Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1739

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Baron Musou: A Case Where a Young Man Who Hated Nobility Was Reincarnated as a Rural Aristocrat

(Đang ra)

Baron Musou: A Case Where a Young Man Who Hated Nobility Was Reincarnated as a Rural Aristocrat

Underwater Meadow (水底草原)

Đây là câu chuyện về một chàng trai trẻ lập khế ước với những con quái vật cấp độ thần thoại và giải phóng sức mạnh vô song của mình vì lợi ích của gia đình và thần dân của mình.

26 1707

Vol 1 - Chương 25 - Hồi ức cuối cùng với Nữ phụ

Chương 25 - Hồi ức cuối cùng với Nữ phụ

Việc đi học muộn đã là chắc chắn rồi. Có vội thì cũng chẳng thay đổi được bao nhiêu.

Vì thế nên chúng tôi quyết định cứ thong thả mà đi đến trường.

Lúc này chắc đang là khoảng mười một giờ sáng.

Đường đến trường mất chừng ba mươi phút, vậy nên lúc tới nơi thì có lẽ cũng gần giờ nghỉ trưa rồi.

"Không ngờ ngay ngày khai giảng mà tớ lại ngủ quên thế này... Thật sự không ngờ tới luôn"

Ừ thì, vì cô vẫn đang ở trạng thái “mơ” nên mới ngủ quên mà.

Nhưng chơi chữ cũng chẳng giải quyết gì, nên tôi không nói câu đó ra.

Con đường đi học vốn dĩ lúc nào cũng đông đúc học sinh, giờ thì gần như chẳng có ai.

Chỉ thấy ở phía xa xa có một ông lão đang dắt chó đi dạo. Một khung cảnh thật yên bình, đúng là khung giờ dễ chịu.

Cùng Mogami-san đi bộ trên con đường yên ả như thế này.

...Nếu coi đây là kỷ niệm cuối cùng, thì đây đúng là một khung cảnh rất đẹp cho đoạn kết của tôi.

"Cậu quên đặt báo thức à?"

"Không phải như vậy đâu. Thật ra thì, tại tớ hồi hộp quá không ngủ được, nên cứ vậy mà thức tới sáng. Cậu nhớ chứ, lần trước cậu đã khuyên tớ như vậy rồi còn gì?"

"...À thì. Đúng là vậy thật"

Quả thật là tôi có nói chuyện đó.

Lời nói nửa đùa nửa thật của tôi, hóa ra cô ấy lại nhớ rất kỹ.

"Với lại, gần sáng tớ lại chợt nảy ra một ý tưởng... Nên đã thử làm bento nữa"

"Làm bento luôn à. Ghê thật đó. Mogami-san biết nấu ăn sao?"

"Ừm. Tớ nghĩ là trình độ của tớ cũng chỉ bình thường thôi, không hơn người khác mấy đâu..."

"Dù vậy thì vẫn rất tuyệt đấy chứ. Con gái biết nấu ăn đúng là hình mẫu lý tưởng của mọi chàng trai mà"

"Lý tưởng sao... Ehehe"

Có lẽ vì được khen nên Mogami-san mỉm cười đầy ngượng ngùng.

(Cô còn có cả mặt đảm đang như vậy nữa sao. Mức độ "nữ chính" đúng là ngày càng tăng rồi)

Còn tôi thì thực sự khâm phục cô ấy.

Có thêm cả "thuộc tính biết nấu ăn" nữa thì đúng là quá tuyệt.

Từ trước đến nay, các nữ chính thường chỉ chia làm hai loại: nấu ăn rất giỏi, hoặc nấu ăn cực kinh khủng. Mogami-san chắc chắn thuộc nhóm giỏi.

Sanada mà biết được, chắc chắn sẽ rất vui.

...À, đúng rồi. Nếu đã làm bento thì... Không lẽ chỉ có một phần?

"Mà này, cậu chỉ chuẩn bị một hộp bento thôi sao?"

"...Đúng là Sato-kun, cậu nhạy bén thật đấy"

"Quả nhiên là vậy"

Dự đoán của tôi trúng rồi.

Nói cách khác, bento không chỉ có một hộp.

"Cậu đã làm rất tỉ mỉ nhỉ?"

"Ngon hơn tớ tưởng đó. Có khi là tác phẩm để đời luôn luôn"

"Vậy thì tốt quá rồi"

"Ừm!"

Mogami-san gật đầu đầy năng lượng.

Một nụ cười tươi sáng mà trước kỳ nghỉ hè tôi chưa từng thấy.

Biểu cảm ấy thật đẹp.

Có thể khiến cô ấy nở nụ cười như thế... Sanada đúng là hạnh phúc thật.

Không ngờ cô ấy còn làm cả cơm hộp vì cậu ta nữa chứ.

(Quả nhiên là... Cô ấy đã thức tỉnh rồi)

Đây rõ ràng không phải hành động của một "nữ phụ".

Bây giờ, hành động của cô ấy hoàn toàn là của một "nữ chính" hàng thật giá thật rồi.

Với cái đà này, biết đâu chẳng bao lâu nữa cô ấy sẽ vươn lên dẫn đầu trong cuộc đua giữa các nữ chính.

"Vì nấu ăn tới tận sáng nên tớ nghĩ hay là không ngủ nữa cho rồi, cứ thế đi thẳng đến trường luôn... Nhưng chỉ vừa nằm xuống giường một chút thôi, vậy mà lúc tỉnh lại thì đã ngủ quên mất rồi"

"Thế nên cậu mới đi muộn nhỉ?'

"...Cậu đã lo cho tớ lắm à?"

"Ừ. Lát nữa cậu xem thử điện thoại đi. Cậu sẽ thấy tin nhắn đầy nhiệt huyết của tớ đó"

"Thật hả!? T-tớ tò mò quá, hay là xem luôn nhỉ... Mà chỉ có một dòng tin nhắn thôi mà! Chỉ có mỗi dòng 'cậu có ổn không vậy?' như vậy thì đâu có nhiệt huyết chứ! Với lại tớ thấy Sato-kun nhắn tin lúc nào cũng khô khan quá rồi đó"

"Ơ ừm. X-xin lỗi"

Không hiểu sao tôi lại bị mắng.

Tôi vẫn chưa quen giao tiếp giống với giới trẻ. Trước khi chuyển sinh, tôi toàn viết mail công việc, nên những câu chữ cứng nhắc thì lại rất giỏi.

Thôi, chuyện đó gác sang một bên.

...Cô ấy thật sự đã trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

Từ sau khi cắt tóc trong kỳ nghỉ hè, cô ấy bắt đầu bộc lộ cảm xúc như thế này nhiều hơn.

Sự thay đổi đó khiến tôi thực sự rất vui.

Chỉ là cùng nhau đi bộ thôi mà cũng thấy vui đến lạ.

Có lẽ vì thế... Khi nhận ra thì chúng tôi đã tới trường rồi.

"Nè, Sato-kun. Khi đi học muộn thì phải làm sao nhỉ... Tớ chưa từng đi muộn như thế này bao giờ"

"Chắc đến phòng giáo viên là được mà? Nếu giáo viên chủ nhiệm có ở đó thì nên chào hỏi trước"

"Không biết có giáo viên chủ nhiệm ở đó không nữa. Ư... Tớ có hơi sợ đến phòng giáo viên"

"Có tớ đi cùng mà, cậu cứ yên tâm đi. Tớ sẽ đưa cậu đến tận lớp"

"Thật hả!? Cảm ơn cậu nhiều. Có Sato-kun ở bên cạnh, tớ thấy yên tâm hẳn"

Ừ thì... Đây cũng là lần tương tác cuối cùng giữa tớ và cậu mà.

Từ giờ trở đi, Sanada sẽ thay tôi đảm nhận vai trò đó.

Và rồi...

...cuối cùng, khoảnh khắc "tốt nghiệp của nhân vật nữ phụ" cũng đã đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!