Chương 28 - Vì một lý do nào đó, nữ phụ không đi theo nam chính mà lại đi theo tôi
Có gì đó không ổn.
Bộ romcom này... Chẳng phải đang rất kỳ lạ sao?
Mogami-san. Ngay lúc này, lẽ ra cô ấy đã được chọn làm nữ chính rồi chứ?
Lẽ ra cảnh này cô ấy phải đang đối mặt với Sanada mới đúng chứ.
"Sanada-kun... Cuối cùng cậu cũng đã gọi đúng tên tớ rồi nhỉ?"
"M-Mogami... Hoá ra con người thật của cậu trông như thế này sao?"
"Ehehe. Được cậu nhìn thẳng vào mặt tớ như vậy làm tớ vui lắm"
"Bầu không khí của cậu khác hẳn trước đây luôn. Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu. Chỉ là tớ đã lấy hết can đảm vì người mà tớ ngưỡng mộ thôi"
Ít nhất thì cũng phải nói mấy câu thoại kiểu đó đi chứ!
Làm cho người xem phải tim đập thình thịch hơn đi chứ!!
Tại sao Mogami-san lại không hề phản ứng gì với Sanada vậy?
"Tớ... Đã làm bento cho Sato-kun rồi đó"
"Bento!?"
Không, khoan đã. Cái đó... Chẳng phải cô ấy làm cho Sanada sao?
Ơ. Chẳng lẽ... Người hiểu nhầm từ đầu lại là tôi?
(Gượm đã nào, thế này thì không ổn đâu. Trước mặt Sanada mà còn nói là đã làm cơm hộp cho một thằng con trai khác thì...!)
Đúng là nữ chính của thời đại mới thật.
Ừm. Kiểu nữ chính hoàn toàn không hứng thú với nhân vật chính à... Thế thì không ổn đâu. Làm sao mà được đọc giả yêu thích chứ.
Kỳ lạ thật.
Không giống bộ manga tôi đã đọc chút nào.
Bộ manga mang tên "Tôi đã chán ngấy romcom rồi" này tuy nét vẽ của tác giả rất tốt nhưng cốt truyện thì quá đỗi rập khuôn, không hề có chút bất ngờ nào, một bộ romcom đầy rẫy cảm giác deja vu, đến mức gọi là bản sao kém chất lượng của mấy bộ romcom truyền thống thì còn là nói nhẹ đấy.
Tác phẩm mang tên **“Tôi chán ngấy romcom rồi (khóc)”** này—tuy nét vẽ của tác giả rất tốt, nhưng cốt truyện thì quá đỗi khuôn mẫu, không hề có chút bất ngờ nào, một romcom đầy rẫy cảm giác déjà vu, đến mức gọi nó là “bản sao hạng hai” của các romcom truyền thống còn là nhẹ
Vì thế nên bộ manga này đã bị hủy ssu khi chỉ mới đăng sau hai tập.
Nhà xuất bản của tác phẩm vốn là nơi rất ưu ái tác giả, bình thường sẵn sàng cho ra đến bốn tập đơn hành bản. Bị hủy giữa chừng là chuyện hiếm khi xảy ra.
Ấy vậy mà bộ manga này lại bị dừng ở mức đó đủ hiểu rằng nó thiếu mới mẻ đến mức nào.
Vì là một tên otaku lâu năm, nên dù có là những tác phẩm có tệ như thế này, tôi vẫn có thể nuốt được.
Nhưng với tầng lớp độc giả mục tiêu là học sinh cấp hai, cấp ba thì nó hoàn toàn không chạm được tới, lặng lẽ biến mất không một tiếng vang.
Chính vì là một tác phẩm như vậy... Nên diễn biến lần này quá bất ngờ, khiến tôi không khỏi bối rối.
Tự mình nói ra thì cũng kỳ, nhưng tôi vốn là kiểu người khá bình tĩnh và điềm đạm.
"Nhanh lên nào. M-mọi người đang nhìn đó...!"
Có lẽ thấy tôi đứng ngây ra quá lâu, Mogami-san bực bội kéo tay tôi bước đi.
Á. Khoan đã. Dừng lại đi. Sanada đang nhìn tôi với ánh mắt đầy địch ý. Ánh nhìn kiểu như "thằng cha này là ai vậy", trừng thẳng vào tôi.
Không phải đâu, Sanada.
Tôi là đồng minh của cậu mà, Sanada.
...Mà nói thật, cậu cũng phải cứng cáp lên chút đi chứ, Sanada!!
Một chút tức giận với kiểu nhân vật chính nhút nhát, do dự theo khuôn mẫu suýt nữa thì bùng lên, nhưng tạm gác sang một bên.
"Này. Mogami-san, cậu thật sự thấy mọi chuyện như vậy ổn sao?"
Trong lúc đi trên hành lang.
Tôi quyết định xác nhận lại ý chí của cô ấy.
"...Ý cậu là chuyện của Sanada-kun?"
Đúng vậy. Nếu là bây giờ thì vẫn còn kịp.
...Dù cảm giác đã hơi muộn rồi, nhưng ít nhất cô ấy vẫn có thể thể hiện mình là nữ chính của cậu ta.
Nhưng Mogami-san dường như chẳng hề có ý đó.
"Ừm… ừ. Cũng… không sao đâu nhỉ?"
"Thiệt luôn?"
Cô ấy gật đầu một cách rất dứt khoát.
Tôi không hề cảm nhận được chút ngưỡng mộ hay tình cảm nào dành cho Sanada trong ánh mắt cô ấy.
Cũng không hẳn là vô cảm đến mức vô cảm, điều đó lại càng kỳ lạ vì khuôn mặt của cô ấy như thể coi đây chỉ là một chuyện cực kỳ nhỏ nhặt.
"Chuyện đó thì cứ để sau đã... Nhưng mà, việc tớ làm bento cho Sato-kun... Có phải làm phiền cậu không?"
"Để sau!?"
Đối với Sanada mà lại dùng từ đó sao.
Mogami-san rốt cuộc đang nghĩ gì vậy chứ.
Sự thay đổi trong nội tâm của cô ấy, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Chính vì biết đây là manga, nên tôi mới tưởng rằng mình đã hiểu được rất nhiều thứ.
Nhưng ngay lúc này, một nhánh của câu chuyện mà tôi không hề biết đang bắt đầu mở ra.
Và vì thế, tôi chẳng biết nên làm gì mới đúng.
"À. Cái đó thì tớ vui lắm. Cảm ơn cậu nhé. Việc làm bento mang theo ấy, đáng yêu đến mức khó tin luôn"
Thế nhưng theo phản xạ, tôi lại khen Mogami-san.
Thói quen của kỳ nghỉ hè. Dùng sự tích cực để trung hòa những điều tiêu cực. Lấy lý do cải thiện nhận thức của cô ấy, tôi cũng có thể nói ra suy nghĩ thật của mình một mũi tên trúng hai đích.
Nhờ vậy, Mogami-san trông tươi sáng hẳn lên.
Chỉ là... Có lẽ tôi đã làm quá tay.
"...Đ-đáng yêu sao. Ehehe"
Mogami-san nở một nụ cười cực kỳ đẹp.
Một nụ cười ngây thơ mà cô ấy chưa từng để Sanada nhìn thấy.
Ơ... Là tôi sao?
Mogami-san, nụ cười đó chẳng phải nên dành cho Sanada à?
Tôi không thể hiểu được.
Thật sự là không hiểu.
Có phần mở đầu, có một kỳ nghỉ hè dài, và cuối cùng câu chuyện cũng bắt đầu tiến về phía trước.
Cho đến đây, mọi thứ vẫn còn đang theo khuôn mẫu.
Nhưng từ đây trở đi... Là vùng mà tôi chưa biết.
Bộ romcom đáng lẽ phải bị hủy giữa chừng này, rốt cuộc sẽ đi về đâu đây.
Điều đó, với tư cách là một nhân vật trong câu chuyện, đến chính tôi cũng không thể biết được nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
