Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1739

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Baron Musou: A Case Where a Young Man Who Hated Nobility Was Reincarnated as a Rural Aristocrat

(Đang ra)

Baron Musou: A Case Where a Young Man Who Hated Nobility Was Reincarnated as a Rural Aristocrat

Underwater Meadow (水底草原)

Đây là câu chuyện về một chàng trai trẻ lập khế ước với những con quái vật cấp độ thần thoại và giải phóng sức mạnh vô song của mình vì lợi ích của gia đình và thần dân của mình.

26 1707

Vol 1 - Chương 27 - Hồi kết của nữ phụ

Chương 27 - Hồi kết của nữ phụ

Cùng lúc với việc bộ romcom của Mogami Fuko chính thức bắt đầu, thì Mogami Fuko với tư cách là một nữ phụ cũng đã khép lại câu chuyện của mình bằng một đoạn hậu truyện hoàn hảo.

Việc có thể góp một tay dù chỉ là thay đổi nhỏ bé cho khoảnh khắc đó, tôi cung. cảm thấy vô cùng tự hào.

...Mà nói vậy thôi, chứ thật ra tôi cũng chẳng làm được gì ghê gớm cả.

(Những gì mình làm cho cô ấy... Cùng lắm cũng chỉ là mấy lời khuyên thôi nhỉ)

Không tự tin vào vóc dáng thì thử vận động xem sao.

Muốn thay đổi hình ảnh thì cắt tóc thử đi?

Cách mặc đồng phục, thử táo bạo hơn một chút thì thế nào?

Những đề xuất tôi đưa ra cho cô ấy, rốt cuộc cũng chỉ có đúng ba điều đó.

Gọi là "thay đổi một cô gái mờ nhạt thành mỹ nữ" thì cũng quá lời.

Bảo rằng tôi mài giũa viên ngọc thô, hay nuôi dưỡng cô ấy trưởng thành những cách nói đó đều không đúng.

Bởi vì, cô ấy đã tự mình tiến hóa.

Nếu có ai đó kỳ vọng vào màn thể hiện hoành tráng hơn của tôi, thì đành phải xin lỗi vậy họ.

Nếu tôi là thợ làm tóc, nhà thiết kế thời trang hay huấn luyện viên thể thao thì có lẽ đã có thể dẫn dắt quá trình "thức tỉnh" của cô ấy.

Nhưng kiếp trước tôi chỉ là một nhân viên kinh doanh thuộc công ty đen. Những gì tôi có thể làm được vốn dĩ cũng có giới hạn.

Ưu thế duy nhất của tôi là biết rằng thế giới này là một bộ manga romcom.

Tôi đã cố gắng xoay xở tận dụng điểm đó. Tôi đã làm hết những gì mình có thể làm, nhưng dĩ nhiên vẫn còn rất nhiều thiếu sót.

Cho nên, tôi không phải là người đã làm rất nhiều.

Nói cách khác, đây là sân khấu rực rỡ mà Mogami-san giành được bằng chính nỗ lực của bản thân cô ấy.

"Ờ...thì..."

"...Quả nhiên là Mogami, đúng không?"

Ở cửa lớp học.

Sanada và Mogami-san đang đứng đối diện nhau, trực diện.

Phía sau hai người.

Xa hơn một chút, là bóng dáng của các nữ chính đang xoay quanh Sanada.

Có lẽ họ cũng đã nhận ra sự xuất hiện của một đối thủ mới, ánh mắt không thể rời khỏi Mogami-san và Sanada, chăm chú theo dõi từng động thái.

Một khung cảnh rất đẹp.

Cảm giác mong đợi rằng "từ đây, thứ gì đó sẽ bắt đầu chuyển động" tràn ngập không khí.

Không chỉ các nữ chính.

Những bạn học khác cũng đã dừng ăn trưa, tập trung toàn bộ ánh nhìn về phía Mogami-san.

Có lẽ trong cảm nhận của mọi người, cô ấy chẳng khác nào một hoa khôi chuyển trường.

Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Sau kỳ nghỉ hè, đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ tóc đen, khí chất thanh thuần, lại còn là ngực lớn. Không ai có thể làm ngơ trước một mỹ thiếu nữ như vậy.

Dù thực tế thì họ đâu phải lần đầu gặp nhau.

Chỉ là Mogami-san vốn thuộc kiểu người thậm chí còn không được nhận thức tới, nên rất có khả năng mọi người còn không nhận ra rằng cô ấy vốn đã ở đây từ trước.

Nhưng Sanada thì khác.

Trước kỳ nghỉ hè, cậu ta đã từng có chút tiếp xúc với Mogami-san. Chính vì vậy, cậu ta mới nhận ra sự thay đổi của cô ấy.

Đây chính là điểm đặc biệt của cậu con trai này.

Trong những sự kiện liên quan đến nữ chính, cậu ta sở hữu một khứu giác vượt trội so với người khác. Có lẽ tiềm chất của Mogami-san cũng đã bị "cảm biến romcom của nhân vật chính" trong Sanada phát hiện ra rồi.

...Chứng kiến được đến đây thì, tôi cũng yên tâm phần nào rồi nhỉ.

(Hãy sống thật tốt nhé. Mogami-san)

Nói lời đó trong lòng, tôi lùi lại một bước.

Chậm rãi, lặng lẽ rút lui để không trở thành tạp âm của câu chuyện.

Lúc này, mọi ánh mắt đều tập trung vào Mogami-san. Sự tồn tại của tôi hoàn toàn bằng không.

Và bản thân Mogami-san chắc cũng đang mải mê với Sanada người con trai cô ấy ngưỡng mộ. Dù tôi biến mất ngay lúc này, cũng sẽ chẳng ai cảm thấy kỳ lạ.

Một màn kết đúng chất tôi đấy chứ.

Một cái kết xứng đáng cho một vai nhân vật nền còn kém xa cả nữ phự.

Một kết thúc như vậy, cũng không tệ.

Giờ thì... Từ nay về sau, mình nên làm gì đây?

Kể từ khi nhớ lại ký ức tiền kiếp, tôi vẫn chưa thể sống đúng nghĩa với tư cách Sato Satoru.

Có lẽ từ đây, tôi sẽ sống như bản thân vốn có, một cách bình thường.

Sato Satoru à. Xin lỗi nhé, tôi đã mượn cuộc đời của cậu rồi.

Từ giờ trở đi, hãy quên đi chuyện chuyển sinh đi. Hãy sống như thể thế giới khác đó chưa từng tồn tại.

Nếu cứ như vậy, sớm muộn gì nhân cách tiền kiếp của tôi cũng sẽ theo đó mà phai nhạt dần.

Tôi không thấy tiếc nuối. Ngược lại, một tồn tại mang tính meta như thế này, không có còn tốt hơn.

Cho nên, Mogami-san.

Tạm biệt nhé.

"Etou… Sato-kun?"

Không phải đã tạm biệt rồi sao?

Sau khi độc thoại dài dòng như vậy mà lại bị gọi lại, chính tôi cũng thấy xấu hổ.

Ngay khoảnh khắc định rời đi, tôi bị gọi nên đành dừng bước.

Mogami-san, cậu đang làm gì vậy?

Việc cậu nên làm lúc này, đáng lẽ là sự kiện gặp mặt sau khi tiến hoá với Sanada mới đúng chứ.

"Hả. Gì vậy?"

"Ờ thì... Chúng ta ra ngoài một chút được không?"

"Hả? Tại sao?"

"C-cậu cứ đi đi đã!"

Này, Mogami-san.

Chẳng lẽ cô ấy... Không có ý định để tôi rút lui sao?

Cô ấy vẫn như mọi khi, dù đã được Sanada chú ý đến, cứ thế mà phớt lờ cậu ta.

Và vì lý do nào đó, ánh mắt cháy bỏng của cậu ta... Lại đang nhìn về phía tôi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!