Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 2 - Chương 15: Dạ Hội (4)

Chương 15: Dạ Hội (4)

“Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa”

Trong 『Kizuyoru』, đây là một thế lực chỉ được nhắc đến gián tiếp qua các nhiệm vụ phụ, nhưng nếu đã sống tại Vương quốc Lacresia, chắc chắn ai cũng từng ít nhất một lần nghe danh những kẻ khủng bố tàn bạo đặt căn cứ tại nước láng giềng, Cộng hòa Vaskia.

Vài năm trước, Vaskia cũng là một quốc gia quân chủ giống như Lacresia, nhưng sau hàng loạt tin đồn ác ý, một cuộc cách mạng đã nổ ra và biến nó thành một nước cộng hòa.

Tuy nhiên, những hiệp sĩ trẻ tuổi cầm cờ khởi nghĩa lại chẳng có lấy một chút tài năng chính trị. Chẳng bao lâu sau, nội chiến nổ ra. Họ bắt đầu dùng những thủ đoạn cực đoan như ám sát đồng đội cũ hay đưa nhau lên máy chém. Đến nay, những kẻ từng là hạt nhân của cuộc cách mạng đều đã xanh cỏ, không sót một ai.

Hiện tại, Vaskia đã rơi vào thời kỳ chiến quốc, nơi các quân phiệt địa phương cấu xé lẫn nhau để giành quyền kiểm soát.

Trong số đó, có một tổ chức khủng bố nhân danh chủ nghĩa cộng hòa thượng đẳng, thường xuyên thực hiện các hành vi tội ác như bắt cóc nam thanh niên và trẻ em từ các làng mạc giáp biên giới Lacresia dưới danh nghĩa trưng binh, hay tấn công các đoàn xe ngựa và thương hội để gây quỹ quân sự.

Dẫu vậy, từ trước đến nay chúng chỉ quấy nhiễu ở vùng biên viễn như lũ cướp bóc, chưa bao giờ dám bén mảng đến Vương đô, nơi có quân đội đồn trú đông đảo. Đúng hơn là chúng không đủ khả năng.

Vậy mà tại sao đến tận bây giờ, chúng lại có thể tấn công trực diện vào học viện?

“Nhân danh chủ nghĩa cộng hòa, chúng tôi có một sứ mệnh cao cả, không, là thiên mệnh nhằm giải phóng nhân dân Vaskia khỏi sự thống trị của lũ cựu quý tộc và hào thương hèn hạ——”

Tại hội trường, sau khi chiếm đóng đêm tiệc, một đám đông mặc áo choàng có mũ trùm và đeo mặt nạ tràn vào như nước lũ. Gã đàn ông trung niên trông có vẻ là thủ lĩnh bước lên bục cao, thao thao bất tuyệt để biện minh cho những hành động bạo lực của mình.

“N-Này? Bọn mình phải làm gì đây...”

“...Tạm thời hãy quan sát động tĩnh của chúng. May mắn là cả lũ bên trong lẫn lũ bao vây bên ngoài đều chưa phát hiện ra chúng ta.”

Đòn tấn công bằng ma pháp vào đại giảng đường trước đó đã phá hủy một phần kiến trúc, và làn khói bốc lên từ đống đổ nát đã giúp che mắt đám người của Mặt Trận Giải Phóng Cộng Hòa một cách hiệu quả.

(Nhưng mà...)

Ngay bên dưới là một lượng lớn đồng bọn của chúng đang lăm lăm vũ khí, chỉ cần khói tan là chúng tôi sẽ bị lộ ngay lập tức, và khi đó chắc chắn sẽ hứng chịu mưa tên bão đạn. Dù có dùng vũ lực để đột phá thì đối đầu với quân số đông thế này cũng rất phiền phức, tôi lại không đủ tự tin có thể bảo vệ vẹn toàn cho Fine và mọi người.

Mà thực sự là lũ này từ đâu chui ra vậy?

Cứ như thể có ai đó trong ban tổ chức dạ tiệc đã âm thầm cài cắm chúng từ trước...

“Ash, tính sao giờ? Cứ nấp ở đây cho đến khi cứu viện tới à?”

“...Không, cứ nín thở nằm đây thì sớm muộn cũng bị bắt bài thôi. Trong lúc còn khói, hãy di chuyển đến nơi nào đó an toàn hơn.”

Tôi trả lời Ian khi cậu ấy hỏi với vẻ mặt đầy lo lắng, đồng thời đưa mắt tìm kiếm một căn phòng có thể xâm nhập.

(Hửm, vị trí kia có vẻ ổn, mình có thể ôm Fine và Ian nhảy sang được.)

Xác nhận có một căn phòng trống ở vị trí khuất tầm nhìn, tôi vẫy tay ra hiệu cho hai người họ.

“Ash, có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ cậu đã nghĩ ra cách thoát khỏi tình cảnh này rồi sao?”

“À đúng vậy. Thế nên Fine, Ian, thất lễ một chút nhé.”

“Hả? Ểêêêê?!”

“H-Hảảảả...!?”

Vừa dứt lời, tôi ôm chặt cả hai người rồi lấy đà lao đi, tung người nhảy vọt khỏi ban công.

***

“Hửm? Vừa rồi có cái gì trên ban công kia à?”

“Chắc nhìn lầm con chim hay con mèo nào đó thôi. Mà thôi, lo giữ thế phòng thủ từ bên ngoài cho đàng hoàng đi.”

“Biết rồi, biết rồi.”

***

Tôi dùng phong ma pháp để triệt tiêu lực xung kích, cứ thế lao thẳng vào trong phòng.

Đúng như dự đoán, căn phòng này không có tên khủng bố nào, và lũ bên ngoài có vẻ cũng không nhận ra.

“C-Cái thằng này! Có làm gì thì cũng phải giải thích trước một tiếng chứ!”

“Lỗi tớ, lỗi tớ. Tại thời gian gấp rút quá.”

Tôi gạt nhẹ lời phàn nàn của Ian, áp tai vào cửa để kiểm tra xem có người ngoài hành lang hay không.

“A-Ash. Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì đây?”

Lần này đến lượt Fine hỏi về kế hoạch tiếp theo, chẳng hiểu sao mặt cô ấy lại đỏ bừng lên.

“Đám đó đều đeo mặt nạ và mặc áo choàng đúng không? Tôi tính đi mượn vài bộ để giả làm đồng bọn của chúng, rồi đường đường chính chính thoát ra ngoài bằng cửa trước.”

“R-Ra là vậy...”

Nói là vậy, nhưng tôi không cảm nhận được hơi người nào ở gần căn phòng này.

Không loại trừ khả năng chúng đang ẩn nấp bằng cách nào đó, nhưng có lẽ đơn giản là quanh đây không có ai thôi.

Căn phòng này giống như một nhà kho, có dự trữ cả thực phẩm khô. Nước thì có thể dùng ma pháp tạo ra. Còn chuyện vệ sinh... thôi, đến lúc đó tính sau.

(Hay là cứ cố thủ ở đây cho đến khi cứu viện tới nhỉ?)

“…Này! Con nhãi chạy mất rồi!”

“Bắt nó lại trước khi nó kịp chạy vào kỵ sĩ đoàn! Tệ nhất thì làm nó bị thương cũng không sao!”

Vừa mới nảy ra ý định đó, tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng quát tháo từ phía bên kia cánh cửa.

Có vẻ như lũ khủng bố đang đuổi theo một đứa trẻ nào đó.

“...Ian, tớ cần cậu giúp một việc——”

“Không cần nói tớ cũng hiểu. Cậu muốn cứu đứa bé đang bị truy đuổi đúng không? Tớ sẵn lòng giúp một tay.”

“Cảm ơn cậu. Vậy lát nữa tôi sẽ canh thời điểm mở cửa, cậu hãy lập tức tung chiêu 【Phong Tỏa】nhé.”

“Rõ.”

Dặn dò Ian xong, tôi vớ lấy sợi dây thừng dài đang treo trên một kiện hàng gần đó, chờ đợi thời cơ tập kích.

“C-Còn tôi thì sao——”

“Fine hãy... nấp vào chỗ tối, nếu có biến thì hỗ trợ bằng ma pháp nhé. Tuyệt đối không được xông ra trước mặt tôi, nguy hiểm lắm.”

“...Hiểu rồi.”

Fine đáp lại với vẻ đượm buồn rồi nấp sau một chiếc hộp lớn theo lời tôi.

Xác nhận tiếng bước chân bên ngoài đã đến gần, tôi ra hiệu bằng mắt với Ian rồi tung người mở toang cánh cửa.

“Cái gì?!”

“Chỗ này vẫn còn một đứa ranh con nữa sao...!?”

Ngoài hành lang, hai tên khủng bố mặc áo choàng đeo mặt nạ ngẩn người vì bất ngờ, bước chân khựng lại.

“Haaah!”

“Áaaa?!”

Chiêu 【Phong Tỏa】 của Ian đánh trực diện khiến cả hai không thể nhúc nhích.

Tôi lập tức dùng sức quật mạnh lũ khủng bố vào tường cho chúng bất tỉnh nhân sự, sau đó dùng dây thừng trói chặt như bó giò rồi ném thẳng vào kho.

Không còn kẻ địch nào khác. Còn lại là...

“Này, nhóc không sao chứ?”

“A, à... Tôi thì không vấn đề gì.”

Nghe tôi hỏi, cô gái đang mặc bộ đồng phục học viện rộng thùng thình, hoàn toàn không vừa với vóc dáng, vừa thở dốc vừa đứng dậy.

...Hửm? Bộ dạng này, giọng nói này, chẳng lẽ là.

“Không ngờ lại được anh cứu mạng đấy, Ash Leben.”

“S-Sarasa...?”

Đứng ở đó chính là cô nàng dị biệt, tiểu thư Sarasa Enforcer.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!