Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6313

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 6959

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

(Hoàn thành)

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Mizushima Satori

(Lưu ý: Phần tóm tắt này dùng để gửi dự thi, bao quát toàn bộ câu chuyện nên có chứa spoil nội dung tình tiết)Tsurugi Kaito có hai người bạn thuở nhỏ, một là Kisaragi Alan hai là Kisaragi Ellen, chị g

50 1190

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Hoàn thành)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

256 4137

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

(Đang ra)

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Bách Hợp Lương Tử

“Cô hành hạ tôi như vậy, rốt cuộc là vì hận tôi, hay là vì yêu tôi?”

36 630

Chương 28 - Vì một lý do nào đó, nữ phụ không đi theo nam chính mà lại đi theo tôi

Chương 28 - Vì một lý do nào đó, nữ phụ không đi theo nam chính mà lại đi theo tôi

Có gì đó không ổn.

Bộ romcom này... Chẳng phải đang rất kỳ lạ sao?

Mogami-san. Ngay lúc này, lẽ ra cô ấy đã được chọn làm nữ chính rồi chứ?

Lẽ ra cảnh này cô ấy phải đang đối mặt với Sanada mới đúng chứ.

"Sanada-kun... Cuối cùng cậu cũng đã gọi đúng tên tớ rồi nhỉ?"

"M-Mogami... Hoá ra con người thật của cậu trông như thế này sao?"

"Ehehe. Được cậu nhìn thẳng vào mặt tớ như vậy làm tớ vui lắm"

"Bầu không khí của cậu khác hẳn trước đây luôn. Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì đâu. Chỉ là tớ đã lấy hết can đảm vì người mà tớ ngưỡng mộ thôi"

Ít nhất thì cũng phải nói mấy câu thoại kiểu đó đi chứ!

Làm cho người xem phải tim đập thình thịch hơn đi chứ!!

Tại sao Mogami-san lại không hề phản ứng gì với Sanada vậy?

"Tớ... Đã làm bento cho Sato-kun rồi đó"

"Bento!?"

Không, khoan đã. Cái đó... Chẳng phải cô ấy làm cho Sanada sao?

Ơ. Chẳng lẽ... Người hiểu nhầm từ đầu lại là tôi?

(Gượm đã nào, thế này thì không ổn đâu. Trước mặt Sanada mà còn nói là đã làm cơm hộp cho một thằng con trai khác thì...!)

Đúng là nữ chính của thời đại mới thật.

Ừm. Kiểu nữ chính hoàn toàn không hứng thú với nhân vật chính à... Thế thì không ổn đâu. Làm sao mà được đọc giả yêu thích chứ.

Kỳ lạ thật.

Không giống bộ manga tôi đã đọc chút nào.

Bộ manga mang tên "Tôi đã chán ngấy romcom rồi" này tuy nét vẽ của tác giả rất tốt nhưng cốt truyện thì quá đỗi rập khuôn, không hề có chút bất ngờ nào, một bộ romcom đầy rẫy cảm giác deja vu, đến mức gọi là bản sao kém chất lượng của mấy bộ romcom truyền thống thì còn là nói nhẹ đấy.

Tác phẩm mang tên **“Tôi chán ngấy romcom rồi (khóc)”** này—tuy nét vẽ của tác giả rất tốt, nhưng cốt truyện thì quá đỗi khuôn mẫu, không hề có chút bất ngờ nào, một romcom đầy rẫy cảm giác déjà vu, đến mức gọi nó là “bản sao hạng hai” của các romcom truyền thống còn là nhẹ 

Vì thế nên bộ manga này đã bị hủy ssu khi chỉ mới đăng sau hai tập.

Nhà xuất bản của tác phẩm vốn là nơi rất ưu ái tác giả, bình thường sẵn sàng cho ra đến bốn tập đơn hành bản. Bị hủy giữa chừng là chuyện hiếm khi xảy ra.

Ấy vậy mà bộ manga này lại bị dừng ở mức đó đủ hiểu rằng nó thiếu mới mẻ đến mức nào.

Vì là một tên otaku lâu năm, nên dù có là những tác phẩm có tệ như thế này, tôi vẫn có thể nuốt được.

Nhưng với tầng lớp độc giả mục tiêu là học sinh cấp hai, cấp ba thì nó hoàn toàn không chạm được tới, lặng lẽ biến mất không một tiếng vang.

Chính vì là một tác phẩm như vậy... Nên diễn biến lần này quá bất ngờ, khiến tôi không khỏi bối rối.

Tự mình nói ra thì cũng kỳ, nhưng tôi vốn là kiểu người khá bình tĩnh và điềm đạm.

"Nhanh lên nào. M-mọi người đang nhìn đó...!"

Có lẽ thấy tôi đứng ngây ra quá lâu, Mogami-san bực bội kéo tay tôi bước đi.

Á. Khoan đã. Dừng lại đi. Sanada đang nhìn tôi với ánh mắt đầy địch ý. Ánh nhìn kiểu như "thằng cha này là ai vậy", trừng thẳng vào tôi.

Không phải đâu, Sanada.

Tôi là đồng minh của cậu mà, Sanada.

...Mà nói thật, cậu cũng phải cứng cáp lên chút đi chứ, Sanada!!

Một chút tức giận với kiểu nhân vật chính nhút nhát, do dự theo khuôn mẫu suýt nữa thì bùng lên, nhưng tạm gác sang một bên.

"Này. Mogami-san, cậu thật sự thấy mọi chuyện như vậy ổn sao?"

Trong lúc đi trên hành lang.

Tôi quyết định xác nhận lại ý chí của cô ấy.

"...Ý cậu là chuyện của Sanada-kun?"

Đúng vậy. Nếu là bây giờ thì vẫn còn kịp.

...Dù cảm giác đã hơi muộn rồi, nhưng ít nhất cô ấy vẫn có thể thể hiện mình là nữ chính của cậu ta.

Nhưng Mogami-san dường như chẳng hề có ý đó.

"Ừm… ừ. Cũng… không sao đâu nhỉ?"

"Thiệt luôn?"

Cô ấy gật đầu một cách rất dứt khoát.

Tôi không hề cảm nhận được chút ngưỡng mộ hay tình cảm nào dành cho Sanada trong ánh mắt cô ấy.

Cũng không hẳn là vô cảm đến mức vô cảm, điều đó lại càng kỳ lạ vì khuôn mặt của cô ấy như thể coi đây chỉ là một chuyện cực kỳ nhỏ nhặt.

"Chuyện đó thì cứ để sau đã... Nhưng mà, việc tớ làm bento cho Sato-kun... Có phải làm phiền cậu không?"

"Để sau!?"

Đối với Sanada mà lại dùng từ đó sao.

Mogami-san rốt cuộc đang nghĩ gì vậy chứ.

Sự thay đổi trong nội tâm của cô ấy, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

Chính vì biết đây là manga, nên tôi mới tưởng rằng mình đã hiểu được rất nhiều thứ.

Nhưng ngay lúc này, một nhánh của câu chuyện mà tôi không hề biết đang bắt đầu mở ra.

Và vì thế, tôi chẳng biết nên làm gì mới đúng.

"À. Cái đó thì tớ vui lắm. Cảm ơn cậu nhé. Việc làm bento mang theo ấy, đáng yêu đến mức khó tin luôn"

Thế nhưng theo phản xạ, tôi lại khen Mogami-san.

Thói quen của kỳ nghỉ hè. Dùng sự tích cực để trung hòa những điều tiêu cực. Lấy lý do cải thiện nhận thức của cô ấy, tôi cũng có thể nói ra suy nghĩ thật của mình một mũi tên trúng hai đích.

Nhờ vậy, Mogami-san trông tươi sáng hẳn lên.

Chỉ là... Có lẽ tôi đã làm quá tay.

"...Đ-đáng yêu sao. Ehehe"

Mogami-san nở một nụ cười cực kỳ đẹp.

Một nụ cười ngây thơ mà cô ấy chưa từng để Sanada nhìn thấy.

Ơ... Là tôi sao?

Mogami-san, nụ cười đó chẳng phải nên dành cho Sanada à?

Tôi không thể hiểu được.

Thật sự là không hiểu.

Có phần mở đầu, có một kỳ nghỉ hè dài, và cuối cùng câu chuyện cũng bắt đầu tiến về phía trước.

Cho đến đây, mọi thứ vẫn còn đang theo khuôn mẫu.

Nhưng từ đây trở đi... Là vùng mà tôi chưa biết.

Bộ romcom đáng lẽ phải bị hủy giữa chừng này, rốt cuộc sẽ đi về đâu đây.

Điều đó, với tư cách là một nhân vật trong câu chuyện, đến chính tôi cũng không thể biết được nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!