Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 2 - Lời Kết

Lời Kết

“Ash Leben. Nếu chúng ta trở thành con tin, đó sẽ là một tổn thất cực kỳ nghiêm trọng cho Vương quốc Lacresia. Ta chân thành cảm kích hành động dũng cảm của cậu.”

“Haha... Ngài quá khen. Nhưng đây không phải là công lao của riêng mình tôi đâu ạ.”

“Đúng thế, đúng thế! Chiến công này là thành quả của tất cả chúng ta, những người đã không khuất phục trước lũ khủng bố!”

Sau khi giải quyết xong xuôi mọi việc, tôi đứng nhìn đội kỵ sĩ áp giải lũ khủng bố đã bị trói nghiến trong tình trạng say ma lực. Một lão già béo lùn, trông có vẻ là quý tộc thượng lưu trong số khách mời, tiến lại gần bắt chuyện với thái độ bề trên.

Tôi không muốn dính dáng thêm vào rắc rối nào nữa, nên định bụng lảng sang chuyện khác. Lão già nọ liền đắc ý huyên hoang rằng “đây là chiến công của chính chúng ta” rồi rời đi.

...Cái lão này, nãy giờ chỉ biết ôm đầu lẩm bẩm “Tại sao chuyện này lại xảy ra!” một cách loạn xạ, vậy mà giờ có thể đổi giọng trơ trẽn đến mức đó sao.

Đợi lão già béo lùn đi khuất, tôi thở phào một hơi dài thì thấy Fine đang lo lắng chạy lại phía mình.

“Ash, có chuyện gì vậy?”

“Tôi chỉ đang nghĩ đối phó với mấy ông lớn thật mệt mỏi. Mà Fine không sao chứ?”

“Tôi ổn. Tôi chỉ đang dùng ma pháp để trị thương thôi.”

Fine nói vậy nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Cũng phải thôi, cô ấy đã dùng Thánh Ma Pháp để chữa trị cho những người bị trọng thương suốt từ nãy đến giờ mà.

“Chuyện này tôi nói hơi muộn, nhưng đội kỵ sĩ đã mang theo đội cứu hộ và thuốc hồi phục rồi, Fine không nhất thiết phải tự mình trị thương cho họ đâu.”

“...Nhưng tôi không thể làm ngơ trước những người đang đau đớn ngay trước mắt mình được.”

“Ra vậy...”

Đúng là phong thái của một nhân vật chính, đúng như những gì nhà phát triển đã nói “Hướng tới một nữ chính ngôn tình chính thống”.

Cái kẻ vừa dùng địch làm con tin kiêm bia đỡ đạn như tôi chắc phải học tập cô ấy nhiều đây, haha!

Mà thôi.

“Fine này, đêm tiệc đã bị hủy và ngày mai trường sẽ cho nghỉ tạm thời. Toàn bộ học sinh sẽ được chuyển đến ký túc xá có đội kỵ sĩ canh gác để nghỉ ngơi. Nhóm Ian cũng đã về đó rồi, cậu ấy gửi lời chào đến cô đấy.”

“Vậy sao...”

Fine quan sát xung quanh một lượt, thở hắt ra một hơi rồi nói “Tôi hiểu rồi”.

Tuy nhiên, đôi mắt cô ấy vẫn đượm buồn, trông chẳng khá khẩm hơn là bao.

“Cô mệt vì dùng quá nhiều ma lực sao?”

“Kh-Không phải đâu! Chỉ là... tôi cảm thấy rất có lỗi vì đã làm bẩn bộ váy mà Ash đã tặng.”

“À...”

Bộ váy màu xanh lưu ly mà Fine đang mặc quả thực đã dính đầy bụi bặm và vết máu từ quá trình trị thương. Không phải là không thể giặt sạch, nhưng có lẽ thà bỏ đi và mua một bộ mới y hệt thì tốt hơn.

Vả lại với tình hình này, chắc chắn đội kỵ sĩ hoặc Vương quốc sẽ phải bồi thường thôi.

(Nhưng có lẽ, với tính cách của Fine, điều cô ấy thực sự bận tâm là——)

“...Tôi đã rất muốn để cô bé này được tỏa sáng trong buổi lễ...”

Cô ấy nhìn bộ váy của mình với ánh mắt buồn bã, thầm thì với giọng nói nhỏ dần.

Chính tay cô ấy đã chọn, chính cô ấy đã yêu thích nó, vậy mà giờ nó đã tan nát. Sự thật đó chắc hẳn đã khiến cô ấy tổn thương không ít.

『Dù có đẹp hay đắt tiền đến đâu, quần áo cũng chỉ là công cụ để con người sử dụng. Con người không việc gì phải quá bận tâm vì một món đồ.』

Tôi đã nói như vậy trước khi mua bộ váy xanh xinh đẹp đó, nhưng đó là dựa trên tiền đề rằng người ta không có chút tình cảm nào với món đồ đó.

Chẳng ai có thể bình thản khi thấy thứ mình trân quý bị hư hỏng hay vấy bẩn cả.

Việc cô ấy thích món quà đó khiến tôi thấy vui.

Nhưng tôi không muốn cô ấy cứ mãi ủ dột giữa đống đổ nát của hội trường này.

“Fine, tôi sẽ nhảy một chút, cô nhớ đừng để cắn vào lưỡi nhé.”

“Ơ, kh-khoan đã——”

Tôi bế thốc Fine lên theo kiểu công chúa, chạy dọc theo đại giảng đường và lao thẳng lên sân thượng không một bóng người.

Vì lũ khủng bố đã bị dẫn đi hết nên số lượng kỵ sĩ cũng giảm bớt, chẳng ai nhận ra chúng tôi cả.

Với tình hình này, dù tôi có hành động hơi quá đà một chút chắc cũng chẳng bị ai bắt gặp đâu.

“A, A-Ash...?”

“Fine, tôi đã nói là cuối đêm tiệc sẽ có buổi dạ vũ mà đúng không.”

“Ừ-Ừm. Tôi có nghe nói vậy.”

“Thì nói sao nhỉ. Dù giờ đã là nửa đêm và chẳng có ai ở đây, nhưng nơi này vẫn là điểm nổi bật nhất của học viện trong ngày hôm nay. Vậy nên——”

Đến lúc này, tôi mới nhận ra mình định nói một điều cực kỳ đáng xấu hổ. Cảm giác như sắp bốc hỏa đến nơi, tôi cố gắng nặn ra những lời tiếp theo.

“...Vậy nên, chúng ta hãy tổ chức buổi dạ vũ ngay tại đây đi. Để bộ váy đó được thực hiện sứ mệnh của nó.”

Tôi vụng về đưa tay phải ra trước mặt Fine. Cô ấy ngẩn người trong chốc lát, đôi mắt chớp chớp đầy ngạc nhiên, rồi sau đó khẽ nở một nụ cười rạng rỡ và nắm lấy tay tôi.

“...Ash thực sự rất dịu dàng. Vậy thì, trăm sự nhờ cậu.”

Thế là chúng tôi cùng nhau khiêu vũ dưới ánh trăng.

Chẳng có nhạc nền, cả hai đều vụng về nên điệu nhảy trông thật tệ hại, nhưng vào khoảnh khắc đó, chúng tôi như được giải phóng khỏi địa vị, học viện và cả những rắc rối tương lai để tự do bay lượn giữa bầu trời đêm.

***

Góc nhìn của Alberich

“Khốn kiếp! Tại sao mìn lại phải bước đi ở cái nơi bẩn thỉu như thế này cơ chứ!”

Tôi, Alberich A. Lacresia, Nhị hoàng tử của Vương quốc Lacresia, đang bị ép phải đi bộ dưới đường hầm thoát nước bẩn thỉu cùng với Elise yêu dấu.

Ý thức của Elise đang mông lung, cô ấy thậm chí không thể tự đứng vững. Tôi phải để cô ấy tựa vào vai mình để di chuyển, khiến tốc độ cứ thế chậm dần đi.

Tuy nhiên...

“Thưa Điện hạ, xin hãy để chúng tôi cõng tiểu thư Elise. Xin ngài đừng quá sức...”

“Làm sao ta có thể giao phó Elise cho các người được! Dù các người không phải lũ cướp thuộc Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa, nhưng sự thật các người là lũ không rõ lai lịch giả làm thị tùng của ta thì vẫn không hề thay đổi!”

Khi lũ cướp tấn công giảng đường và gây ra hỗn loạn, chính những kẻ giả danh thị tùng này đã đưa tôi và Elise xuống đường hầm thoát nước, sau đó cùng với đồng bọn đang chờ sẵn dẫn chúng tôi đến “nơi an toàn”.

Khác với lũ cướp kia, họ vẫn tôn trọng gọi tôi là Điện hạ, nhưng điều đó không có nghĩa họ là đồng minh đáng tin cậy.

“Khai mau đi! Các người là ai và định làm gì ta!”

“...Được rồi, đến tầm này thì nói ra cũng không sao.”

Gã đàn ông mặc áo choàng đen, trông như một mạo hiểm giả và có vẻ là thủ lĩnh, quay lại nhìn tôi. Hắn lộ mặt và bắt đầu lên tiếng.

“Chúng tôi là [Liên Minh Công Quốc Loeven - Cộng Hòa Vaskia]. Chúng tôi đồng cảm với nỗi bất hạnh của Điện hạ hơn bất cứ ai, phẫn nộ trước sự tra tấn mà Vương quốc Lacresia đã gây ra cho Elise Ringstadt, và hơn hết, chúng tôi là những người biết cách để giải quyết nỗi bất hạnh của tiểu thư Elise.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!