Chương 13: Dạ Hội (2)
Góc nhìn của ????
“Trả lời cho nghiêm túc vào. Rốt cuộc là ai, từ đâu, đã tiết lộ cho cô biết nơi cất giấu 【Bảo Kiếm】!?”
Đêm trước ngày diễn ra dạ hội.
Trong căn phòng đá mù mịt không cửa sổ, gã đàn ông đeo mặt nạ ngồi vắt chân trên ghế, bực dọc đập mạnh xuống bàn.
Cô gái ngồi đối diện gã qua chiếc bàn ấy, Elise Ringstatt, giật nảy mình trước tiếng động đó, rồi co rúm người lại, bắt đầu lí nhí bằng giọng nói run rẩy.
“...Là thật mà. Tôi có ký ức từ tiền kiếp, nên mới...”
“Hà... Xem ra lại phải bẻ thêm vài ngón tay của cô rồi.”
“Đợi đã, không còn đại dược nào để phí phạm cho nó nữa đâu. Với lại, cô ta đã hoàn toàn suy sụp rồi. Có tra tấn thêm cũng chẳng moi được thông tin gì hữu ích đâu.”
Gã đeo mặt nạ định đứng dậy vươn tay về phía Elise thì một gã đeo mặt nạ khác, nãy giờ vẫn ẩn mình trong bóng tối, đã lên tiếng ngăn lại.
Đại dược là một vật phẩm quý hiếm có khả năng trị liệu tương đương với Thánh Ma Pháp của Thánh Nữ Ánh Sáng trong truyền thuyết, giúp chữa lành mọi vết thương cơ thể ngay lập tức. Dĩ nhiên là ngoại trừ những tổn thương về tinh thần.
Nhờ nó, bọn chúng có thể tiến hành thẩm vấn bao nhiêu lần tùy thích. Tuy nhiên, gã đeo mặt nạ còn lại cho rằng việc tra hỏi Elise là vô ích, và cũng chẳng còn bình thuốc quý nào để dùng cho cô ta nữa.
“...Cũng đúng. Cứ lảm nhảm mấy thứ vô nghĩa như tiền kiếp với kiến thức game, tốt nhất là nên thủ tiêu—”
“Không, người phụ nữ đó vẫn còn giá trị lợi dụng.”
Giữa lúc hai gã đeo mặt nạ đang bàn bạc cách xử lý Elise, một giọng nói đầy uy quyền đột ngột vang lên trong căn phòng tối tăm.
“Đ-Điện hạ?!”
“Ngài đích thân đến nơi này là có việc gì ạ...?”
“Ta đã nói rồi mà. Người phụ nữ này vẫn còn giá trị. Vì thế, ta sẽ tận dụng cô ta một cách triệt để nhất.”
Nói đoạn, chủ nhân của giọng nói ấy, Thái tử Elzes, nhẹ nhàng đỡ Elise đứng dậy, rồi dắt cô gái đang không chút kháng cự ấy bước ra khỏi phòng.
“X-Xin dừng bước, Điện hạ! Kẻ đó là trọng phạm liên quan đến vụ cướp bảo kiếm! Phải xử nghiêm để giữ vững uy tín quốc gia—”
Thấy thái độ đó, hai gã đeo mặt nạ tưởng Elzes định phóng thích Elise nên vội vàng đứng bật dậy ngăn cản.
Trái lại, Elzes dường như đã dự tính trước phản ứng này, anh ta nở nụ cười ôn hòa đáp lại.
“Đừng căng thẳng thế. Ta lấy danh nghĩa Thái tử cam đoan rằng, nỗ lực của các ngươi tuyệt đối sẽ không trở nên vô ích đâu.”
***
“Học sinh năm 2 Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia, Ash Leben. Cậu đã đạt thành tích ưu tú trong cả hai phân môn ma pháp và kiếm thuật. Vì vương quốc, hãy tiếp tục phấn đấu và nỗ lực hơn nữa.”
“Rõ!”
Tôi nhận lấy tấm huân chương thứ ba sau khi nhận được lời khen ngợi tương tự lần thứ ba trong ngày từ người hầu cận của Elzes.
Phần trao thưởng của phân môn Kiếm Thuật diễn ra khá bình yên vì không có sự xuất hiện bất ngờ của Sarasa, và lễ trao thưởng cho hạng mục tổng hợp cũng kết thúc trơn tru nhờ chúng tôi đã quen với trình tự.
Thế nhưng, món chính của buổi dạ hội này thậm chí còn chưa bắt đầu. ...Cứ nghĩ đến đó là tôi lại thấy đau dạ dày.
“Tiếp theo, chúng tôi xin cử hành lễ sắc phong. Ash Leben và Fine Staudt, bước lên phía trước!”
Khi tôi quỳ xuống trước mặt Elzes lần nữa, Fine cũng sớm tiến đến bên cạnh và quỳ xuống tương tự.
Elzes nhận văn thư từ người hầu cận, rồi bắt đầu cất giọng đầy trang trọng.
“Học sinh năm 2 Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia, Ash Leben. Và học sinh năm 1, Fine Staudt. Các cô cậu đã thu hồi được bí bảo của vương gia từ tay bọn phản tặc. Hoàng gia tán dương công trạng của các cô cậu, quyết định trao tặng Huân Chương Dũng Sĩ cho cả hai, đồng thời sắc phong tước vị Tử tước cho Ash Leben.”
Nói đoạn, Elzes ra hiệu cho chúng tôi đứng dậy. Hai người hầu cận bưng khay chứa Huân Chương Dũng Sĩ và huy hiệu quý tộc biểu trưng cho tước vị Tử tước cẩn trọng bước tới.
Họ lần lượt trao Huân Chương Dũng Sĩ vào tay chúng tôi, sau đó gắn huy hiệu Tử tước lên ngực áo tôi. Khi mọi thủ tục kết thúc, Elzes mở lời với nụ cười bí hiểm quen thuộc.
“Kể từ giờ, các cô cậu chính là những anh hùng đương đại mà Vương quốc Lacresia lấy làm tự hào. Mong rằng sau này các cô cậu vẫn sẽ tiếp tục cống hiến sức mạnh vì quốc gia và quốc dân.”
“Rõ, thần xin cung kính nhận mệnh.”
Dù trả lời như vậy, nhưng việc có dành cả đời ở cái đất nước này hay không lại là chuyện khác.
Tôi cảm nhận được một luồng khí tức khó chịu từ Elzes.
Nó không giống với đám Alberich, mà là một thứ khí tức ngây ngô nhưng không biết điểm dừng, giống như một đứa trẻ không biết nương tay vậy.
(Chắc chắn ở gần gã này sẽ đoản thọ mất. Mình dám cá là như thế luôn.)
Tôi vừa phải gắng gượng chịu đựng nụ cười kỳ quái của Elzes, vừa cùng Fine chờ đợi thời khắc lễ sắc phong kết thúc.
“Nhân tiện, ta nghe nói các cô cậu có một lời hứa với đứa em trai ngu ngốc của ta trong trận quyết đấu trước đó phải không?”
Đúng lúc ấy, Elzes bỗng hỏi tôi với điệu bộ như thể vừa mới sực nhớ ra.
Lời hứa, lời hứa... à.
『Vậy nếu chúng tôi thắng, xin Điện hạ và tiểu thư Elise hãy đính chính những lời nói dối, bịa đặt và xin lỗi công khai, đồng thời cam kết không bao giờ ép buộc tiểu thư Fine Staudt thôi học, cũng như không gây hại đến những người liên quan của cô ấy nữa.』
Đúng là tôi đã nói thế thật...
Lúc đưa ra yêu cầu đó, tôi chỉ đơn thuần muốn bọn họ xin lỗi Fine, nhưng vì vụ trộm bảo kiếm Clear xảy ra khiến mọi chuyện rối tung lên nên tôi đã quên béng mất.
Mà việc anh ta lôi chuyện đó ra ngay thời điểm này nghĩa là...
“Kẻ mang dòng máu hoàng gia không được phép chối bỏ quy ước của một trận quyết đấu. Dù có hơi muộn màng, nhưng ta sẽ để lời hứa đó được thực hiện ngay tại đây.”
Nói rồi, Elzes búng tay một cái. Từ phía sau cánh gà trên bục cao, các tùy tùng dẫn theo một nhóm thiếu niên thiếu nữ bước ra.
——Đã không gặp từ sau trận quyết đấu đó, nhưng tôi không thể nào lầm được.
Đứng đó là Tứ Đại Ngốc đang bị trói tay, và cả tiểu thư Elise nữa.
“...!”
(Thật tình, sao anh lại chọn đúng lúc này để làm cái trò này cơ chứ...)
Cảm nhận được ánh mắt tràn đầy sát khí và căm hận từ Alberich khiến đầu tôi đau như búa bổ, nhưng trước mắt, tôi đành phải thuận theo dòng chảy của tình hình lúc này vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
