Chương 08 Nữ phụ mờ nhạt thuộc hệ "tóc che mắt" lại có bộ ngực khủng khi không mặc áo rộng thùng thình
Căng cứng luôn rồi kìa
Phần bụng ở dưới thì vẫn còn dư siza, vậy mà chỉ riêng phần ngực thì lại bó sát đến mức khó tin
Những nếp nhăn in hằn trên phần ngực áo của cô ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất cho kích thước ấy.
(To vãi. To quá mức rồi đó...!)
Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên tôi thấy Mogami mặc áo ngắn tay.
Cũng chẳng phải trang phục kỳ lạ gì. Ngược lại, vì là đồ thể dục do trường quy định nên còn rất quen mắt nữa.
Vậy mà tôi vẫn bị hút chặt ánh nhìn.
Như thế cũng đủ để thấy tôi đã bị sự "ngoài dự đoán" này của cô ấy làm choáng đến mức nào rồi.
Ngay cả khi còn đọc manga trước lúc chuyển sinh vào đây, tôi còn chưa từng nhìn thấy cô ấy mặc đồ nào khác ngoài đồ thể dục.
Lúc đầu khi nhìn thao dáng người thì tôi đã đoán cô ấy không phải kiểu người mảnh mai như kiểu người mẫu... Nhưng thật sự không thể thể ngờ cô ấy lại có "hàng khủng" đến mức này.
"Phù... Thật ra nóng lắm luôn ấy. Có lẽ từ giờ tớ nên mặc áo ngắn tay vẫn tốt hơn nhỉ?"
Nói vậy xong, Mogami đưa tay quạt quạt trước mặt.
Dù vẫn là sáng sớm, nhưng vận động thì vẫn nóng. Hai má cô ấy ửng đỏ, trông mặt đỏ hơn thường ngày.
Ừ. Đúng vậy.
Mặc áo ngắn tay thì cũng tốt cho việc phòng tránh say nắng.
Đáng lẽ tôi phải nói thế mới đúng… vậy mà không hiểu sao, tôi lại không thốt ra được lời nào.
"................."
"Ể... Ờm.... Sato-kun? Sao vậy?"
Có lẽ Mogami cũng nhận ra sự im lặng của tôi rồi.
Cô ấy nhìn tôi với vẻ bối rối, rồi như chợt nghĩ ra điều gì đó, liền vội vàng quay lưng lại.
"Ah... X-xin lỗi nhé. Tớ cho cậu thấy cơ thể xấu xí của mình rồi sao... T-tớ sẽ che lại ngay!"
Xem ra cô ấy đã hiểu lầm chuyện này mất rồi.
Có lẽ cô bé đang nghĩ rằng tôi đang khó chịu.
Vẫn đánh giá thấp bản thân như trước. Mogami chắc hản đang nghĩ cơ thể mình là thứ không nên để cho người khác nhìn thấy.
Trong khi điều đó tuyệt đối không thể nào đúng được.
"Không, không phải vậy đâu. Mogami-san, nghe tớ nói đã nào!"
"Kh-không sao đâu. Cậu không cần phải quan tâm đâu. Cái cơ thể lôi thôi này của mình như thế nào thì chính mình là người hiểu rõ nhất mà"
"Không phải ý đó! Chỉ là... Hơi khó nói, nhưng có một chỗ... Rất là to."
"L-là bụng đúng không? Tớ biết rồi mà nên là đừng nói thêm nữa. Tớ sẽ cố gắng giảm cân hơn mà"
"Không, là ngực đó!!"
Hết cứu.
Tôi vốn muốn giải quyết nhẹ nhàng, nhưng Mogami lại hoàn toàn không chịu nghe.
Cứ thế này thì có khi cô ấy sẽ chẳng bao giờ mặc áo ngắn tay nữa.
Điều đó đối với cá nhân tôi thì.... Là một tổn thất không hề nhỏ.
Vì vậy tôi quyết định nói thẳng.
"Thật sự là... Tớ bất ngờ vì cậu ngực khủng hơn tớ tưởng. Xin lỗi"
Có thể cô ấy sẽ nghĩ tôi biến thái.
Nhưng... thôi kệ.
Điều tôi muốn tránh nhất lúc này là Mogami nghĩ rằng mình đã bị tôi "từ chối"
Tôi không muốn cô ấy hiểu lầm rằng vì cô ấy béo nên tôi thấy chán ghét.
Vậy thì thà nói thật ra còn hơn.
"...Hả? Ng-ngực… khủng?"
"Ừ. Đúng vậy, rất khủng"
"............!?!?!?!?"
Trước lời nói của tôi, không chỉ khuôn mặt mà toàn bộ cơ thể Mogami đều đỏ bừng.
Tôi thậm chí còn có cảm giác như hơi nước đang bốc lên từ đầu cô ấy. Dĩ nhiên chỉ là ảo giác, nhưng nếu xét theo kiểu diễn xuất trong manga thì lại khá hợp với thế giới này... Thôi, tạm gác chuyện đó sang một bên đã.
Đã nói đến mức này rồi.
Vậy thì tôi sẽ nói hết những gì mình nghĩ, không cần khách sáo nữa.
"Mogami-san, nghe cho kỹ đây... Từ xa xưa, trong thế giới của đàn ông có một chân lý thế này. 'Càng to thì càng tốt'. Hoặc là triết lý 'thứ gì càng nặng thì sức hấp dẫn càng lớn""
"C-cái này chỉ là do tớ béo thôi mà..."
"Béo ở chỗ đó thì có gì xấu chứ!? Đó là chuyện tốt mà! Phải tự hào, ưỡn ngực lên mà đi!!"
"V-vâng!"
Có lẽ vì khí thế của tôi quá dữ dội.
Mogami vốn yếu vía, nên liền làm theo lời tôi, ưỡn ngực lên thật sự. Dĩ nhiên là cả vòng một qua lớp áo cũng được nhấn mạnh rõ ràng.
"T-to thật… Mogami, hóa ra cậu giấu một vũ khí như thế sao?"
"Không phải là giấu đâu? Mà là... Tớ tự ti về nó"
"Tự ti!? Ngay cả điều đó cũng là một phần sức hút của Mogami-san mà"
"Sức hút…!"
Cô ấy hiểu rằng mình không hề bị tôi phủ nhận.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để cô ấy chấp nhận rồi.
Sắc mặt Mogami trông tươi tắn hơn lúc nãy.
Dù vẫn còn đỏ, nhưng không còn là biểu cảm u ám nữa, điều đó khiến tôi yên tâm.
"Vậy thì, từ giờ ban lệnh cấm mặc áo dài tay"
"Ể?"
"Vì che đi bộ ngực khủng như thế thì phí quá"
"...Ể--!?"
Dù sao thì, vũ khí này đúng là rất mạnh.
Không, phải nói là "quá mạnh"... Bởi vì cô ấy vốn không có hình tượng ngực khủng.
Thế nên nếu đột nhiên xuất hiện trong trang phục mỏng nhẹ, chắc chắn tất cả con trai đều sẽ sốc.
Chắc chắn cả Sanada cũng vậy... Nếu thấy Mogami như thế này thì đến hắn không thể nào làm ngơ được.
...Quả nhiên, nguyên liệu là cực phẩm.
Mogami chỉ cần một chút chất xúc tác thôi là có thể thức tỉnh thành mỹ nhân ngay
Tôi có thể khẳng định điều đó, ngay trong khoảnh khắc này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
