Chương 03 - Dù là nữ phụ nhưng cũng xứng đáng có một cái kết có hậu
"Sanada-kun"
Khoảnh khắc cái tên đó thốt ra từ miệng cô ấy, cảm giác hưng phấn trong tôi như bị dội một gáo nước lạnh ngay lập tức bị tan biến.
Gặp được nhân vật mình yêu thích khiến tôi phấn khích... Nhưng mà, đúng là vậy thật.
Với tôi, cô ấy là tồn tại quý giá nhất. Nhưng với cô ấy thì không phải.
Hơn nữa, cảm xúc của tôi cũng không hẳn là tình yêu.
Nếu nói cho chuẩn thì nó như kiểu "waifu của mình" hơn. Vì thế nên chuyện cô ấy có tình cảm với Sanada từ trước đến giờ cũng chẳng khiến tôi khó chịu mấy.
Vậy... Cái cảm giác mất mát này là gì đây?
Vì tôi đã nhận ra rằng cô ấy đang ôm một tình cảm mà không có sự hồi đáp sao?
"Cậu hay nhìn Sanada lắm nhỉ, Mogami-san"
"Hửm? Sao cậu lại biết chuyện đó?"
"Vì tớ vẫn luôn dõi theo cậu mà"
"À... Ra vậy. Vậy ra là cậu đã thấy rồi à..."
Ở một nơi khác, không phải thế giới này.
Nhưng đó cũng không hẳn là lời nói dối. Mỗi chương đều có một cảnh, ở một góc khuất nào đó ít ai để ý, luôn có một cô bé xuất hiện. Lúc nào cũng ở trong bóng tối, lặng lẽ nhìn nam chính và nữ chính bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
"Cậy thích cậu ta, đúng không?"
"...Chuyện này, có phải là thích hay không nhỉ? Nhưng có lẽ chính tớ cũng không rõ nữa"
Vừa nói vậy, Mobuko-chan vừa nở một nụ cười yếu ớt.
Không giống với biểu cảm rạng rỡ lúc trước, khi được tôi gọi tên.
Một nụ cười mang theo sự cô đơn, trống rỗng... đến mức khiến người ta đau lòng.
"Bởi vì, ngay cả tên của tớ cậu ấy cũng không nhớ nữa, thế nên nếu nói là thích thì... Tớ đang tự đánh giá cao bản thân quá. Chỉ là... có một lần duy nhất, cậu ấy đã nhặt giúp tớ đồ bị đánh rơi. Lúc đó tớ còn chưa kịp nói lời cảm ơn với cậu ấy nữa"
À cái này thì tôi biết.
Ở phân cảnh đầu tiên mà Mobuko-chan xuất hiện. Cô ấy đã bất cẩn làm rơi vài cuốn sổ ghi chú khi đi ngoài hành lang. Ngay đúng lúc ấy thì Sanada, nhân vật chính đã vô tình xuất hiện ở đó và nhặt lên trả lại cho cô ấy.
Mobuko-chan lúc đó bị bắt chuyện đột ngột nên cũng rất hoảng hốt.
Chính khoảnh khắc ấy đã khiến cô ấy bắt đầu để ý đến Sanada.
...Tôi biết, mình không nên suy nghĩ quá "meta" như vậy.
Nhưng suy cho cùng thì cảnh đó cũng chỉ là một phân đoạn làm nổi bật sự tử tế của nam chính. Không chỉ với nữ chính, mà còn dịu dàng với cả những nhân vật quần chúng, cốt lõi là để truyền tải điều đó đến độc giả.
Mobuko-chan vốn chỉ là một "công cụ diễn xuất" nhằm khắc họa và nâng cao tính cách của nhân vật "nam chính" mà thôi.
Đến cuối cùng... Cô ấy thậm chí còn không thể xuất hiện trong phân cảnh cuối cùng. Bộ manga đó đã bị hủy bỏ, và sự tồn tại của cô ấy cũng theo đó mà dần bị lãng quên.
Cữ nghĩ đến điều đó khiến tôi mãi không thể vui vẻ được nữa.
"Tớ đã luôn định tìm cơ hội để nói lời cảm ơn với cậu ấy, nhưng mà... Tớ lại không đủ can đảm để bắt chuyện"
Vì thế nên Mobuko-chan mới luôn dõi theo Sanada.
Trong truyện chưa từng có đoạn nào miêu tả nội tâm của cô ấy như thế này, nên đến tận bây giờ tôi khá bất ngờ khi biết được điều này đấy.
(Ý nghĩa của việc mình chuyển sinh đến thế giới này... Là gì ấy nhỉ?)
Bất chợt, tôi tự hỏi.
Chỉ vì được gặp nhân vật mình yêu thích rồi vui mừng... Như vậy đã đủ chưa?
Dù tôi có làm gì hay không, bộ manga này rồi cũng sẽ bị hủy đăng và đi đến hồi kết.
Mọi chuyện sau đó thì sẽ ra sao? Dù là nhân vật nền nhưng giờ thì tôi cũng đã trở thành người trong cuộc, thế nên là tôi cũng không thể biết được tương lai sẽ thế nào.
Nhưng mà... Đã cất công ở đây rồi thì.
(Phải chăng... Mình có thể thay đổi số phận của cô ấy sao?)
Liệu có tồn tại một "route" nơi Mobuko-chan được đền đáp hay không?
Không, dù tình yêu có không thành đi chăng nữa thì... Ít nhất cũng không kết thúc một cách vô vị như vậy, mà có thể để lại ấn tượng sâu sắc hơn.
Nếu có thể đường đường chính chính đối đầu với các nữ chính.
Cho dù thất bại, thì sự tồn tại của cô ấy cũng sẽ khắc sâu hơn trong ký ức của độc giả.
Và vì còn một lý do giản đơn nữa...
Tôi muốn được tận mắt nhìn thấy điều đó.
(Tôi muốn thấy… một kết thúc nơi mà cô ấy được đền đáp.)
Với tư cách là fan, là độc giả.
Tôi muốn cổ vũ Mobuko-chan.
Tôi...
Muốn đẩy cô ấy tiến về phía trước.
Ngay khoảnh khắc suy nghĩ đó trở nên mãnh liệt, tôi đã buột miệng nói ra lời đề nghị này.
"Thử bắt chuyện với cậu ta xem, cũng ổn mà"
...Mong rằng đây sẽ là khởi đầu.
Khởi đầu cho một tuyến phụ của bộ romcom này...
Nơi một nữ phụ mờ nhạt được đền đáp.
Tôi muốn thấy điều đó.
Vì vậy, tôi đã chìa tay về phía cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
