Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Tập 01 <<Đang tiến hành>> - Chương 3.4: Bên trên tầng mây xám xịt ấy là cả một trời sao rực rỡ

Chương 3.4: Bên trên tầng mây xám xịt ấy là cả một trời sao rực rỡ

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Bên trong sảnh sự kiện, các sân khấu lớn nhỏ đều đã lên đèn để bắt đầu một ngày hoạt động đầy náo nhiệt. Ở đây có đủ cả, từ những khu vực bày bán đồ lưu niệm cho đến những gian hàng để khách tham quan trải nghiệm các tựa game mới nhất.

Trên sân khấu chính, màn biểu diễn trực tiếp của các diễn viên lồng tiếng đang đẩy bầu không khí lên hừng hực khí thế hơn bao giờ hết.

“Nhìn kìa Ruu-kun! Nhân vật này nhìn thì ngầu thế thôi chứ thực ra biết quan tâm bạn bè lắm. Cứ hễ nữ chính gặp nguy hiểm là kiểu gì cũng lao đến ngay lập tức để—”

Hòa mình vào không gian sôi động ấy, Seira trông thực sự rất hạnh phúc. Một lần nữa, tôi lại nhận ra mình yêu biết bao ánh mắt của Seira mỗi khi cậu ấy say sưa kể về những điều mình thích.

Đang mải miết dạo quanh các sân khấu với nụ cười trên môi, chúng tôi bất ngờ chạm mặt người quen.

“Ồ, Ruto đấy à? Gặp nhau ở đây đúng là trùng hợp thật đấy.”

“...Chẳng lẽ là Yuma đấy sao?”

Vừa nghe tiếng là tôi nhận ra ngay cái giọng và khuôn mặt quen thuộc ấy. Tôi lẩm bẩm đầy nghi hoặc khi thấy cậu bạn cùng lớp đang mải mê lùng sục mấy món đồ giới hạn tại gian hàng lưu niệm.

Mà thật ra Yuma vốn là một "otaku 2D" chính hiệu, nên việc cậu ta xuất hiện ở sự kiện game cũng chẳng có gì lạ. Điều khiến tôi phải trố mắt nhìn chính là bộ đồ trên người cậu ta.

“...Sao mày lại mặc váy thế kia?”

Đúng là váy thật, không sai vào đâu được. Thề luôn, lại còn là kiểu váy điệu đà hết chỗ nói nữa chứ. Từ quần áo cho đến lớp trang điểm trên mặt, tất cả đều là đồ nữ. 

Nói tóm lại, đập vào mắt tôi là một sự thật không thể chối cãi: Yuma đang giả gái.

“Thì tao đã bảo với mày hôm trước là tao phải giả gái mới vào được cửa hàng ‘Arling Sunrise’ còn gì?”

“...Mày có nói thế. Rồi sao nữa?”

“Đúng lúc đó, tao đã thức tỉnh.”

“Mày lúc nào cũng nằm ngoài sức tưởng tượng của tao nhỉ.”

Mà toàn theo cái kiểu chẳng ai lường trước được.

Nói đi cũng phải nói lại, cậu ta giả gái trông khá ổn. Vốn dĩ Yuma đã có sẵn những đường nét thanh tú, nên chỉ cần trang điểm nhẹ là gương mặt đã trông y hệt con gái rồi. Dù khung xương hay bờ vai vẫn còn chút nét nam tính, nhưng nhìn chung là chẳng thấy có gì bất ổn cả.

“Gặp được Ruto ở sự kiện game thế này, chắc mày đang đi hộ tống Yuzuki-san hả?”

“Cũng đại loại vậy. Còn mày thì chỉ đi chơi bình thường thôi à?”

“Thì cũng tính thế, nhưng tao cũng giống mày thôi, đang đi cùng với một người nữa. Có người nào đó vì xấu hổ không dám đi một mình nhưng lại chẳng chịu thành thật gì cả.”

Vừa nói, Yuma vừa hướng ánh mắt ra phía sau lưng tôi.

Một người lại chẳng chịu thành thật?

Tôi vừa thắc mắc vừa ngoái đầu nhìn lại—

“Chào Noha nhé! Tớ may mắn thật đấy, nghỉ hè mà cũng được gặp cậu thế này. Nào, lại đây ôm nhau một cái cho thỏa nỗi lòng đi. Mau lên, lại đây với tớ nào!”

“K-Khoan đã, đừng có ôm tớ ở chỗ đông người thế này! May mắn cái gì chứ, rõ ràng cậu là người rủ tớ đi mà! Với lại tuần trước bọn mình vừa mới gặp nhau xong còn gì! Nhìn kìa, mọi người đang xem đấy! Cả Ruto cũng đang nhìn nữa kìa!!”

“Có gì to tát đâu chứ. Ở Mỹ thì ôm ấp là chuyện bình thường mà.”

“Đây là Nhật Bản—!!”

Người đang luống cuống la lên khi bị vòng tay đầy ren đen của Seira tóm chặt chính là Noha.

Tôi biết là từ khi nghỉ hè, thỉnh thoảng họ vẫn rủ nhau đi chơi, nhưng họ thân nhau đến mức này từ bao giờ thế nhỉ? 

“Phù, nạp đầy ‘năng lượng Noha’ rồi. Giờ tớ có thể hoạt động tốt thêm cả tuần nữa.”

“Thế nghĩa là tuần sau lại phải gặp nữa à? Cái ‘năng lượng Noha’ này tốn pin quá đấy.”

“Cậu ghét gặp tớ lắm hả?”

“...K-Không hẳn, tớ không có ghét.”

Cái điệu bộ quay mặt đi đầy hờn dỗi của Noha đúng là khớp hoàn toàn với mô tả “Người lại chẳng chịu thành thật” mà Yuma đã nói. Khi tôi vô thức mỉm cười, có lẽ thấy phản ứng đó không vừa mắt nên cô bạn cộng sự cũ của tôi hất mái tóc đuôi ngựa rồi lườm tôi sắc lẹm.

“Cười cái gì mà cười?”

“Thì có chuyện đáng cười mới cười chứ. Muốn nghe không?”

“...Thôi dẹp đi. Chắc chắn lại là mấy chuyện vớ vẩn chứ gì. ...M-Mà này Ruto, chẳng lẽ không có cái ôm mừng ngày tái ngộ nào cho người cộng sự đã lâu không gặp sao?”

“Đây là Nhật Bản.”

“Đ-Đúng thế, chuẩn luôn! Tất nhiên là phải vậy rồi!”

Không biết có phải tôi tưởng tượng không, nhưng cái điệu bộ gật đầu lia lịa của Noha nhìn có chút gì đó thất vọng. Nhưng mà Yuma đứng đằng sau lẩm bẩm cái gì mà “đúng là tên nam chính đần độn” là ý gì nhỉ?

“Cơ mà, gặp cậu ở đây đúng là bất ngờ thật. Tớ chẳng thể nào hình dung ra được là Noha cũng chơi game cơ đấy?”

“Ô hay, tớ thích lắm chứ bộ. Đặc biệt là game đối kháng nhé, tớ chơi suốt từ hồi xưa rồi. Những lúc bực mình, cứ đè đối thủ ra mà vật liên hoàn ngay khi chúng vừa đứng dậy là thấy sảng khoái hẳn.”

“Cậu bị căng thẳng đến mức đấy cơ à?”

“Nhưng cái nhân vật Grimhilde này thì không thể nào mê nổi! Cứ đứng từ xa bắn phép rỉa máu khó chịu kinh khủng, đến lúc tớ tưởng là áp sát được rồi thì bà ta lại dùng phản đòn hoặc dịch chuyển để giãn khoảng cách ngay! Đã thế ra đòn thì nhanh, tớ không tài nào tính toán khung hình để bắt bài nổi, nên bà ta thoát mấy đòn vật dễ như chơi ấy!”

“Tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì cả, nhưng hãy chơi game theo cách nào vui vẻ hơn đi.”

Noha mặc kệ lời tôi nói, cứ thế càm ràm tiếp.

“Ngay từ đầu, dùng phép thuật trong game đối kháng đã là dị giáo rồi!”

Có lẽ cậu ấy đã tích tụ khá nhiều ức chế, thôi thì tốt nhất là đừng có dại mà chọc vào tổ kiến lửa.

Trang phục của Noha là một chiếc áo thun rộng đi cùng đôi giày thể thao đậm màu, nhìn chung là phối đồ theo phong cách hip-hop. Nhưng chiếc quần cậu ấy mặc lại là quần jeans xanh đậm rất hợp với đôi chân dài. Dù phong cách này thường che đi đường cong cơ thể, nhưng rõ ràng Noha có một sự ám ảnh đặc biệt với quần jeans.

“Nhưng mà vẫn bất ngờ thật đấy. Tớ không nghĩ Noha lại thích game đến mức đi dự cả sự kiện như thế này luôn.”

“T-Tớ cũng không phải là muốn đi đến mức đó đâu. Tại Seira cứ nhắn tin liên tục bảo tớ nhất định phải đến xem sân khấu của cậu ấy, nên tớ mới đành phải—”

“Lúc tớ bảo Ruu-kun cũng đến, cậu ấy phản hồi ‘tớ đi’ ngay lập tức luôn.”

“Seira—!!”

Noha đỏ mặt rượt đuổi Seira.

Cậu ấy hừng hực khí thế như thể muốn trút sạch mọi uất ức tích tụ từ nhân vật Grimhilde lúc nãy. Nhưng vì Seira lại đang rất tận hưởng màn đùa giỡn đó, nên có vẻ nỗ lực của Noha chẳng đi đến đâu cả.

Nhìn cảnh Seira và Noha thân thiết với nhau, tôi thấy lòng mình có chút bồi hồi, nhưng cũng không thể cứ đứng xem mãi được.

Với bộ đồ cosplay của Seira và ngoại hình vốn dĩ đã rất nổi bật của Noha, màn đuổi bắt nhốn nháo của hai người họ nhanh chóng trở thành tâm điểm giữa đám đông.

Dù là vì tò mò hay ngưỡng mộ, sự chú ý quá mức này rất dễ dẫn đến việc tụ tập đông người gây mất trật tự, và sẽ thật tệ nếu Seira gặp phải rắc rối gì ngay trước giờ lên sân khấu.

“Tạm thời tụi mình đi chỗ khác thôi. Sân khấu mà Seira muốn xem cũng sắp bắt đầu rồi đúng không?”

“Ồ, đúng rồi nhỉ. Chẳng hổ danh là Ruu-kun, chỉ có cậu là mới trị được tớ thôi.”

“Cậu đã bao giờ chịu nghe lời tớ lấy một lần đâu.”

Tôi hỏi ý kiến Noha và Yuma thì cả hai đều bảo không bận gì nên đồng ý đi cùng.

Thế là cả bốn chúng tôi cùng di chuyển, nhưng mà... cái gì thế này? Tôi cảm nhận được những ánh nhìn đầy oán khí cứ bám chặt sau lưng từ khắp mọi nơi trong sảnh. Nếu phải phiên dịch những ánh mắt đầy "biểu cảm" đó ra thì chắc chắn là...

“Dẫn theo tận ba em xinh tươi thế kia, số hưởng quá nhỉ!?”

Trong khi thực tế thì nhóm chỉ có hai nam và hai nữ.

“...? Sao thế Ruto. Mặt tao dính gì à?”

Trước cái sự hiện diện đầy nguy hiểm khiến bản thân không khỏi rùng mình, tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Yuma, chính là thủ phạm gây ra mọi chuyện. 

Đối mặt với cậu bạn cùng lớp sở hữu vẻ đẹp đến mức làm đảo lộn cả tỉ lệ giới tính, tôi đành than phiền bằng giọng mệt mỏi.

“Mặt mày đúng là đẹp thật đấy...”

Nghe thấy thế, Seira và Noha đang đi phía trước liền ngoái lại với vẻ mặt ngạc nhiên hơn bao giờ hết.

***

Dạo quanh một vòng để ngắm nhìn các khu vực của sự kiện, tham gia vào mấy dự án và hoạt động trải nghiệm, thỉnh thoảng Seira còn bị các cosplayer khác vây quanh xin chụp ảnh cùng... cứ thế, thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.

Dù không am hiểu lắm về game, nhưng tôi nhận ra rằng việc làm gì đó cùng bạn bè rốt cuộc vẫn rất vui. Trong lúc tôi đang tận hưởng những cảm xúc giản đơn ấy, cũng đã đến giờ biểu diễn của Seira. Khi cả nhóm hướng về phía sân khấu—

“Thưa chủ tịch, chúng ta nên làm gì đây ạ?”

“Hừm, tôi nghĩ một mình con gái tôi thì cũng ổn thôi, nhưng mà…”

Khu vực sự kiện vẫn còn đang trong quá trình chuẩn bị.

Từ phía sân khấu nơi Seira sắp bước lên, tôi nghe thấy tiếng nhân viên đang bàn tán đầy vẻ lo lắng. Nổi bật giữa đám đông là cô Olivia, gương mặt xinh đẹp của cô hơi cúi xuống như đang mải suy tư điều gì đó.

“Thưa cô, có chuyện gì thế ạ?”

“Ồ, con gái với con rể của mẹ đấy à, lại còn dẫn theo cả bạn bè nữa sao? Cảm ơn các cháu đã đến nhé.”

Chắc vì lần đầu gặp bạn bè tôi nên cô Olivia mới niềm nở như vậy. Thấy cô đang bận rộn, tôi đành nuốt ngược câu "Cháu không phải con rể cô đâu" vào trong. 

Từ bên cạnh, ánh mắt Noha như muốn thét lên “Con rể là cái quái gì hả!?” cứ thế găm thẳng vào người tôi, nhưng thôi thì tốt nhất là cứ mặc kệ. Nhìn qua là thấy rắc rối rồi.

Cũng có một chi tiết nhỏ là mỗi khi nói chuyện với mẹ, giọng Seira lại hơi nhõng nhẽo kiểu trẻ con. Nói sao nhỉ? Cảm giác ấy làm tôi thấy hoài niệm vô cùng.

“Thưa cô, có chuyện gì xảy ra thế ạ?”

“...À, thà nói ra còn hơn là cứ giữ kín rồi làm bọn cháu mất tập trung. Seira này, mẹ từng bảo sẽ có một người mẫu đóng vai vũ công phụ họa trên sân khấu của con, đúng không?”

“Vâng, là người cosplay Dancer Bunyan đúng không mẹ?”

“Người đó vừa bị ngất vì say nắng rồi, có vẻ không kịp hồi phục để lên sân khấu đâu.”

Ra là vậy, hèn gì mấy người bên tổ chức lại hốt hoảng đến thế.

Chưa nói đến cái nóng mùa hè, lượng người đổ về quá đông khiến không khí cực kỳ ngạt thở. Đã vậy còn phải đứng dưới ánh đèn sân khấu nên chắc chắn áp lực là không hề nhỏ. Với đủ thứ tác động như thế, dù có chuẩn bị kỹ đến đâu thì việc đổ bệnh đột ngột cũng là điều khó tránh khỏi. Chẳng thể trách người kia được.

“Vậy cô định sẽ làm thế nào?”

“...Nếu tìm được người thay thế thì tốt nhất. Tuy chưa công bố tên người mẫu, nhưng trong tờ quảng cáo đã ghi rõ là sẽ có nhân vật cosplay xuất hiện rồi. Dù là bất khả kháng, nhưng bảo cô phải làm thất vọng những khán giả đang mong chờ ở đây thì cô không chịu nổi.”

Nhưng mọi chuyện chẳng hề dễ dàng như vậy. Giữa lúc cô Olivia còn đang vắt óc suy nghĩ thì ánh mắt cô đột nhiên dừng lại ở một hướng nhất định.

“...Ơ, gì thế ạ?”

Người mà cô Olivia đang nhìn chằm chằm không ai khác chính là Noha.

Sự im lặng kéo dài vài giây như thể cô đang âm thầm đánh giá điều gì đó. Sau đó, cô Olivia bước tới, tiếng gót giày gõ xuống sàn nghe cồm cộp đầy uy lực. Trước cái khí thế áp đảo ấy, một Noha vốn mạnh mẽ là thế cũng phải chùn bước. 

“Ư...”

“C-Có chuyện gì vậy ạ? Cô có việc gì với cháu sao—”

“Chiếc quần jeans đó.”

“Dạ?”

“Nhìn cách cháu mặc là cô biết ngay. Chăm sóc kỹ lưỡng là chuyện đương nhiên, nhưng cô còn thấy được cháu thực sự trân trọng nó nữa. Dù phong cách khác với sản phẩm của công ty cô, nhưng dưới góc độ một người làm thời trang, cô phải dành lời khen cho cháu đấy.”

“—Tsk, chuyện đó thì...!”

“Nhân tiện này, cháu vốn không thích mấy kiểu giặt mài hay cắt xẻ cố ý làm hỏng vải, đúng không?”

“Đ-Đúng ạ! Nếu mặc lâu ngày rồi tự bạc màu hay sờn vải thì không sao... nhưng cố tình tạo ra vẻ ngoài đó thì tội cho bộ đồ lắm. Cái chất 'vintage' kiểu đấy chỉ là giả tạo thôi, phải không ạ?”

“Hừm, vậy với cháu quần jeans là gì?”

“Là lịch sử. Những vết xước hay vết bẩn chính là dấu chân của tấm vải denim, cho thấy hành trình mà người mặc đã đi qua.”

Chộp lấy! Cô Olivia và Noha trao nhau cái bắt tay đầy nhiệt huyết. Gương mặt cả hai phấn khích như thể vừa tìm thấy tri kỷ giữa đời.

“Tuyệt vời. Cháu có đủ tư cách để gánh vác thương hiệu của cô trên vai rồi. Thế nào, nếu không phiền, cháu có muốn cùng con gái cô lên sân khấu không?”

“Ơ, dạ, không... cái đó thì hơi... cháu chỉ là dân nghiệp dư thôi mà…”

“Tất nhiên là có thù lao và cô sẽ chuẩn bị một phần thưởng đặc biệt. Cụ thể là một chiếc quần jeans denim vintage từ thập niên 60 của hãng 'Nicholas Terry' danh tiếng bên Mỹ—”

“Bạn của cháu đang gặp khó khăn, mẹ bạn ấy lại cần giúp đỡ thì cháu không thể nào làm ngơ được. Cô cứ yên tâm giao cho cháu ạ!”

Ánh mắt Noha lấp lánh hơn bao giờ hết. Cậu ấy nhạy bén đến không ngờ, đặc biệt là khi đứng trước thứ mình thích.

“Được rồi, tạm thời ký hợp đồng người mẫu với đứa trẻ này đi! Chuẩn bị giấy tờ xong xuôi trước khi sân khấu bắt đầu cho tôi!”

“Chủ tịch nói thật đấy ạ? À không, việc soạn văn bản thì không vấn đề gì, nhưng mà…”

Trước chỉ thị đột ngột của cô Olivia, chị thư ký lộ rõ vẻ bối rối. Một nụ cười đúng nghĩa là “khổ sở lâu ngày”. Chắc chị ấy đã bị cô Olivia xoay như chong chóng bởi mấy màn ngẫu hứng thường nhật rồi. Tôi chỉ biết thầm gửi một lời cổ vũ “Cố lên nhé” trong lòng.

“Dạ, cứ cho là để cô bé này lên sân khấu đi, trang phục đã chuẩn bị sẵn thì không sao, nhưng còn trang điểm thì tính thế nào ạ? Thợ trang điểm đã rời đi vì có lịch ở chỗ khác vào buổi chiều rồi, chủ tịch cũng biết mà?”

“Hừm, bất khả kháng rồi. Vậy để tôi—”

“Không đời nào cái trò bôi bẩn mặt của chủ tịch lại có thể trở thành trang điểm sân khấu được đâu ạ.”

“Bảo tôi bôi bẩn là quá đáng lắm rồi đấy nhé!?”

Cuộc tranh luận giữa cô Olivia và chị thư ký cho thấy môi trường làm việc ở đây thoải mái hơn tôi tưởng. Gạt màn đấu khẩu trẻ con này sang một bên thì nội dung câu chuyện vẫn là về thế giới người lớn, về công việc. Một đứa học sinh cấp ba như tôi chẳng có kẽ hở nào để chen chân vào. Giữa lúc tôi chỉ biết đứng nhìn đầy mông lung vì chẳng còn cách nào khác thì—

“Thưa cô Olivia. Nếu là trang điểm thì Ruto làm được đấy ạ.”

“Được rồi, Ruto. Cô giao phó cả cho cháu đấy.”

“Riêng chuyện liên quan đến cháu là cô quyết định hơi bị nhanh rồi đấy?”

Tôi nhăn mặt trước sự dứt khoát không chút do dự của cô Olivia. Đúng là tôi có kinh nghiệm trang điểm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là trình độ nghiệp dư. Tất nhiên tôi rất muốn buổi diễn của Seira thành công và bản thân cũng không định than phiền gì nếu có thể giúp được một tay.

Nhưng nếu một đứa như tôi can thiệp vào, liệu có gây thêm rắc rối không—

“Không sao đâu, Ruto.”

Như để xua tan nỗi lo lắng đang hiện rõ trên mặt tôi, Noha lắc mái tóc đuôi ngựa rồi ghé sát mặt nhìn tôi.

“Tớ không biết người khác thế nào, nhưng nếu là trang điểm cho tớ thì Ruto chắc chắn là người giỏi nhất. Ký ức, trải nghiệm và cả những hồi ức của tớ cam đoan điều đó.”

“......”

Tôi cảm nhận được sự hoài niệm trong đôi mắt Noha, như thể cậu ấy đang nhìn thấu tận sâu thẳm trái tim tôi vậy.

Từ hồi cấp hai đã luôn là như vậy. Tôi lúc nào cũng yếu lòng trước sức mạnh từ ánh mắt ấy. Trước những lời nói mộc mạc nhưng đầy ý chí của Noha, tôi thường là người phải nhượng bộ. Đó chính là cách mà mối quan hệ cộng sự của chúng tôi vận hành... cảm giác khi nhớ lại điều đó sau một thời gian dài khiến tôi thấy đôi chút nhẹ lòng.

“...Hiểu rồi, nếu tớ có làm hỏng thì cũng đừng có mà cằn nhằn đấy.”

Nghe tôi trả lời, Noha khẽ mỉm cười rồi gật đầu.

Dù vẫn chưa thấy tự tin lắm, nhưng tôi vẫn muốn đáp lại nụ cười này. Suy nghĩ đó đến với tôi một cách thật tự nhiên. Rốt cuộc thì tôi cũng thấy vui một chút khi nhận ra bản thân vẫn còn có thể suy nghĩ được như thế.

“Cháu cứ việc sử dụng bất cứ thứ gì có ở đây. Nếu thiếu gì, cô sẽ cho chuẩn bị đầy đủ nhất có thể. Cô muốn cháu hoàn thành trong vòng một tiếng, tính cả thời gian tổng duyệt.”

“Thời gian như thế là đủ rồi ạ, có vấn đề gì cháu sẽ báo lại sau.”

Được dẫn vào phòng thay đồ, tôi bắt đầu kiểm tra bộ dụng cụ trang điểm đã được chuẩn bị sẵn. Vừa mở ảnh nhân vật game mà Noha sắp cosplay trên máy tính bảng, tôi vừa phác thảo sơ bộ ý tưởng trong đầu.

Một nhân vật mang phong cách Trung Hoa, điểm nhấn có lẽ là sắc đỏ ở đuôi mắt. Phấn mắt ở đây khá đầy đủ, mình sẽ tán dải màu nhạt dần từ hốc mắt và đậm hơn về phía đuôi... Không, vì đây là biểu diễn trên sân khấu nên khán giả sẽ nhìn từ xa, có lẽ mình phải dặm màu đậm đến mức hơi quá tay một chút mới ổn được…

“Ruu-kun này, tại sao là con trai mà cậu lại biết trang điểm thế?”

Seira là người hỏi câu đó khi cậu ấy đi theo chúng tôi vào phòng. Câu hỏi hoàn toàn không có định kiến gì cả, chỉ đơn giản là cậu ấy thắc mắc nên mới hỏi với vẻ mặt tỉnh bơ như vậy thôi. Nhân tiện thì Yuma đã đi tìm chỗ ngồi trước rồi, cậu ta bảo bản thân chẳng giúp được gì nên đi giữ chỗ cho chắc.

“Trong các cuộc thi nhảy, bọn tớ thường xuyên phải trang điểm khi thi đấu. Hồi đó tớ đã năn nỉ giáo viên dạy cho mình để phòng trường hợp phải tự thân vận động.”

“Fufu, đã là dân nhảy thì trang điểm cũng là một loại kỹ năng mà. Học cũng đâu có thừa đâu nhỉ.”

“Cậu thì có chịu học tí nào đâu mà nói.”

Tôi bồi thêm một câu để dội gáo nước lạnh vào Noha, người đang trưng ra vẻ mặt tự hào chẳng hiểu vì lý do gì.

Hồi đó dù tôi đã rủ học cùng khi nhờ giáo viên dạy, nhưng Noha chưa bao giờ tham gia dù chỉ một lần. Lúc ấy giáo viên cũng chỉ cười tủm tỉm rồi đồng ý, kết quả là tôi phải học không chỉ cách trang điểm nam cho bản thân mình mà còn cả trang điểm nữ cho Noha nữa. 

...Mà sao hồi đó giáo viên lại cứ cười ẩn ý như vậy nhỉ?

“Thôi, thời gian có hạn nên chúng ta bắt đầu luôn nhé. Đầu tiên là đánh kem nền…”

Tôi lập tức chuyển hướng để bắt đầu công việc trang điểm ngay, nhưng Noha khi đối diện với tôi lại cứ cúi gầm mặt xuống. 

Cậu ấy cứ lầm bầm điều gì đó đại loại như “Tại vì nếu tớ mà học trang điểm thì Ruto sẽ...”, nhưng cứ để thế này thì tôi không tài nào làm được, nên tôi đành ép cậu ấy phải ngẩng mặt lên.

“Noha, nhìn thẳng vào tớ nào.”

“Hya!?”

Tôi đưa tay tới, dùng ngón tay nâng nhẹ cằm Noha lên.

Cô bạn cộng sự cũ ngước nhìn tôi, đôi mắt khẽ mở to như thể bị bất ngờ. Có lẽ hành động vừa rồi hơi đột ngột quá chăng? Mà thôi, hồi xưa tôi cũng làm thế này suốt nên chắc cũng chẳng có gì phải bận tâm.

“Nào, cứ giữ nguyên mặt như thế nhé. Có chỗ nào thấy khó chịu thì bảo tớ ngay.”

“...Ừm… tớ biết rồi…”

Đầu tiên, tôi tán kem nền lên toàn bộ khuôn mặt để tạo lớp nền cơ bản. Da của Noha vốn trắng tự nhiên và mịn màng, nhưng thứ tôi đang tái hiện lại là một nhân vật trong game. Có lẽ, tốt nhất là nên đẩy tông màu và độ bóng lên cao hơn một chút so với bình thường.

Theo thông tin tôi tìm hiểu trên điện thoại, các cosplayer chuyên nghiệp dường như còn dùng cả băng dính để thay đổi hình dáng mắt và đường nét khuôn mặt sao cho giống nhân vật nhất, nhưng tôi sẽ chỉ dừng lại ở mức vừa phải thôi.

Những gì tôi có thể làm chỉ nằm trong phạm vi kiến thức vốn có. Nếu dại dột thử nghiệm những kỹ thuật mới lạ, có thể sẽ dẫn đến những hậu quả không thể cứu vãn trong tình cảnh thời gian eo hẹp như thế này.

“Noha, tớ bắt đầu làm phần mắt nhé.”

“Ừm.”

Dù có chút lo lắng vì lần đầu thử sức với kiểu trang điểm cosplay, tôi vẫn nhẹ nhàng đặt tay lên cằm Noha và cẩn thận từng chút một để vẽ đường kẻ mắt. Noha nhắm mắt lại, hoàn toàn để mặc cho tôi thao tác mà không hề có lấy một chút phân tâm hay run rẩy nào.

Là vì cậu ấy đã quá quen với việc này, hay thực sự là vì cậu ấy tin tưởng tôi đến thế? Dù là lý do gì đi nữa, một cảm giác hoài niệm bỗng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng tôi—

Ào... ào... ào... đột nhiên tiếng nước vang lên.

“............”

Trước tiếng nước dội bất thình lình, tôi liền quay đầu sang nhìn.

Seira đang cúi mặt vào cái bồn rửa được chuẩn bị sẵn trong phòng thay đồ, và cậu ấy đang xối nước từ trên đầu xuống một cách cực kỳ hoành tráng.

“...Cậu đang làm cái trò gì thế hả?”

“Ôi không~ Tớ lỡ trượt tay một chút thôi. Cơ mà… chà, rắc rối thật rồi đây. Do một tai nạn ngoài ý muốn nên lớp trang điểm của tớ trôi sạch sành sanh luôn rồi. Xin lỗi nhé, nhưng Ruu-kun cũng trang điểm lại cho tớ với nhé.”

“...Cậu không trang điểm trông vẫn xinh đến mức vô lý rồi, nên cứ thế mà ra sân khấu đi.”

“Hự!? Seira-chan này sẽ không dễ dàng bị khuất phục trước cái câu thả thính chí mạng đó đâu nhé! Lúc nào rảnh tay thì phải qua đây với tớ đấy! Ít nhất thì phần kem nền tớ sẽ tự đánh trước!”

“Sao cậu có thể nói chuyện với cái giọng bề trên như thế được nhỉ?”

Seira ngồi phịch xuống cái ghế bên cạnh chúng tôi rồi dùng máy sấy làm khô mái tóc đang ướt sũng. Phải chăng vì Seira là một mỹ nhân tuyệt sắc mà ngay cả những giọt nước bắn tung tóe trông cũng lung linh đến lạ?

...Không, thật đấy, cậu ấy đang làm cái quái gì vậy?

Cũng may là vẫn còn thời gian, nhưng tôi chẳng thể tìm nổi một điểm tích cực nào trong hành động vừa rồi của cậu ấy cả. Tôi vốn đã quá quen với những trò tùy hứng của Seira, nhưng lần này thì thực sự tôi không thể hiểu nổi.

...Tuy nhiên, cũng không thể để cậu ấy cứ thế mà vác cái mặt chưa được trang điểm lên sân khấu được.

Đành chịu vậy, tôi bắt đầu chuyển sang trang điểm cho Seira sau khi phần của Noha đã tạm ổn.

Hừm, nhìn kỹ lại thì gương mặt này đúng là một kiệt tác. Nếu không giữ chặt sự tập trung, tôi cảm giác như mình sẽ bị hút hồn và đánh rơi hết ý niệm về thời gian.

Từ đôi mắt to tròn, sống mũi cao thanh tú cho đến hàng lông mày sắc nét hay làn môi căng mọng, mọi đường nét trên khuôn mặt này đều hoàn hảo tới mức như được tạc ra từ tỉ lệ vàng vậy.

Làn da thì mịn đến mức tôi thậm chí không nhìn thấy lỗ chân lông đâu cả.

Làn da kiểu gì thế này, búp bê hả?

“Ruu-kun, có chuyện gì sao?”

“...Không, không có gì đâu.”

Trong đầu tôi thậm chí còn nảy ra cái suy nghĩ kỳ quặc là bất cứ thứ gì đắp lên đây cũng chỉ che lấp đi vẻ đẹp tự nhiên này mà thôi. Nhưng thời gian có hạn, tôi không thể cứ đứng ngẩn ngơ mãi được.

Tạm gạt bỏ những suy nghĩ có phần thái quá trong lòng, tôi bắt đầu dặm phấn lên mặt Seira. Có lẽ vì đã quá quen với việc làm mẫu nên Seira tự động xoay mặt sao cho tôi dễ thao tác nhất mà không cần phải hướng dẫn. Nói sao nhỉ, cậu ấy đúng là có phong thái của một nàng công chúa đã quen được người khác hầu hạ.

Còn tôi thì cứ như một gã hầu cận vừa mới ngoi lên từ tầng lớp bình dân vậy.

Để không làm phật lòng nàng công chúa ích kỷ này, tôi tiếp tục công việc trang điểm một cách cẩn trọng nhưng đầy tốc độ—

Ào... ào... ào… đột nhiên tiếng nước lại vang lên lần nữa.

“............”

Dù linh cảm chẳng lành, tôi vẫn nhanh chóng quay sang nhìn.

Noha vừa dốc ngược chai nước khoáng dội thẳng lên đầu mình, trên môi còn nở một nụ cười đầy sảng khoái. Khuôn mặt sũng nước của cậu ấy lộ rõ vẻ đắc ý như thể vừa lập được công trạng gì lớn lao lắm.

“Xin lỗi nhé Ruto. Tớ đang định uống nước mà lỡ tay làm đổ hết lên mặt mất rồi.”

“...Thế này thì không gọi là ‘làm đổ’ nữa đâu.”

“Lớp trang điểm hỏng hết rồi. Xin lỗi nhé, cậu làm lại cho tớ một lần nữa được không? Cứ kết thúc phần của Seira nhanh nhanh chút đi. Nhìn xem, vốn dĩ đây là thời gian dành cho tớ mà, đúng không?”

Noha khẳng định chắc nịch với những lọn tóc ướt dính bết trên trán. Vừa nghe thấy thế, đôi vai Seira bỗng khẽ run lên.

“Cậu lộ liễu quá đấy Noha. Nhìn kiểu gì thì đó cũng chẳng giống một tai nạn chút nào. Rõ ràng là cậu tự mình đi dội nước đấy chứ? Đừng có lấy mấy cái hành động ích kỷ đó ra làm phiền Ruu-kun nữa.”

“Nếu nói về sự lộ liễu thì cậu với tớ cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi.”

“Hửm?”

“Seira mới là người đột nhiên chen ngang dù không ai mượn. Lâu lâu để tớ độc chiếm Ruto một chút thì có sao đâu? Cậu sống cùng nhà với cậu ấy rồi nên lần này nhường cho tớ đi chứ.”

“Này, này. Hai người có nghe thấy tớ nói gì không? Có nghe thấy giọng tớ không đấy?”

Seira và Noha ném cho nhau những ánh nhìn tóe lửa. Đứng trước cuộc khẩu chiến của họ, giọng nói của tôi bỗng chốc bị hạ cấp xuống thành tạp âm, chẳng khác gì một làn gió thoảng qua. Lạ thật đấy, rõ ràng tôi mới là nhân vật chính trong chuyện này mà…

Còn chưa kịp giải tỏa cảm giác bị ra rìa, một bầu không khí căng thẳng kỳ lạ đã bao trùm lấy phòng thay đồ.

Hai cô nàng trừng mắt nhìn nhau như thể hai samurai đang chĩa kiếm vào đối phương. Trong không gian tĩnh lặng, một giọt nước sót lại từ vòi bồn rửa mặt khẽ rơi xuống phát ra tiếng tõm nhỏ xíu.

Đó chính là tín hiệu khai hỏa cho cuộc chiến.

Giữa Seira và Noha như có những tia lửa điện đánh nhau xoèn xoẹt.

“Ôi trời ơi! Tớ trượt chân mất rồi, thế là cả khuôn mặt ụp luôn vào bồn rửa!”

“Ối chết, không được rồi! Tớ định uống nước mà lỡ tay bóp nát cả chai này!”

“............”

Vẻ mặt tôi hoàn toàn chết lặng trước cảnh tượng hai cô nàng đang thi nhau dội nước ào ào.

Bất chấp cái nhìn của tôi, họ cứ mải mê đắm mình trong làn nước như thể đang thi xem ai bị ướt nhanh hơn vậy.

Ừm… Cái môn thể thao quái quỷ gì thế này? Thật lòng đấy, hai người đang làm cái trò gì vậy hả?

“...Hà!”

Tôi ngây người trước sự kỳ quặc đến khó tin của họ, nhưng rồi cơn giận trong lòng cũng bắt đầu bùng lên.

Làm ướt mặt đồng nghĩa với việc phá hỏng toàn bộ lớp trang điểm mà tôi đã dày công thực hiện suốt thời gian qua. Chẳng có lý do gì để tôi không nổi điên trước cái hành động không khác nào đá đổ tháp gỗ Jenga vừa mới được xếp xong ngay trước mắt mình như thế này.

“—Này, thôi ngay đi!!”

“Á, tụi tớ xin lỗi...”

Tôi giữ chặt lấy đầu cả hai rồi mắng nhẹ một câu bằng giọng trầm thấp.

Có lẽ việc dội nước đã giúp cái đầu nóng của họ hạ hỏa, cả hai đồng thanh xin lỗi một cách đầy hối lỗi. Thậm chí tôi còn như nhìn thấy hiệu ứng ủ rũ hiện ra sau lưng họ nữa. Xem ra ít nhất họ cũng tự ý thức được mình vừa làm điều gì đó không đúng.

Tôi thở dài một tiếng.

Sau khi nhanh chóng sấy khô tóc cho cả hai, tôi lại bắt đầu công việc trang điểm một lần nữa.

Nhờ việc họ đã biết kiềm chế hơn, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Ngay khi tôi vừa trang điểm xong cho Seira, một nhân viên đã gọi cậu ấy rời khỏi phòng chờ. Với tư cách là nhân vật chính của buổi diễn, chắc hẳn Seira có rất nhiều cuộc họp cần chuẩn bị trước.

“Fufu, lâu lắm rồi mới lại được Ruto trang điểm cho đấy.”

Khi chỉ còn lại hai người, Noha khẽ nói với một nụ cười hồn nhiên.

Có lẽ tôi nhìn nhầm nhưng nụ cười đó trông tự nhiên hơn hẳn lúc nãy. Không hẳn là cậu ấy phải dè chừng điều gì, nhưng có lẽ Noha có một khía cạnh mà cậu ấy không muốn bộc lộ trước mặt Seira. Cứ như thể... cậu ấy đã quay trở lại làm Noha của những ngày xưa cũ, những ngày hai đứa còn học cấp hai…

“...Cũng đúng thôi, từ hồi tớ bỏ nhảy đến giờ mà.”

“À không, tớ không có ý đó đâu…”

Tôi vô tình khiến Noha bối rối bởi một lời than vãn buột miệng. Bản thân tôi cũng thấy chán ghét những lời lẽ bi quan không hồi kết của chính mình. Sự im lặng bao trùm khiến lòng tôi còn đau thắt hơn cả sự ngượng ngùng. 

Trước đây... khi còn là cộng sự của Noha, tôi chưa bao giờ cảm thấy khó chịu dù hai đứa có im lặng đến thế nào đi chăng nữa.

“...Này, Noha.”

Tôi vừa mở lời trong khi đôi tay vẫn đang cẩn thận từng chút một để kẻ mắt cho cậu ấy. Có lẽ tôi chỉ đang cố tìm một câu chuyện nào đó để khỏa lấp đi sự im lặng lúc này. Nhưng trên hết, đây chính là điều mà tôi đã luôn muốn hỏi từ bấy lâu nay.

“—Tại sao cậu vẫn tiếp tục nhảy, ngay cả sau chuyện đó xảy ra?”

Dẫu cả hai đều nếm trải cùng một thất bại, nhưng trong khi tôi chọn dừng lại thì người cộng sự cũ của tôi vẫn tiến bước. 

Ngay lúc này đây, tôi chỉ muốn hiểu rõ sự khác biệt ấy là gì. Cuối cùng thì tôi cũng đã thốt ra điều đó, dẫu thâm tâm thừa biết đây là một câu hỏi tồi tệ. 

Nó sặc mùi ghen tị xấu xí của kẻ đang thèm khát thứ mà mình đã đánh mất.

“...Không phải là tớ không thấy đau đâu.”

Noha siết chặt hai bàn tay như thể đang cố kìm nén một cơn đau thắt nơi lồng ngực.

“...Ánh mắt của mọi người lúc đó thực sự rất đáng sợ. Những tiếng thở dài, những khuôn mặt thất vọng hay chán ghét, rồi cả những lời đâm chọc ích kỷ trên mạng—tất cả đều khiến tớ ám ảnh. Thậm chí đến tận bây giờ, thỉnh thoảng tớ vẫn nhớ lại chúng trước khi đi ngủ và cảm thấy tim mình thắt lại... Tớ đã từng nghĩ... rất nhiều lần... rằng nếu cứ phải chịu đựng cảm giác này thì hay là bỏ nhảy luôn cho rồi.”

Ánh mắt Noha dao động đầy bất an, đôi bàn tay đang siết chặt của cậu ấy khẽ run rẩy.

...Tớ hiểu mà… tớ hiểu rõ chứ…

Hơn bất cứ ai trên thế gian này, tôi là người đồng cảm sâu sắc nhất với cảm giác đó. Bầu không khí nơi ấy, làn sóng thất vọng chói mắt đó—chỉ có hai chúng tôi là những người trực tiếp hứng chịu.

Tôi đã cố gắng đối mặt, nhưng rồi không thể và cứ thế mà vụn vỡ. Thế nhưng…

“Dù vậy.”

Noha thì lại khác.

“Suy cho cùng, tớ vẫn còn những việc muốn làm, những điều muốn thực hiện thông qua điệu nhảy của mình. Tớ không thể bỏ cuộc giữa chừng khi còn chưa chạm tới mục tiêu đó được.”

Một bản lĩnh sắt đá không bao giờ đầu hàng trước sóng dữ. 

Đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa tôi và Noha.

Ánh mắt Noha nheo lại, bừng lên một thứ ánh sáng kiên định. Dù phải trải qua bao lo âu, tổn thương và đau khổ thì cậu ấy vẫn chưa bao giờ từ bỏ việc nhìn về phía trước, chính sự rạng rỡ ấy khiến tôi cảm thấy choáng ngợp.

“Tớ biết nhảy múa đâu chỉ toàn chuyện vui. Sai lầm thì đáng sợ, thất bại đôi khi cũng đau đớn lắm. Rồi mỗi lúc đọc phải mấy cái bình luận tiêu cực dài dằng dặc của mấy 'nhà phê bình tự phong' trên mạng, tớ cũng từng nghĩ kiểu: 'Phải rồi, chê bai cho sướng cái miệng vào! Thỏa mãn khi được giảng đạo lý nghe có vẻ xuôi tai lắm hả? Giỏi thì tự đi mà nhảy đi, đồ đáng chết!!'... à thì, đôi khi tớ cũng nghĩ thế thật.”

“Tớ đâu có hỏi kỹ đến mức đấy.”

“Nhưng mà, chẳng phải sẽ rất phí phạm nếu cứ phải chôn giấu cảm xúc của chính mình chỉ vì mấy lời bàn tán xung quanh sao!”

Vừa ngay lập tức đứng dậy, Noha đã phô diễn ngay tại chỗ một cú xoay người tuyệt đẹp.

Đó là một cú xoay kép pirouette.

Một vòng quay hoàn hảo với trọng tâm vững vàng không chút dao động trước lực ly tâm, vốn là nét đặc trưng của Noha nhờ được đào tạo múa ba lê từ nhỏ. Hòa cùng vũ điệu ấy, mái tóc đen bóng mượt của cậu ấy cũng tung bay theo từng nhịp xoay như đang khiêu vũ.

Cuối cùng, Noha dậm gót chân rồi dừng lại đầy dứt khoát, cậu ấy chỉ thẳng ngón tay về phía tôi.

“Có một người mà tớ muốn dùng điệu nhảy của mình để khiến người đó phải nhìn về phía tớ. Đó chính là lý do duy nhất để tớ tiếp tục nhảy!”

“...Ra vậy.”

Nhìn Noha nở nụ cười hạnh phúc, tôi thực lòng cảm thấy cậu ấy đẹp đến nhường nào.

Việc có thể kiên định theo đuổi điều mình muốn bất kể người đời có nói ra sao... chuyện đó nghe thì đơn giản, nhưng thực tế lại khó vô cùng, và cũng là một điều thật tuyệt vời nữa.

Tôi một lần nữa cảm thấy tự hào khi từng là cộng sự của một cô nàng mạnh mẽ đến thế, một người không bao giờ chịu khuất phục trước ánh nhìn thế gian hay những lời lẽ ác ý.

“Vậy nhé Ruto! Hãy dùng chính đôi mắt đó mà dõi theo sân khấu của tụi tớ cho thật kỹ vào đấy!”

“Ừ, tớ sẽ xem. Nhất định tớ sẽ xem.”

Dõi mắt theo bóng lưng Noha khi cậu ấy rời phòng thay đồ để chuẩn bị cho buổi họp, trong đầu tôi bỗng nảy lên một suy nghĩ.

Rõ ràng mình mới là người bắt đầu học nhảy trước.

Thế nhưng từ lúc nào không hay, Noha đã tiến xa thật xa, bỏ lại tôi ở phía sau từ bao giờ.

“...Ah, chết tiệt.”

Tại sao xung quanh mình lại có nhiều người tỏa sáng đến thế chứ?

Dù tôi đã định từ bỏ, đã định buông tay khỏi mọi thứ, và lẽ ra tôi nên tiếp tục thu mình lại trong căn phòng nhỏ tối tăm ấy mới đúng.

“...Mình không muốn thua.”

Tôi tự cười nhạo chính cái giọng nói vừa vô thức lẩm bẩm của chính mình.

Cái sự đơn giản của bản thân, một kẻ dễ dàng bị lay động đến mức này thì đúng là có chút nực cười thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Vintage ở đây nghĩa là phong cách làm cho đồ mới trông cũ một cách cố ý (giặt mài, rách, sờn), mang sắc thái giả cổ, không phải cũ tự nhiên theo thời gian. Vải denim là vải dày, bền, thường dệt chéo, hay dùng để may quần jean, áo khoác jean. Một cú xoay kép pirouette (double pirouette) là động tác xoay 720 độ (hai vòng) tại chỗ trên một chân trụ (thường bằng mũi chân hoặc "ball" of the foot), đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng, thăng bằng tuyệt vời và lực cơ lõi mạnh mẽ, với kỹ thuật "point" (nhắm) mắt vào một điểm cố định để định hướng, và tiếp đất mượt mà.