Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Fairy, I’m Really Not Your Doppelgänger

(Đang ra)

Fairy, I’m Really Not Your Doppelgänger

鱼腥草永远的神

Tệ hơn, cái mặt nạ này trông giống hệt tiên nữ số một của tông môn!?

2 4

Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Mainyuel

Chẳng phải hồi quy thế này hơi quá à?

136 1439

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

116 1859

Vol 1 - Chương 05 - Ngay cả nữ phụ mờ nhạt thì cũng đã dốc hết can đảm rồi

Chương 05 - Ngay cả nữ phụ mờ nhạt thì cũng đã dốc hết can đảm rồi

Mogami Fuuko đã quyết tâm lấy hết can đảm của mình để nói ra

Dù đã làm đến mức đó nhưng rốt cuộc thì cũng không phải là đi tỏ tình hay gì cả. Cô chỉ muốn nói ra lời cảm ơn của mình mà bấy lâu nay vẫn chưa nói được thôi.

Chắc chắn sẽ có người nghĩ rằng "Chỉ có thế thôi sao?"

Nhưng đối với cô ấy, tôi tin đó là một bước tiến rất lớn.

Ngay tại đây, có thể hành động hay không.

Đó chính là ranh giới giữa "Nhân vật phụ" và "Nhân vật chính"

Nhân vật chính làm câu chuyện chuyển động bằng chính hành động của mình.

Tôi cũng muốn Mobuko-chan có thể chạm tới cảnh giới đó. Nếu không thì, cô ấy sẽ mãi mãi chỉ là một kép phụ, kết thúc cả cuộc đời mà không ai nhận ra.

Cái kết ấy, tôi sẽ xem đi xem lại hàng trăm lần ở kiếp trước rồi.

Không cần thêm lần nào nữa đâu.

Tôi muốn thấy một câu chuyện mà ở đó, "Cô ấy sẽ có được hạnh phúc".

Với suy nghĩ đó, tôi đã quyết định ủng hộ cô ấy đến cùng.

(Cố lên nhé, Mobuko-chan…!)

Ngày hôm sau, ngay sau khi tôi gặp cô ấy.

Ngày này, ngay trước kỳ nghỉ hè. Tan học xong, tôi lập tức đi thẳng tới lớp A, nơi Mogami Fuuko và Sanada Saiga đang học.

Tiện thể nói luôn, tôi học lớp D khác lớp, khác cả tầng học. Vì thế đến giờ tôi vẫn chưa hề có tiếp xúc trực tiếp nào với họ... nhưng chuyện đó gác sang một bên đã.

Ở hành lang, Mobuko-chan đã đứng sẵn ở đó.

Có lẽ cô ấy cũng đã nhận ra tôi đến. Khi ánh mắt chạm nhau, tôi khẽ gật đầu và cô ấy cũng đáp lại bằng một cử chỉ y hệt.

Khi cô gật đầu, mái tóc mái khẽ lay động. Trong khoảnh khắc đó, tôi thoáng thấy đôi mắt màu xanh nhạt như bầu trời của cô ấy.

Chỉ là một thoáng thôi... Nhưng trong đôi mắt ấy, tôi thấy ánh sáng của quyết tâm.

Tinh thần đã sẵn sàng.

Giờ chỉ còn đợi Sanada bước ra khỏi lớp.

(Tên đó... Đúng là vẫn đang tán tỉnh mấy nữ chính như thường lệ nhỉ)

Ngày mai là bắt đầu nghỉ hè rồi. Thế nên giờ đây các nữ chính cũng đang dốc hết sức để thu hút sự chú ý của Sanada.

Trong lớp, cảnh giành giật quen thuộc lại diễn ra. Mấy cô gái vây quanh Sanada, còn bản thân cậu ta thì tỏ ra bất lực nhưng rõ ràng là không tỏ ra ghét bỏ một chút nào.

Một cảnh tượng đúng chuẩn manga romcom, kéo dài cũng được một lúc rồi.

Và rồi, cuối cùng… cậu ta đứng dậy.

(Sanada có một cô em gái mà cậu ta trân trọng nhất. Khi tan học là sẽ về thẳng nhà để không khiến em gái phải lo... Được, chính là lúc này!)

Thói quen và hành động của hắn, tôi đã đọc nhiều đến nỗi biết nhất cử nhất động của hắn kể từ kiếp trước rồi. Phần lớn thời gian hắn ở cạnh các nữ chính, nhưng khi ra về thì sẽ luôn ở một mình.

Vì không muốn để em gái chờ lâu, cậu ta sẽ về thẳng nhà.

Đó chính là thời cơ.

Mobuko-chan chỉ cần nói một câu thôi. Sanada cũng đang vội, nên sẽ không có chuyện nói chuyện dài dòng.

Nhưng... Nói một câu "cảm ơn" thì chắc chắn đủ thời gian.

Khoảnh khắc ấy... Cuối cùng cũng đã đến...

(Kia rồi!)

Sanada bước ra khỏi lớp.

Cậu ta đi nhanh dọc hành lang, tiến gần đến vị trí Mobuko-chan đang đứng đợi.

Bây giờ!

Cố lên đi, Mobuko-chan!

"...À—à ừm!"

Ngay khoảnh khắc Sanada tiến tới, Mobuko-chan đã cất tiếng.

Giọng cô hơi nhỏ, mang theo một chút run rẩy.

Nhưng đủ rõ để nghe thấy.

...Tôi muốn tự tát mình vì đã từng nghĩ rằng có lẽ cô ấy không làm được.

Quyết tâm của Mobuko-chan là thật.

Sẽ truyền tới thôi.

Cảm xúc của Mobuko-chan,sẽ đến được với Sanada.

(Tốt rồi, như vậy thì...)

Cô ấy sẽ mở ra được bước ngoặc.

Tôi đã nghĩ như vậy.

Nhưng rồi...

...

"À, xin lỗi nhé. Tớ đang vội lắm. Để lần sau đi!"

...

Không hề có ác ý.

Cũng không phải là không nghe thấy.

Cậu ta "Đã nhận ra".

Không phải là không biết Mobuko-chan đang ở đó.

Chỉ là, đối với Sanada, Mogami Fuko không đủ giá trị để khiến cậu ta dừng bước.

(…Ra là vậy sao)

Tôi đã không dự đoán được kết cục này.

Sanada sẽ dừng lại vì các nữ chính. Cho dù có muốn về sớm vì em gái đi nữa... Giống như lúc còn đang tán tỉnh trong lớp, cậu ta vẫn sẽ dành ra một chút thời gian.

Tôi đã ngây thơ khi nghĩ như vậy.

(Mobuko-chan... Trong mắt hắn, thậm chí còn không phải là một nữ chính)

Đối với Sanada, sự tồn tại của cô ấy...

Có hay không, cũng chẳng khác gì nhau.

"................"

Mobuko-chan đã đứng sững người ngay tại đó.

Cô ấy đã dốc cạn can đảm của mình, thế mà kết

 quả lại là...

Một cái kết Tàn nhẫn đến mức không thể nói gì.

Vị trí hiện tại của một nữ phụ

Xa các nhân vật chính đến mức tuyệt vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!