Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3759

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 2 - Chương 17: Phản Công

Chương 17: Phản Công

Góc nhìn của Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa

“Dù sao thì mọi chuyện cũng diễn ra suôn sẻ hơn dự kiến nhỉ.”

“À, đúng vậy. Tất cả đều nhờ vào những tinh thể ma lực và những chiếc mặt nạ mà đồng chí ấy đã chuẩn bị cho chúng ta.”

Tại đại giảng đường, nơi vừa diễn ra đêm tiệc.

Ở đó, những quý tộc và học sinh đang bị trói chặt chân tay, im lặng chịu trận, bên cạnh là những kỵ sĩ hộ vệ bị trọng thương do đánh lén và đang bất tỉnh nhân sự. Bao vây lấy họ là những “đồng chí” thuộc Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa, những kẻ vừa được cường hóa nhờ nhận tiếp tế ma lực thông qua những chiếc mặt nạ.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, gã đàn ông cầm đầu quân nở một nụ cười mãn nguyện.

“Gã đàn ông mặc đồ đen đó, diện mạo tuy có phần khả nghi nhưng chất lượng hàng hóa hắn mang tới thật không thể chê vào đâu được. Có thứ này trong tay, ngày chúng ta quét sạch lũ ác quỷ đang đục khoét quê hương Vaskia, đưa Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa trở thành người dẫn dắt nhân dân sẽ không còn xa nữa.”

“Hoàn toàn chính xác, thưa tiền bối. ...Giá như chúng ta bắt giữ được cả các hoàng tử của Lacresia thì tốt biết mấy.”

“Nhưng bắt được bấy nhiêu con lợn Lacresia này là đủ rồi. Trước mắt cứ thế đã. Sau đó, hãy chỉ tập trung vào việc đưa lũ này về căn cứ của chúng ta và thu tiền chuộc từ Vương quốc.”

“Rõ!”

Đúng vậy, việc còn lại chỉ là sử dụng con đường rút lui do kẻ hỗ trợ từ phía Vương quốc Lacresia cung cấp, mang theo những con tin đã bắt được, băng qua các cứ điểm trong vương quốc để trở về quê hương.

Theo lời kẻ hỗ trợ, cứu viện của đoàn kỵ sĩ sẽ không đến trong vòng hai tiếng nữa. Nói cách khác, chúng phải rút khỏi đây trong khoảng thời gian hai tiếng đó.

Gã thủ lĩnh được gọi là “tiền bối” chạm tay vào chiếc mặt nạ và tinh thể ma lực, gửi tín hiệu rút lui đến toàn thể đồng đội.

Chẳng bao lâu sau, các binh sĩ chính quy của Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa đang triển khai trong tòa nhà, cùng với phần lớn lực lượng là những thiếu niên binh bị cưỡng bức nhập ngũ, đã quay trở lại giảng đường.

Một tên binh sĩ chính quy nhanh chóng điểm danh, nhưng hắn lập tức nhận ra có những binh sĩ trẻ vẫn chưa quay về.

“Này, cặp song sinh kia đâu rồi?”

“T-Tôi không biết. Lần cuối gặp, họ nói là đã phát hiện ra tù binh đang định bỏ trốn...”

“Chậc, phiền phức thật đấy... Tiền bối, tính sao ạ?”

Sau khi xác nhận với một cô gái cùng nhóm với cặp song sinh mất tích, tên binh sĩ chính quy tặc lưỡi đầy bực dọc rồi hỏi xin chỉ thị từ gã thủ lĩnh.

“...Không sao đâu. Phản ứng từ hai đứa đó cho thấy chúng đang tiến lại gần đây.”

“Liệu có khả năng bị kẻ địch chiếm giữ không——”

“Ta đã giải thích trước khi bắt đầu chiến dịch rồi còn gì. Thuật thức của chiếc mặt nạ này chỉ kích hoạt với những kẻ đã ký kết khế ước ma thuật từ trước.”

“Đ-Đúng là vậy! Xin lỗi vì đã hỏi một câu ngớ ngẩn.”

“Không sao. Dù gì đây cũng là lần đầu chúng ta sử dụng loại ma cụ này.”

Gã thủ lĩnh đáp lời, rồi gã kiểm tra lại phản ứng ma lực một lần nữa, và nhận ra một điểm bất thường.

“Khoan đã. Cặp song sinh đó có chạy đặc biệt nhanh hay biết dùng ma pháp không?”

“Dạ không, kết quả đo lường năng lực thể chất trong lúc huấn luyện chỉ ở mức trung bình, và chúng cũng chưa được huấn luyện ma pháp mà...?”

“——Vậy thì, tại sao phản ứng từ mặt nạ của hai đứa này lại giống như đang bay trên không trung thế kia?”

Ngay khoảnh khắc gã thủ lĩnh thốt lên câu đó, lớp kính màu của giảng đường bị vỡ tan tành, và bóng dáng một thiếu niên được ánh trăng soi rọi hiện lên trong tầm mắt gã.

“K-Khốn khiếp! Ra là vậy sao! Toàn quân chuẩn bị chiến đấu!”

Gã đàn ông lập tức rút kiếm và ra lệnh ngay khi nhận ra thứ mà thiếu niên kia đang ôm trong tay.

Thứ mà cậu thiếu niên đột ngột xông vào, khuôn mặt che kín bằng khăn choàng, đang ôm trên tay——chính là hai cậu bé song sinh binh lính, vẫn còn khoác mặt nạ và áo choàng, lại bị trói chặt như bó lại.

***

Góc nhìn của Ash

“Hự...?!”

“Tiền bối?!”

Vừa tung cú đá sấm sét phá tan lớp kính màu vô cùng sang trọng và đắt tiền để lao vào giảng đường nơi lũ khủng bố tập hợp, tôi tận dụng đà lao tới để tung một cú đấm thẳng cánh vào mặt gã đàn ông trung niên trông có vẻ là thủ lĩnh.

“Phụt...?!”

Dính trọn đòn tấn công của tôi, tên thủ lĩnh bay vọt đi và đập mạnh vào bức tường ở phía đối diện.

Theo lời Sarasa, những chiếc mặt nạ này hình thành một mạng lưới ma lực tập trung vào một điểm nhất định, dùng để nhận diện địch ta hoặc cung cấp ma lực cho người ký kết, chứ không phải là loại radar quá mạnh mẽ hay có thể chiếm đoạt giác quan của người đeo.

Nếu đã vậy, tôi sẽ dùng cặp đôi khủng bố đã bị khống chế làm bù nhìn kiêm con tin để đột kích thẳng vào bản doanh của địch. Đó chính là kế hoạch tôi đã vạch ra.

“Thằng ranh này...! Chúng mày đâu! Diệt gọn nó cho tao!”

“Đ-Đợi đã! Hai đứa kia vẫn đang bị bắt giữ——”

“Chúng mày còn sống được đến ngày hôm nay là nhờ bọn tao bỏ tiền ra mua về đấy biết không?! Giờ là lúc đền đáp ơn nghĩa đó đi!”

Tên được cho là cán bộ cấp cao của lũ khủng bố, kẻ đang hoảng loạn vì thủ lĩnh bị tấn công, gào thét ra lệnh cho đám trẻ con có vẻ là binh sĩ trẻ dưới trướng.

Tuy nhiên, đám thiếu niên binh vẫn đứng chôn chân tại chỗ với vũ khí trong tay, do dự không muốn tấn công đồng đội mình.

“Lũ vô dụng này...!”

Tên cán bộ nhổ toẹt một bãi nước bọt đầy khinh bỉ, giật lấy vũ khí từ tay đám trẻ và định tấn công cả tôi lẫn cặp song sinh đang làm con tin.

Một cảnh tượng thật chướng tai gai mắt, nhưng bản thân tôi cũng đang làm chuyện chẳng ra gì nên không có tư cách để phán xét.

Việc tôi cần làm bây giờ là nhanh chóng khiến lũ khủng bố này câm miệng để giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.

“——!”

“Hự, nhanh quá...”

“Bắn đi! Bắn đi!”

“Đợi đã! Bắn bây giờ là trúng tiền bối đấy——”

Đặt cặp song sinh xuống tại chỗ rồi bắt đầu lao đi, tôi vừa né tránh những đòn tấn công từ phía sau vừa tiến về phía gã thủ lĩnh được gọi là 【tiền bối】 vẫn còn đang nằm bẹp dưới đất. Tôi dùng thân xác của gã làm khiên chắn, đồng thời chộp lấy mục tiêu chính, viên tinh thể ma lực chỉ nhỏ bằng hạt sỏi tích trữ lượng ma lực khổng lồ và chiếc mặt nạ đặc biệt kia.

Một tay tóm lấy cổ áo gã đàn ông đang bị sưng vù má phải và nhấc bổng gã dậy, tay kia tôi giơ cao tinh thể ma lực và chiếc mặt nạ.

“M-Mày! Rốt cuộc định làm cái quái gì——”

“Biết ngay bây giờ đây.”

Nói đoạn, tôi dồn ma lực của mình vào cho đến khi chiếc mặt nạ và tinh thể nứt toác ra.

“Hự...”

“...Oẹ.”

Ngay lập tức, lũ khủng bố đồng loạt rơi vào trạng thái say ma lực và gục xuống hết tên này đến tên khác.

Theo lời Sarasa, nếu tôi dùng hết sức ép chúng hấp thụ ma lực thì chúng sẽ không thể nhúc nhích được trong vòng nửa ngày, và có vẻ như điều đó hoàn toàn là sự thật.

“Gừư... Tao là...? Hự, Mày là ai?! Còn tình cảnh này nữa, mày rốt cuộc đã làm gì!”

Ngay khoảnh khắc tôi định quăng mớ mảnh vụn mặt nạ và tinh thể đi để thở phào một cái, tên 【tiền bối】 bỗng tỉnh lại và bắt đầu vùng vẫy.

Thật tình, phiền phức quá đi mất. Tôi thầm nghĩ rồi nắm chặt bàn tay đang trống không lại...

“Ồn ào quá, im lặng giùm cái được không?”

“Á——hự...?!”

Tôi tiết chế lực tay để không làm gãy xương gã, tung một cú đấm vào má trái, thổi bay gã vào tường một lần nữa.

【Tiền bối】 quằn quại trong đau đớn rồi lại bất tỉnh nhân sự.

Xác nhận toàn bộ lũ khủng bố tấn công đêm tiệc đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa, tôi thở hắt ra một hơi dài rồi lẩm bẩm.

“...Tốt rồi, mau chóng chuồn lẹ thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!