Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 2 - Chương 14: Dạ Hội (3)

Chương 14: Dạ Hội (3)

“Cởi trói cho chúng.”

“Rõ!”

Giữa lúc cả hội trường đang xôn xao trước sự xuất hiện bất thình lình của nhóm Tứ Đại Ngốc cùng tiểu thư Elise, Elzes ra lệnh cho thị tùng cởi bỏ dây thừng đang trói tay họ.

Tuy nhiên, ngay cả sau khi được cởi trói, nhưng bên cạnh mỗi người đều có một thị tùng tay lăm lăm vỏ kiếm canh giữ, khiến bọn Alberich không thể tự do hành động theo ý muốn.

Chính vì thế, dẫu bọn chúng, đặc biệt là Alberich, đang ném về phía tôi những ánh nhìn hừng hực sát khí và thù hận, nhưng tuyệt nhiên không kẻ nào dám xông qua dàn thị tùng để lao tới đây.

“Nào, chắc các ngươi cũng đã nghe rõ rồi chứ. Một kẻ mang dòng máu hoàng gia và quý tộc thì không được phép rũ bỏ lời thề quyết đấu. Hãy thực hiện giao kèo ngay tại đây đi.”

Với thái độ khiêu khích lộ liễu, Elzes ra lệnh cho bọn Alberich phải tạ lỗi với chúng tôi.

“Gừưư...”

Bọn Tứ Đại Ngốc nghiến răng kèn kẹt vì giận dữ khi phải cúi đầu trước chúng tôi, nắm đấm siết chặt đến mức rỉ máu.

...Mà, dù là mệnh lệnh của Thái tử Elzes đi chăng nữa, tôi cũng chẳng tin bọn chúng sẽ thành tâm hối lỗi.

Cứ tiếp tục ở lại trong bầu không khí ngột ngạt này thì thật khó nhẫn nhịn, hay là tôi cứ nói vài câu xã giao rồi tìm cách chuồn lẹ nhỉ.

“E‐Elise...?”

“Đợi đã! Đừng có lại gần hắn——”

——Ngay khi ý nghĩ đó vừa xẹt qua đầu, tiểu thư Elise, người nãy giờ vẫn im lặng như một pho tượng, bỗng phớt lờ tiếng gọi của Alberich mà bước lên phía trước chúng tôi.

Dựa trên những hành động trước đây của Elise, tôi lập tức cảnh giác vì sợ cô ta sẽ gây hại cho Fine, nhưng cô ta đã dừng lại cách chúng tôi vài bước và——

“Cái gì?!”

“Elise?!”

“Vì những hành vi ngu xuẩn liên tiếp vừa qua, tôi thành thật xin lỗi. Tôi biết đây không phải là tội lỗi có thể dễ dàng tha thứ chỉ bằng lời nói, nhưng xin hãy cho phép tôi được tạ lỗi. Thật lòng xin lỗi hai người.”

Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, cô ta quỳ sụp xuống đất, thản nhiên thừa nhận sự vô lễ của mình bằng một giọng nói không chút cảm xúc.

(Này này, cô ta lại đang âm mưu trò gì nữa đây?)

Cảm giác đầu tiên của tôi khi nghe những lời đó là sự hoang mang xen lẫn bất an.

Người phụ nữ này vốn có tiền án dùng lời ngon tiếng ngọt để thao túng bọn Tứ Đại Ngốc nhằm hạ nhục Fine.

Thêm vào đó, dù có ngốc đến đâu đi chăng nữa, việc cô ta có thể biến bốn đứa con trai của những kẻ quyền lực nhất đất nước này thành dàn harem của mình chứng tỏ khao khát chiếm hữu và được công nhận của cô ta cực kỳ lớn.

Một kẻ như vậy mà lại dễ dàng nhận lỗi và cúi đầu xin lỗi sao?

(...Mà khoan đã, cô ta dùng loại nước hoa gì mà mùi lạ thế nhỉ. Cứ như là mùi thuốc phục hồi vậy...)

“Nào, các ngươi. Tiểu thư Elise đã tạ lỗi rồi. Các ngươi cũng hãy giữ lời hứa mà cúi đầu đi chứ.”

“Gừưư…!”

Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, Elzes tiếp tục gây áp lực buộc bọn Tứ Đại Ngốc phải nhanh chóng xin lỗi.

Gương mặt Alberich và đồng bọn méo xệch vì nhục nhã, tay đấm chân run, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ vẫn đang quỳ lạy của Elise, bọn chúng đành miễn cưỡng cúi đầu theo.

“Thành... thành thật xin lỗi...”

Cuối cùng, bọn Alberich cũng rặn ra được những lời tạ lỗi dành cho chúng tôi.

***

“Phù...”

Giữa lúc tiết mục cuối cùng của đêm tiệc là buổi dạ vũ đang diễn ra, tôi mượn cớ “đi vệ sinh” để lách khỏi đám đông, ra ngoài ban công thở phào một hơi dài.

Sau khi thoát khỏi không gian ngột ngạt và được hít thở bầu không khí trong lành, tôi mới thấy đôi chút nhẹ nhõm và cứ thế đứng đón những cơn gió đêm.

——Ngay sau đó, Alberich và tiểu thư Elise sau khi tạ lỗi xong đã bị đám thị tùng dẫn đi đâu mất.

Và ngay khoảnh khắc rời khỏi đại giảng đường, Alberich còn ngoái lại nhìn chúng tôi và gào lên.

『Cứ đợi đấy, Ash! Ta nhất định sẽ vạch trần bộ mặt hèn hạ và những hành vi gian ác của các người!』

Ai cũng thấy rõ đó chỉ là tiếng sủa của kẻ bại trận. Nói thẳng ra là chẳng việc gì phải bận tâm.

Đáng lẽ tôi nên cảm thấy sảng khoái vì “Tên khốn đó cuối cùng cũng phải cúi đầu!”, thế nhưng...

(Bị ép buộc xin lỗi theo kiểu hành hình công khai như vậy, chắc chắn sẽ có kẻ bắt đầu nghi ngờ lung tung cho xem...)

Thật tình, không biết Elzes rốt cuộc có mục đích gì khi bắt họ thực hiện lời hứa theo cách thu hút sự chú ý đến vậy.

Nhờ ơn anh ta mà tôi lại càng bị chú ý theo một nghĩa tiêu cực hơn.

(A, mình muốn về nhà sớm quá...)

Không phải là không thể giả bệnh để về sớm, nhưng nếu làm vậy, đám quý tộc khác sẽ cười nhạo tôi là “yếu đuối cả tâm hồn lẫn thể xác”.

Nhưng nếu cứ ngoan ngoãn ở lại đến cuối buổi tiệc, tôi sẽ phải đối mặt với địa ngục mang tên một tiếng đồng hồ bị vây quanh bởi những nhân vật tầm cỡ.

Dù có lao vào nhảy nhót để lấp thời gian đi chăng nữa, tôi cũng chẳng có chút khiếu khiêu vũ nào...

(Tiến cũng là địa ngục, lùi cũng là địa ngục. Phải làm sao đây.)

“——Ash.”

“Ối?! F-Fine?”

Đang mải mê với dòng suy nghĩ, tôi bỗng giật mình vì tiếng gọi của Fine.

“Ơ, ủa? Chẳng phải cô đang ở cùng Ian sao——”

“Ừm, tại tôi thấy vẻ mặt cậu có vẻ đang trăn trở chuyện gì đó nên thấy lo lắng...”

...Có vẻ như mọi tâm tư của tôi đều hiện rõ mồn một trên mặt rồi. Đúng là muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.

“Vậy cậu đang phiền lòng chuyện gì thế?”

“Thì, nói thật lòng là tôi đang nghĩ xem làm sao để thoát khỏi cái hang cọp này đây.”

“Ahaha... Đúng là tôi cũng không muốn ở lại đây lâu nữa...”

Fine cười khổ đồng tình với câu trả lời của tôi.

Đúng rồi, xung quanh đây không có người, hay là tôi hỏi thử cảm tưởng của Fine về hành động của Elise xem sao.

“Fine này. Cô thấy hành động vừa rồi của Elise thế nào? Cứ nói bất cứ điều gì cô cảm nhận được đi.”

“Tiểu thư Elise sao? ...Để xem nào. Tôi cảm thấy ở cô ta một sự vô cảm, hay đúng hơn là một ý chí khước từ mạnh mẽ, không muốn cảm nhận bất cứ điều gì cả. Và còn nữa...”

“Và còn nữa?”

“Tôi có ấn tượng rằng cô ta đang kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. ...Giống hệt như tôi trước khi gặp được cậu vậy.”

...Kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Lại còn giống hệt Fine lúc đó sao?

Nếu có chuyện gì xảy ra, chắc cũng chỉ là sau khi bị Elzes dẫn đi thôi chứ nhỉ...

“Này Ash! Cậu còn đứng đó đến bao giờ hả! Mấy người quan trọng đang tìm cậu kìa!”

Đang suy nghĩ mông lung thì Ian chạy thục mạng tới chỗ chúng tôi.

Trông Ian phờ phạc hẳn đi, có vẻ cậu ấy đã bị vây quanh bởi đủ hạng người trước khi tìm được đường tới đây.

“...Đành chịu vậy. Tôi sẽ quay lại bên trong một chút. Fine tính sao?”

“Tôi sẽ nghỉ ngơi ở đây thêm lát nữa rồi vào sau.”

“Được rồi. Vậy thì——”

Đang nói dở, tôi bỗng nhìn thấy một luồng sáng phát ra từ một góc trong khuôn viên học viện mà từ ban công có thể nhìn xuống được.

Nó lao vút về phía đỉnh đại giảng đường với tốc độ kinh hồn, rồi phát nổ kèm theo một vầng hào quang chói lòa ngay khi vừa chạm đích.

“Á!”

“Oái?!”

“C-Cái gì thế?!”

Giữa lúc phần lớn khách mời và người hầu trong đêm tiệc đang rơi vào trạng thái hoảng loạn vì vụ tập kích bất ngờ, một nhóm người đã nhanh chóng cầm vũ khí và trượng phép, chắc hẳn là vật bất ly thân của họ, bao vây lấy hội trường.

Trong số đó, một người đàn ông trung niên với phong thái đầy uy nghiêm cầm kiếm bước lên bục cao, nhìn xuống đám quý tộc đang sợ đến nhũn cả chân bằng ánh mắt lạnh lùng rồi cất lời.

“Chúng tôi là Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa! Gửi lời tới chính phủ Vương quốc Lacresia, các người hãy lập tức đình chỉ mọi hành động thù địch nhắm vào chúng tôi, và hãy hợp tác trong cuộc thánh chiến giải phóng dân tộc! Nếu không, tất cả những kẻ có mặt ở đây sẽ bị xử tử!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!