Chương 121: Tôi thử nỗ lực sau khi được tư vấn tình cảm
“Lâu rồi không gặp anh nhỉ. Anh đến bất ngờ quá làm em giật cả mình.”
“Xin lỗi vì đã đến đường đột mà không báo trước.”
“Không sao đâu ạ, hôm nay em cũng không có lịch trình gì mà.”
A, cảm giác này thật là thư thái, Cecilia đúng là thiên thần mà.
Bình thường thì tôi chẳng bao giờ nghĩ mấy chuyện này đâu, nhưng chắc là do chuyến đi bão táp cùng Yuuga khiến tôi kiệt sức rồi.
Dù sao thì đối với tôi, Cecilia vẫn luôn như một thiên thần.
“Anh vừa đi du lịch về. Đây, quà của em này.”
Tôi lấy từ túi hành lý ra gói quà dành cho Cecilia và đưa cho cô ấy.
“Cảm ơn anh. Trà và... thiên thần gỗ sao?”
“Thấy cũng lạ lạ, với lại người dân ở đó khuyên nên mua cái này.”
Người dân ở Brieling ai cũng tin vào truyền thuyết Thần Tình Yêu.
Cửa hàng quà lưu niệm có bán tượng thần Cupid bằng gỗ.
Chủ tiệm bảo là: “Hàng tuyển đấy, hiệu nghiệm lắm, nhất định phải mua”, nên tôi lỡ tay mua luôn.
“Gấu gỗ thì em thấy rồi... nhưng thiên thần gỗ thì đây là lần đầu tiên đấy ạ.”
Cecilia cầm bức tượng thiên thần lên ngắm nghía với vẻ tò mò. Chắc là chọn sai quà rồi.
“Em... không thích hả?”
“Youki-san. Em đã nhận quà thì làm sao có thể nói những lời thất lễ như vậy được ạ.”
Hừm, hình như cô ấy hơi phồng má dỗi hờn.
Nếu tôi chỉ ra điểm đó thì cô ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Một ý nghĩ trêu chọc nảy ra trong đầu, khiến tôi vô thức cười tủm tỉm.
“Anh cười gì thế? Chẳng lẽ anh đang mệt sao? Không, chắc chắn là mệt rồi.”
Có vẻ sắc mặt tôi đã tố cáo tất cả, Cecilia từ nghi vấn chuyển sang khẳng định chắc nịch.
“Hả, a, không phải đâu. Mệt vì đi đường thôi, đi đường ấy mà.”
“Đấy, anh mệt thật rồi còn gì. Có gì khác đâu chứ.”
“A, chết dở.”
Không nói thật lòng mình, nhưng nói dối cũng hỏng bét.
Kết cục vẫn là tôi đang mệt, thế thì nói làm gì nữa.
“Để em pha trà thảo mộc giúp phục hồi sức khỏe nhé.”
“Phiền em quá.”
Thôi thì kết quả thế này cũng tốt.
Tôi ngồi ngoan ngoãn trên ghế, ngắm nhìn dáng vẻ Cecilia đang pha trà.
Bất chợt nhìn ra cửa sổ, tôi thấy Happiness đang cầm chổi làm việc, và Seek đang chạy nhảy tung tăng.
“Mấy đứa đó, vẫn chẳng thay đổi gì cả...”
“Anh nói Happiness-chan và Seek-kun sao?”
Có vẻ tôi lỡ lầm bầm thành tiếng.
Cecilia vừa chuẩn bị tiệc trà vừa bắt chuyện với tôi.
“Em nghĩ so với lúc mới đến thì hai người họ đã thay đổi nhiều rồi đấy ạ.”
“Vậy sao?”
Tôi thì thấy so với hồi ở Ma Vương Thành cũng chẳng khác mấy.
Vậy mà Cecilia lại nhận ra sự thay đổi của hai đứa rõ hơn cả tôi – người đã gắn bó với chúng lâu năm sao.
“Happiness-chan biểu cảm phong phú hơn rồi. Dù nói thế này có hơi thất lễ với em ấy, nhưng em ấy cũng nói nhiều hơn trước. Với lại, trong lúc nghỉ giải lao em ấy hay nhìn ra ngoài cửa sổ và ngâm nga hát nữa. Hướng mà Happiness-chan nhìn... chắc Youki-san cũng đoán được là hướng nào mà nhỉ.”
“Thật á. Mà, Happiness đúng là có thay đổi thật. Con bé cũng trải qua nhiều chuyện rồi. Quan trọng nhất là sự thay đổi lớn nhất...”
Nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy gì, nghĩ gì mà lại hát ca?
Có lẽ Happiness đang cố gắng tìm ra câu trả lời cho riêng mình, còn hơn cả tôi nữa.
“Mà khoan, Happiness thì không nói, còn Seek thì sao?”
“Seek-kun không chỉ chơi đùa đâu ạ, em ấy còn đọc sách để nâng cao kiến thức, và tự luyện tập chiến đấu một mình nữa. Chắc Seek-kun muốn đuổi kịp Youki-san và Duke-san đấy.”
“Seek mà có tinh thần cầu tiến thế sao? Ừm, chờ đã. Sự kiện khiến tâm trạng thằng nhóc thay đổi...”
Đó là hồi ba đứa Duke mới đến Minerva chưa được bao lâu.
Lúc gặp gỡ Guy và Teal-chan, chúng tôi đã đụng độ Mirror – Dũng giả sát hại ma vật.
Seek đã lao vào tấn công Mirror nhưng hoàn toàn không thể làm gì được.
Thằng nhóc đã suy sụp vì thấy mình vô dụng, sau đó được dì Seria an ủi và trở lại bình thường như bây giờ.
Cứ tưởng nó đã trở lại là Seek vô tư lự, nhưng có lẽ nỗi uất ức vẫn còn âm ỉ trong lòng.
“Seek-kun cũng muốn thay đổi, muốn trở nên mạnh mẽ hơn nên đang cố gắng theo cách riêng của mình đấy ạ.”
“Ra là do anh không nhìn thấy thôi sao. Thế còn anh? Anh có thay đổi không?”
Tôi không muốn tự lăng xê bản thân, nhưng cũng tò mò xem trong mắt Cecilia tôi có thay đổi gì không.
“Youki-san thì... em nghĩ là không thay đổi mấy đâu ạ.”
“Vậy à.”
Cô ấy nói thẳng thừng mà không cần suy nghĩ.
Nên vui hay nên buồn đây, không thay đổi mấy thì là tốt hay xấu nhỉ?
“Anh vẫn y như lúc mới gặp mà. Kỳ lạ một cách dịu dàng, luôn nghĩ cho cấp dưới, và cái tính hay mất kiểm soát cũng... chẳng thay đổi gì cả.”
“A ha ha... chắc là thế thật.”
Cái tính hay mất kiểm soát thì nên sửa thật.
Từ lúc gặp nhau đến giờ không đổi nhỉ... vẫn còn một thứ nữa... tình cảm của tôi.
“Xấu hổ quá đi mất.”
“Anh đang tưởng tượng cái gì vậy?”
“Đừng hỏi. Không phải chuyện kỳ quái đâu, em cứ yên tâm.”
“Hà... Nếu Youki-san đã nói vậy thì em sẽ không hỏi kỹ nữa. Mời anh, trà thảo mộc đây ạ.”
“Cảm ơn em.”
“Có cả bánh nữa này.”
Cecilia mang đến một giỏ bánh quy cùng với trà thảo mộc.
Mùi thơm ngọt ngào, đang mệt nên tôi vô thức đưa tay lấy một cái.
“Mời em. Ngon quá, cảm giác như mệt mỏi vì Dũng giả tan biến hết vậy. Mà này, anh đến đột ngột thế mà em cũng có sẵn bánh sao?”
“Lần trước lúc chia tay anh đã bảo là 'hẹn gặp lại' mà. Nên những ngày em nghĩ anh có thể đến thì em đều chuẩn bị sẵn. Nếu anh không đến thì sẽ thành đồ ăn vặt cho Seek-kun.”
“Lần trước... A!”
Hôm đi đón Teal-chan, tôi đã về luôn mà không gặp Cecilia.
Rõ ràng hôm trước đó Cecilia đã nói hẹn gặp lại vào ngày mai.
“A a, anh đã làm cái gì thế này...”
“Anh đừng tự trách mình quá.”
“Thất hứa với phụ nữ là tội đáng chết vạn lần.”
Huống chi đó là người con gái mình thích, lại còn là lời mời từ Cecilia nữa chứ.
Tiếc quá đi mất, tôi của lúc đó bị làm sao vậy hả!?
“Không không, đâu đến mức nghiêm trọng thế...”
“Nghiêm trọng chứ, với anh là rất nghiêm trọng! Lần nào anh cũng mong chờ mà.”
“...Ờm.”
“A...”
Nói xong mới bình tĩnh lại, nghĩa là đã quá muộn.
Nếu diễn giải lời tôi vừa nói một cách lịch sự thì sẽ là thế này:
Việc được ở bên em là rất quan trọng, lần nào anh cũng mong chờ điều đó. Tôi không chỉ lỡ lời một chút đâu, mà là quá đà lắm rồi đấy.
Cecilia cũng không biết nói gì, đứng hình luôn rồi.
Lúc này, chỉ còn cách dùng tuyệt chiêu Chuuni để lấp liếm thôi.
“Phu, phu ha ha ha! Lời nói vừa rồi... là, ừm, cái đó! Ở bên em rất vui, rất an tâm... dạo này anh ở một mình nên càng thấy thế.”
Không thể nói là anh nhớ em được!
Bật công tắc Chuuniị nửa vời khiến bầu không khí chẳng khá hơn chút nào.
Đã thế còn lỡ mồm thả thêm quả bom “ở bên em rất vui” nữa chứ.
“Ờm, cái đó... cảm ơn anh.”
“Ồ, phu... phu ha ha ha! Anh là... cái đó. Kiểu như... là gì nhỉ?”
Tạm thời cứ giả điên cái đã. Cố gắng lái sang hướng nào đó để cả hai không bị ngượng.
Cứ tiếp tục đùa giỡn như mọi khi, hay là nhảy qua cửa sổ chạy trốn luôn nhỉ.
Nhưng mà, như thế có ổn không?
Nhớ lại lời của Caius đi, tôi ơi.
Cứ thế này thì chẳng thay đổi được gì cả.
Không thay đổi cũng được, có những thứ tôi không muốn thay đổi.
Nhưng không mong muốn thay đổi hiện trạng chính là sự trì trệ.
Phải tiến lên dù chỉ một chút thôi, nếu không sẽ hối hận.
Phải cho thấy thành quả của buổi tư vấn với Caius ngay bây giờ.
Ngừng giả điên, tôi lao thẳng về phía Cecilia.
Mặt đối mặt gần quá, hay tại hành động của tôi mà tim đập nhanh kinh khủng.
“Youki-san...?”
“A,”
Nói đi.
“Anh...”
Nói đi nào!
“Anh nhất định sẽ tỏ tình với Cecilia thêm một lần nữa!!”
Nói rồi, tuyên bố sẽ tỏ tình thêm lần nữa.
Biết là đáng lẽ phải tỏ tình ngay bây giờ.
Biết là câu này nghe chẳng khác gì tỏ tình rồi.
Nhưng tôi cảm thấy mình của hiện tại vẫn còn thiếu sót điều gì đó.
Và còn một lý do nữa.
“Em...”
“Làm ơn, đừng trả lời bây giờ!”
Anh chỉ bảo là sẽ tỏ tình thôi, chưa phải là tỏ tình thật đâu.
“Phu phu phu, Youki-san quả nhiên vẫn chẳng thay đổi gì cả.”
“Hả?”
“Em sẽ đợi. Câu trả lời xin được bảo lưu... nhé.”
“A, ừ. Nhờ em nhé.”
Tôi cúi đầu cảm ơn, Cecilia cũng cúi đầu đáp lễ.
Cái nghi thức gì thế này?
“Đội trưởng~. Có mùi ngọt nên em đến nè~”
“Giải lao.”
Biết đọc bầu không khí hay không đây trời.
Cánh cửa mở ra, Happiness và Seek bước vào.
“Chào, lâu rồi không gặp. Anh đi du lịch về. Có quà cho mấy đứa đây. Seek là rau củ sấy, Happiness là bộ đồ đan len.”
“Hả~?”
“Đan len?”
Đã cất công mua về mà phản ứng chán thế.
Rau củ sấy vừa bổ dưỡng lại vừa có thể dùng làm thuốc.
Chế biến để ăn cũng được, làm thuốc cũng xong.
Bộ đan len thì nghe bảo phụ nữ ở Brieling – nơi tình yêu nảy nở – đang rất chuộng món này nên tôi mua về.
Đan cái gì đó tặng cho Raven là được mà.
“Đội trưởng.”
“Hửm, gì thế?”
Vừa mân mê bộ đồ đan len, Happiness vừa hỏi tôi.
“Du lịch một mình?”
“Thì... thỉnh thoảng cũng nên đi một mình chứ.”
Dù kết quả là không còn một mình nữa.
“Cô đơn.”
“Không phải là không có ai để rủ đâu nhé!? Với lại, nếu cô đơn thì anh đã chẳng mua quà về làm gì.”
Nếu chỉ có một mình cô đơn lẻ loi với đống quà mua về thì thà không mua còn hơn.
Đang đôi co với Happiness thì Seek đã chán món rau củ sấy và chuyển mục tiêu sang đống bánh quy.
“Em ăn bánh quy đây~”
“Cái đó là của anh!”
“Trẻ con.”
“Im đi, trẻ con thì đã sao.”
Anh cũng có thứ muốn bảo vệ chứ bộ.
Hình như câu thoại này dùng sai chỗ rồi thì phải.
“À, Youki-san. Chúng ta cùng thưởng thức tiệc trà nhé.”
“Vâng, xin lỗi em.”
Trước mặt Cecilia tôi vẫn luôn giữ thái độ khiêm nhường.
Kết cục là một nửa số bánh quy của Cecilia đã chui tọt vào bụng Seek.
“Youki-san, nhắc mới nhớ lúc nãy anh bảo là mệt mỏi vì Dũng giả phải không ạ?”
“Đi du lịch mà đụng mặt Yuuga, bị bắt rồi bị vạ lây đủ thứ...”
“Ổ-Ổn không ạ. Chắc không gây phiền phức hay thiệt hại gì cho xung quanh chứ ạ?”
“Tên đó uy tín thấp đến mức nào vậy.”
Lúc đi hành trình nghiêm túc gã đã làm cái gì không biết.
Nhìn mức độ lo lắng của Cecilia là đủ hiểu rồi.
“Yên tâm, anh đã dẹp yên tất cả rồi. Mà cái mệt nhất là lúc về cơ. Chuyến xe ngựa chung với Dũng giả...”
Làm ơn đừng có gây náo loạn ở ngôi làng chúng tôi dừng chân nghỉ ngơi chứ.
Lúc cắm trại cũng gây chuyện... mệt mỏi lắm rồi, không muốn kể nữa.
“Anh dùng thêm trà thảo mộc nhé?”
“Cảm ơn em, được cứu rồi.”
Tôi không khách sáo nhận lấy tách trà thứ hai và để cơ thể được nghỉ ngơi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
