Chương 06 - Sẽ không để ai có thể gọi cô ấy là "Nữ phụ" được nữa
Sau khi bị Sanada phớt lờ hoàn toàn.
Tôi dẫn Mobuko-chan đang đứng ngây người, tạm thời tới thư viện.
Nơi mang lại cho cô ấy cảm giác an yên nhất, chắc hẳn là chỗ này.
Có lẽ do điện thoại cảm ứng trở nên phổ biến khiến việc đọc sách ngày càng ít đi, nên thư viện hầu như chẳng có ai sử dụng. Cũng vì vậy mà giáo viên thường ở trong phòng phía trong, nói chuyện một chút cũng sẽ không bị ai để ý.
Mà nói gì thì nói... Lúc này cô ấy cũng chẳng ở trạng thái có thể trò chuyện được.
(.....Vì mình đã kích động cô ấy, nên mới thành ra thế này.)
Dĩ nhiên, tôi vẫn cảm thấy có trách nhiệm với cô ấy.
Cũng mang trong lòng cảm giác tội lỗi vì đã làm điều không tốt với cô ấy.
Nếu tôi không xúi giục, chắc hẳn Mobuko-chan đã có thể tiếp tục sống những ngày yên bình như mọi khi.
Thế nhưng, vì tôi đã khích bác, khiến cô ấy lấy hết can đảm... Kết quả lại là làm tổn thương cô ấy sâu sắc đến vậy.
(Xin lỗi rồi an ủi... Cảm giác mọi chuyện không thể đơn giản như thế được.)
Tôi cảm thấy đây không phải tình huống cho phép dùng cách làm dễ dãi đó.
Không, có khi như vậy cũng được. Nếu chỉ nghĩ cho bản thân tôi thì việc nói nhưng lời ngọt ngào để giúp tâm trạng của Mobuko-chan trở nên khá hơn, để không bị cô ấy ghét thì... Có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Giống như tâm lý của mấy cậu con trai an ủi một cô gái vừa bị từ chối vậy.
Nhưng mà... Tôi đâu có mong bản thân được Mobuko-chan yêu đâu.
Ngược lại, dù có bị cô ấy ghét cũng được, tôi chỉ mong cô ấy có thể hạnh phúc.
Vì thế, tôi đang cố tìm xem mình nên nói điều gì mới đúng.
「.......Aha ha. Tớ đã cố gắng lắm rồi, nhưng không được nhỉ」
Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu.
Mobuko-chan bật ra một tiếng cười khô khốc. Trong tình trạng này mà cô ấy vẫn để ý tới cảm xúc của tôi.
Cô bé này... thực sự rất dịu dàng.
Dịu dàng đến mức khiến người ta muốn an ủi và khẳng định tất cả mọi thứ cho cô ấy.
Nhưng chính vì vậy, tôi càng muốn cô ấy được đền đáp.
Và để làm được điều đó... Có lẽ tôi cũng phải hạ quyết tâm thôi.
"Không, không phải là không được"
"Không đâu. Tớ đã bị lờ đi mà? Rõ ràng là cậu ấy đã nghe thấy giọng của tớ... Vậy mà chẳng buồn để ý, cứ thế lướt qua luôn"
"Ừ, nếu là cậu thì cậu nghĩ vậy cũng phải. Nhưng tớ thì không nghĩ thế"
Tôi cố tình phủ nhận.
Bởi vì tôi không hề cho rằng chuyện lần này là một thất bại.
Bởi kết cục này... Tuy ngoài dự đoán, nhưng không phải là điều bất ngờ.
"Hiện tại, cậu vẫn chưa phải là người có thể khiến Sanada dừng bước lại"
"...Eh"
Nghe lời tôi nói, Mobuko-chan nín thở trong giây lát.
Dù không nhìn thấy đôi mắt... Chỉ nhìn miệng thôi cũng hiểu được.
Chắc hẳn chỉ với câu nói vừa rồi, cô ấy lại bị tổn thương thêm lần nữa.
Nhưng lúc này, tôi không được phép mềm lòng.
Cũng giống như việc cô ấy đã quyết tâm đối diện với Sanada.
Tôi cũng... Đã quyết tâm sẵn sàng bị cô ấy ghét rồi.
"Cho nên, thứ cần được đánh giá không phải là phản ứng của Sanada. Mà là hành động của cậu"
"Hành động... Của tớ?"
"Trước đây cậu chỉ đứng nhìn. Nhưng hôm nay, Cậu đã có thể cất tiếng gọi. Tớ nghĩ đó đã là một bước tiến rất lớn"
Đây không thể nghi ngờ là một sự thay đổi.
Nếu vẫn chỉ là một nữ phụ, có lẽ ngay cả việc lên tiếng cũng không làm được.
Nói cách khác, cô ấy đang cố phá vỡ vỏ bọc của mình.
Để ngọn lửa quyết tâm ấy không bị dập tắt, tôi không được dội nước lạnh, mà phải tiếp thêm nhiên liệu cho nó.
Bằng cách đó, tôi sẽ bẻ cong số phận "Phụ" của cô ấy.
Tôi nghĩ... Đó chính là ý nghĩa cho việc tôi chuyển sinh tới thế giới này.
"Dù sao thì, Sanada cũng không để ý tới cậu. Trước mắt, đó là thực tế. Cũng có thể nói là hiện giờ cậu còn chưa ở trạng thái đủ hoàn hảo để nói lời cảm ơn"
".......Ừm. Tớ nghĩ mình chỉ đến mức đó thôi"
"Nghe cậu nói vậy, Tớ lại càng nghĩ thế này, vẫn chưa đủ"
Việc dám bước ra một bước đã có ý nghĩa rất lớn.
Nhưng bước đi ấy vẫn còn quá nhỏ.
Khoảng cách để tạo ra kết quả, thì cô ấy vẫn chưa tiến tới được.
Vậy thì chỉ còn cách tiến lên thêm nữa thôi.
"Chỉ cần cậu còn tự phủ định bản thân bằng câu ‘nếu là tớ thì…’, thì mãi mãi cậu vẫn chỉ là... Người đứng nhìn Sanada từ bên ngoài mà thôi"
"Nhưng, nhưng mà... Tớ khác mọi người, tớ chẳng có sức hút gì cả..."
"Sức hút của con người vốn không thể tự đánh giá bằng cách chủ quan. Đó là thứ chỉ tồn tại trong đánh giá của người khác.Vậy mà cậu lại tự cho rằng mình không được, mình không ổn. Nhưng nếu cậu tin vào bản thân hơn... Tớ nghĩ cậu có thể hoàn toàn gọi Sanada bằng một giọng nói mạnh mẽ đến mức cậu ta không thể từ chối"
Mobuko-chan không có sức hút sao?
Điều đó là không thể, tôi dám khẳng định nó.
Sức hút của em, không ai hiểu rõ hơn chính tôi.
Chỉ là, cô ấy lúc nào cũng thiếu tự tin. Dịu dàng, kín đáo, luôn chủ động lùi bước.
Chính sự tự phủ định đó đã kéo vị trí của mình xuống thấp.
Sự dè dặt không phải là điều xấu. Nhưng vì nó, mà cô ấy cũng có thể đánh mất cơ hội của chính mình.
Cho nên, tôi phải tiếp tục khích lệ cô ấy hơn nữa.
"Cậu định sống cả đời như thế này sao?"
"Eh...?"
"Cậu chấp nhận kết thúc với thân vậy 'nữ phụ' sao?"
Dù có bị ghét cũng được.
Nhưng tôi muốn cô ấy phải thay đổi.
Muốn cô ấy thoát khỏi số phận "phụ".
Và dường như, mong muốn đó của tôi... Đã truyền tới cô ấy.
".......Đừng gọi tớ là nữ phụ nữa"
Cô ấy đã thể hiện ý chí một cách dứt khoát.
"Tớ muốn thay đổi... Muốn thay đổi chính mình. Satou-kun, tớ có thể thay đổi không? Tớ có thể thay đôi một cuộc đời mới không?"
"Tất nhiên là được rồi. Nếu cậu thực sự mong muốn điều đó"
"Nhưng mà, nếu chỉ một mình tớ thì... Tớ không có đủ tự tin"
"Cứ giao mọi chuyện cho tớ. Tớ không phải kẻ bạc tình đến mức bỏ mặc cậu ở đây đâu"
Không, tôi còn muốn được giúp đỡ em nữa.
Bởi vì giúp em thay đổi, chính là ý nghĩa việc tôi tồn tại ở thế giới này.
(....Gọi là "Mobuko-chan" chắc phải kết thúc rồi.)
Tôi đã luôn gọi như thế trong lòng.
Nhưng từ giờ trở đi, tôi sẽ không gọi nữa.
Bởi vì cô ấy đã không còn chấp nhận việc tiếp tục là một "nữ phụ" nữa rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
