Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17780

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2443

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 78

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3680

Vol 1 - Chương 26 - Khoảng khắc Nữ phụ đã tốt nghiệp

Chương 26 - Khoảng khắc Nữ phụ đã tốt nghiệp

Sau khi hoàn tất việc xác nhận đã đến trường với giáo viên tại phòng giáo viên.

Giáo viên chủ nhiệm tỏ ra khá bối rối trước hình ảnh hoàn toàn thay đổi của Mogami-san, thêm vào đó là sự cố tôi bị giáo viên chủ nhiệm nhắc nhở nhẹ vì tự ý rời tiết học. Nhưng dù sao thì việc báo cáo cũng đã xong xuôi.

Tôi còn mong là các thầy cô đang trong giờ dạy để phòng giáo viên trống trải, vậy mà vì sao khung giờ này lại đông đủ thế chứ. Đúng là xui xẻo.

Mà cũng vì bị giữ lại nói chuyện một lúc nên khi xong việc thì đã gần đến giờ nghỉ trưa, thế là cả hai vội vàng hướng về lớp học.

"M-mọi người sẽ không nhìn tớ bằng ánh mắt kỳ lạ chứ... Ư, căng thẳng quá, tay tớ run lên rồi đây này..."

"Rồi cậu cũng sẽ quen thôi, đừng lo. Không cần phải bận tâm đến ánh mắt của người khác"

"...Ừm. Đúng vậy nhỉ. Được, tớ sẽ cố gắng"

Tôi vừa động viên vừa đi trước vài bước như đang dẫn đường cho cô ấy.

Chỉ cần lơ là một chút là cô ấy lại muốn chậm lại, nhưng vẫn cố gắng bám sát không rời tôi.

Hay nói đúng hơn là cô ấy đang núp sau lưng tôi để trốn tránh ánh nhìn xung quanh thì phải.

(Quả nhiên là đang bị nhìn)

Ngay từ lúc đi ngoài hành lang tôi đã cảm nhận được ánh mắt đó rồi.

Vì là giờ nghỉ trưa nên hành lang đông học sinh qua lại. Giữa dòng người chen chúc, ánh nhìn của mọi người rõ ràng đều đổ dồn về phía sau lưng tôi.

"Ể? Ai vậy?"

"Không biết. Chưa từng thấy bao giờ"

"Dễ thương ghê đó"

Những lời xì xào của các nữ sinh vang lên khe khẽ.

Nội dung thì toàn là lời khen. Mogami-san, cậu không cần phải lo đâu.

"Ư... Nếu không có Sato-kun thì chắc tớ đã căng thẳng đến mức muốn nôn rồi"

Dù sao thì Mogami-san vốn dĩ là người nhút nhát.

Cho dù đây là sự thay đổi tích cực, nhưng cô ấy vẫn chưa quen với việc bị nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình đến thế.

Mà thôi, từ nay về sau kiểu gì cô ấy cũng sẽ trở thành tâm điểm của sự chú ý mà.

Chỉ cần từ từ quen dần là được.

"Nếu không có Sato-kun thì chắc tớ cũng không thể đi trên hành lang thế này được. À mà... Đừng đi xa tớ quá nhé?"

"Không sao đâu. Tớ đang ở bên cạnh cậu mà"

...Dù thật ra tôi chỉ dẫn đường đến lớp A của cô ấy thôi.

Nhưng nếu nói ra thì có lẽ cô ấy sẽ không bước tiếp nổi, nên tôi quyết định im lặng.

Khi vào lớp chắc chắn Sanada sẽ không thể phớt lờ được cô ấy. Đợi đến khi hai người họ gặp nhau rồi, tôi sẽ lặng lẽ quay về lớp của mình.

Vừa đi vừa nghĩ như vậy.

Rồi cuối cùng, cửa lớp A cũng hiện ra trước mắt.

Và rồi cuối cùng, bánh răng của câu chuyện chính thức bắt đầu di chuyển.

"Sato-kun. Cảm ơn cậu đã đưa tớ tới đây"

"Ừ. Mogami-san, cố gắng nh..."

Cố gắng nhé.

Ngay cả câu nói đó, câu chuyện cũng không cho phép tôi nói trọn vẹn.

"Cậu... Là ai vậy?"

Ngay khoảnh khắc Mogami-san bước vào lớp.

Một nam sinh đã lên tiếng hỏi.

Mái tóc đen cắt gọn. Ngoại hình sáng sủa, mang lại cảm giác trong trẻo. Thân hình rắn chắc, phần cơ bắp mờ nhạt hiện trên bắp tay.

Khí chất khác biệt hoàn toàn so với tôi và những nam sinh khác.

Tên của người đó là- Sanada Saiga.

Nhân vật chính của thế giới này.

...Dài dòng một chút, nhưng đến đây câu chuyện mới thực sự quay lại đoạn mở đầu.

Hay nói đúng hơn, có lẽ tất cả những gì trước đó chỉ là phần tiền truyện mà thôi.

Khoảng thời gian chuẩn bị dài đến mức không cần phải kể trong cốt truyện.

Và từ đây trở đi, mới là màn chính thức bắt đầu.

"Cậu là... Mo, mo, Motokawa à?"

Trước kỳ nghỉ hè, dường như Mogami-san chưa từng được ai ngoài tôi gọi đúng tên.

Ngay cả khi bị gọi, thì cũng thường bị nhớ sai như thế này.

Nhưng Mogami-san của hiện tại đã khác xưa rồi.

"Không, không phải. Cậu là, Mo... Mogami. Cậu đã thay đổi nhiều thật đấy"

Sanada đã gọi đúng tên cô ấy.

Điều đó có nghĩa là gì?

Tức là Mogami-san đã được công nhận.

Tức là cô ấy đã được chọn trở thành một trong những nữ chính xoay quanh Sanada Saiga.

...Chứng kiến đến đây thì cũng đủ rồi nhỉ.

(Mogami-san... À không, là Mobuko-chan chứ. Từ giờ trở đi, hãy sống thật hạnh phúc nhé)

Gửi lời cổ vũ đó trong tim.

Tôi quyết định rời khỏi nơi này.

Được rồi, vai trò của tôi đến đây là kết thúc.

Từ giờ trở đi, tôi sẽ quay lại những ngày tháng chỉ lặng lẽ dõi theo cô gái mà mình quý mến.

Giống như ngày xưa...

...trước khi tôi chuyển sinh vào bộ manga này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!