hội thoại với dì Seria kết thúc, tôi cũng leo lên xe ngựa.

“Đội trưởng ơi~ Ngài định bỏ mặc em một mình sao~? Ác quá đi à~”

Vừa lên xe là Seek đã lao tới ôm chầm lấy tôi và cằn nhằn. Tôi không phải shota-con nên làm ơn buông tôi ra ngay giùm cái. Cecilia nhìn màn tương tác của chúng tôi bằng ánh mắt rất dịu dàng.

May quá, Cecilia không có sở thích “hủ nữ” như mấy cô nàng ở kiếp trước.

“Vậy, chúng ta xuất phát thôi chứ?”

Và thế là, cỗ xe ngựa bắt đầu khởi hành hướng về thôn Dagaz.

Và tình trạng đó kéo dài cho tới tận bây giờ.

“Seek-kun trông cứ như trẻ con vậy, dễ thương thật đấy.”

Đúng là ở trong xe ngựa thằng nhóc này hớn hở quá mức. Cảnh vật bên ngoài cứ lặp đi lặp lại suốt từ nãy mà nó vẫn cứ thò đầu ra nhìn với vẻ tò mò như thể thấy điều gì đó lạ lẫm lắm.

“Thằng nhóc đó cũng hiếm khi được ra khỏi lâu đài mà.”

Nhớ lại hồi mình mới ra khỏi lâu đài, tôi cũng phấn khích kiểu “Thế giới Fantasy tuyệt vời nhất!” vậy. Mà với trường hợp của Seek, chắc là do bản tính tò mò vốn có của trẻ con nữa.

“Có hai người đi cùng em thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Có lẽ công việc cũng sẽ kết thúc nhanh thôi.”

Đúng vậy, với ma thuật hồi phục của tôi và kiến thức dược phẩm của Seek thì chắc chắn sẽ xong sớm. Thậm chí nếu sơn tặc có tấn công thật, tôi nghĩ một mình Seek thôi cũng đủ quét sạch cả đám rồi.

“Cứ tin ở anh. Nếu xong sớm thì... cái đó, anh muốn rủ em đi đâu đó chơi.”

“Đội trưởng ơi~ Về nhà mình đi chơi hả~? Cho em đi với nha~”

“...”

Seek chắc không có ý xấu đâu. Nó đang trưng ra nụ cười ngây thơ vô số tội kia kìa. Cecilia nhìn Seek bằng ánh mắt trìu mến như đang trông chừng đứa con của mình vậy.

Và thế là buổi mời hẹn hò thất bại, tôi gác tay lên thành cửa sổ nhìn cảnh vật chẳng có gì thay đổi, bắt đầu chìm đắm vào thế giới nội tâm cô độc của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!