Chương 07 - Thứ còn thiếu ở nữ phụ
Vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè.
Nghĩ lại thì đây là kỳ nghỉ dài đầu tiên kể từ khi tôi nhớ lại được ký ước kiếp trước, trước khi chuyển sinh đến đây.
Khi đã là người lớn, chuyện được nghỉ hơn một tháng gần như là điều không tưởng, trừ khi thôi việc hoặc thất nghiệp. Đáng lẽ tôi nên tận hưởng đặc quyền của học sinh này, nhưng... Tôi đâu có rảnh như thế đâu.
Bởi vì trong kỳ nghỉ hè này, tôi phải giúp cô bé từng được gọi là "nữ phụ", à không. Là cô gái đã lên quyết tâm thoát khỏi thân phận nhân vật nền: Mogami Fuko.
Vì thế, hiện tại chúng tôi đang ở bãi đất ven sông gần đó.
Vừa liếc nhìn dòng nước chảy róc rách, tôi vừa chạy bộ nhẹ nhàng trên con đường thẳng tắp.
Đương nhiên, người chạy bên cạnh tôi chính là cô ấy.
Mogami đang mặc bộ đồ thể dục do trường quy định, trông nặng nề và cứ thế chạy đều đều.
"N...nóng quá đi..."
"Bây giờ chỉ mới là sáng sớm mà, không sao đâu!"
Nhân tiện thì, bây giờ là 5 giờ rưỡi sáng.
Ở cái mùa hè này thì chỉ cần mặt trời lên một cái là nhiệt độ sẽ tăng vọt, nên nếu muốn vận động thì khung giờ này là hợp lý nhất.
"Tại sao Sato-kun lại có thể sung sức được như thế chứ?"
"Vì tớ quen rồi"
"Không ngờ cậu dậy sớm ghê"
"Ừm, đại khái vậy"
Chuyện đó là trước khi chuyển sinh.
Lúc đó tôi làm ở một công ty khá là... Đen, đi làm thì từ sáng sớm là chuyện như cơm bữa. Đã vậy lại còn là dân làm sales nữa chứ, thế nên là đi công tác suốt, mệt muốn chết đây. So với lúc đó thì chuyển này chẳng nhằm nhò tẹo gì
"Ha... Ha... Mệt quá..."
Ngược lại, với Mogami thì trông có vẻ rất vất vả.
Cô ấy chưa quen với việc vận động từ sáng sớm, nên giờ hai tay chống lên đầu gối, thở hồng hộc.
Ừ thì, cũng không thể ép cô ấy quá được.
Thật ra mới chạy khoảng mười phút thôi, nhưng có lẽ nên nghỉ một chút.
"Muốn nghỉ không?"
"Vâng."
"Không sao đâu, cậu không cần phải nhìn sắc mặt của tớ làm gì. Tớ không có ý phủ định quyết định của cậu đâu. Nếu cậu thấy việc này mệt quá thì ngày mai không tiếp tục nữa cũng được. Tớ sẽ không trách Mogami đâu"
Chuyện này mong cô ấy đừng hiểu lầm.
Tôi không hề ép buộc. Chỉ là vì cô ấy nhờ tôi, nên tôi đưa ra lời khuyên rằng làm thế này có thể tốt hơn thôi.
"Chỉ là vì cậu nói rằng muốn được 'thay đổi', nên tớ mới giúp hết mình"
"Nếu chỉ vận động như thế này... Thì tớ có thể thay đổi được sao?"
"Có lẽ vậy. Vì... Hôm qua cậu đã nói rồi mà? Rằng cậu không tự tin về vóc dáng của mình"
"Ư..."
Nghe tôi nói trúng tim đen, cô ấy liền quay mặt đi.
Đúng vậy. Hôm qua, sau khi bị Sanada làm ngơ... Để bắt đầu thay đổi, tôi đã đưa ra một đề nghị thế này.
'Trước hết, sao cậu không thử cởi áo thể dục ra? Tớ nghĩ Sanada thích áo đồng phục hơn đó'
Tôi biết điều đó vì đã đọc truyện tranh.
Hắn là một nam sinh trung học đang tuổi dậy thì. Kiểu rất dễ phản ứng với áo sơ mi trắng mỏng lộ nội y hay phần ngực căng lên ấy.
Nếu muốn thân thiết với con trai ở độ tuổi đó, thì ít nhất cũng không nên che vóc dáng bằng bộ đồ thể dục rộng thùng thình như vậy.
Nhưng cô ấy đã từ chối.
"Vì sợ mình béo nên cậu cũng không muốn cởi đồ thể dục ra đúng không? Bây giờ cũng vậy, dù là sáng sớm nhưng vẫn nóng, vậy mà cậu vẫn mặc cả áo áo khoác bên ngoài"
"Vâng..."
Có lẽ vì quá đúng sự thật nên cô ấy nói líu cả lưỡi. Dễ thương thật.
"Vậy thì tập thể dục cũng chẳng có gì xấu cả"
Miệng thì nói hơi nghiêm khắc, nhưng trong lòng tôi lại nghĩ thế này.
(Mình không nghĩ là béo đâu mà. Hơn nữa, hơi đầy đặn một chút mới vừa đẹp, sao con gái lại không hiểu điều đó chứ…!)
Mogami không hề béo. Thậm chí còn đúng gu của tôi.
Vậy mà cô ấy lại quá lo lắng về vóc dáng của mình... Tức là.
(Cô ấy không có tự tin. Cô ấy sợ rằng nếu để lộ làn da của mình, sẽ bị người khác nói xấu.)
Cuối cùng thì cũng chỉ có lý do đó.
Vì Mogami rất dễ thương. Ít nhất là khuôn mặt, hoàn toàn không hề kém. Mà dù sao thì vốn dĩ đây cũng là thế giới manga mà, chẳng có ai xấu thậm tệ cả.
Tóm lại, nếu cô ấy không có tự tin thì đến việc cởi đồ thể dục cũng không làm được.
Vậy thì cứ vận động để giảm cân là được. Khi cân nặng giảm, con số thay đổi sẽ nhìn thấy rõ, và điều đó có thể trở thành sự tự tin.
(Mình thì muốn cô ấy thay đổi từ bên trong hơn... Nhưng không biết sẽ thế nào đây)
Dù sao thì, tôi cũng hy vọng cô ấy cố gắng.
Nhưng nếu cô ấy không muốn thì cũng đành chịu. Khi đó tôi sẽ phải nghĩ cách khác.
…Nhưng hóa ra, lo lắng đó là thừa.
"Tớ sẽ cố thêm một chút nữa. Nhưng nếu tới giới hạn thì tớ sẽ nói với cậu nhé... Hy vọng kỳ nghỉ hè này tớ có thể cải thiện được việc kém vận động của mình"
Cô ấy nắm chặt bàn tay nhỏ củ mình, chỉnh lại tư thế rồi đứng thẳng lên.
Nhìn dáng vẻ đó, tôi chợt nghĩ.
"Không ngờ cậu cũng có ý chí ghê"
Mogami không hề yếu đuối về mặt tinh thần.
Chỉ là thiếu tự tin thôi, chứ dù có bị tổn thương thì cô ấy vẫn có sức mạnh để đứng dậy lần nữa.
Đúng là có dễ bị tổn thương thật... Nhưng là kiểu có thể kịp thời lấy lại tinh thần trước khi gục ngã.
"Thật sao? Ehehe, nếu được vậy thì tốt quá... Cảm ơn cậu. Được cậu khen thế này, tớ thấy có thể cố gắng hơn nhiều đó"
"Được. Vậy chạy thêm chút nữa nhé!"
"Ừm! Sato-kun, đi thôi!"
Và thế là chúng tôi lại bắt đầu chạy.
Không cúi xuống, mà nhìn về phía trước.
Như thể đang chạy trên con đường trở thành nữ chính.
Cứ thế, tiến thẳng không do dự.
Rồi khoảng một tuần sau, những thay đổi dần dần bắt đầu xuất hiện.
"Ủa? Mogami-san… Cậu cởi đồ thể dục ra rồi à"
"Ừm... Vì chạy xong thì rất nóng mà"
Và tôi đã biết được một điều lần đầu tiên.
Nhờ cô ấy cởi đồ thể dục ra như vậy, một thiết lập mà ngay cả tôi, người đã đọc rất kỹ bộ truyện này cũng không hề biết, đã được hé lộ.
(Khoan đã... Mobuko lại to đến thế sao?!)
Tôi không hề biết.
Vì lúc nào cô ấy cũng mặc đồ thể dục rộng thùng, nên tôi cứ nghĩ là hơi mũm mĩm một chút.
Nhưng không phải vậy.
Có vẻ như... Vòng một của cô ấy lớn hơn mức trung bình nhiều.
Hoá ra, nữ phụ mờ nhạt tuy thiếu tự tin nhưng... Không hề phẳng một chút nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
