Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 1 - Chap 7: Nước mắt sau cánh gà——Hoàng tử không được phép để lộ sự yếu đuối trước bất kỳ ai

Chap 7: Nước mắt sau cánh gà——Hoàng tử không được phép để lộ sự yếu đuối trước bất kỳ ai

Ngày thứ mười bốn nhậm chức.

Chỉ còn chín ngày nữa là nam chính của trò chơi chuyển trường đến.

Quá trình tiếp xúc với bốn nữ chính đều đang tiến triển theo từng cách riêng.

Việc Shizuku đến phòng tham vấn mỗi ngày đã hoàn toàn trở thành thói quen, em ấy thậm chí còn bắt đầu ghé qua vào cả giờ nghỉ trưa. Số lượng chữ trên những tờ giấy ghi chú tăng lên từng ngày, và hôm nọ, lần đầu tiên em ấy tiết lộ cho tôi biết “thể loại sách yêu thích” của mình. Có vẻ như em ấy thích kỳ ảo. Tôi xin phép được lược bỏ đi sự xáo trộn mãnh liệt trong thâm tâm mình khi biết được thể loại yêu thích của oshi.

Chính sách ngoại giao bento với Akane đã bước sang ngày thứ mười. Thời lượng trò chuyện chắc chắn đang tăng lên, hôm qua em ấy còn dành hẳn năm phút đồng hồ chỉ để cằn nhằn tôi, “Gu chọn bento của thầy đúng là thảm họa”. Mở miệng ra là để phàn nàn. Tức là, em ấy đang tự kiếm cớ để được nói chuyện với tôi. Một dấu hiệu tốt.

Với Midori thì——chỉ đúng một lần duy nhất đó. Em ấy đến vì công việc của hội học sinh, và chẳng hề có lần thứ hai. Đúng như dự đoán. Midori sẽ không chủ động tìm đến. Tôi vẫn đang tự mình căn chỉnh thời điểm thích hợp để ra tay.

Kể từ ngày hôm đó, Rin đã dẫn theo đàn em đến phòng y tế khoảng hai lần. Băng dán ở cổ chân đã được quấn lại bằng cuộn mới, nhưng cách quấn thì vẫn là kiểu tự biên tự diễn như mọi khi. Về khoản tự chăm sóc bản thân, em ấy cứ cứng đầu không chịu nhờ vả ai. Có điều, mỗi khi nhìn thấy mặt tôi, em ấy đã chịu vẫy tay và cất tiếng chào, “Ah, thầy tham vấn!”.

Và rồi——người thứ năm. Kujou Mio.

Chỉ riêng với cô gái này, tôi vẫn chưa có cơ hội tiếp xúc dù chỉ một lần.

Ngôi sao sáng giá của câu lạc bộ kịch. “Hoàng tử của Học viện”. Sự ái mộ từ các nữ sinh dành cho em ấy vô cùng khủng khiếp, lúc nào cũng có một nhóm người bám theo vây quanh. Chẳng có lấy một kẽ hở nào để tiếp cận.

Trong game, mọi chuyện bắt nguồn từ sự kiện nam chính tình cờ bắt gặp “một khía cạnh nữ tính” của em ấy, nhưng “tạo ra sự tình cờ” thì lại không phải là phong cách làm việc của một người tham vấn tâm lý.

——Mặc dù vậy.

Nếu cứ mãi cố chấp với phong cách của mình, chín ngày còn lại sẽ trôi qua và Haruto sẽ xuất hiện khi tôi vẫn chưa kịp tiếp cận mục tiêu thứ năm.

Chính vì thế, hôm nay tôi quyết định sẽ đi xem buổi diễn mùa xuân của câu lạc bộ kịch.

Khán phòng của Học viện Hanazonogaoka được trang bị cơ sở vật chất hoành tráng, đúng chuẩn của một ngôi trường tư thục.

Sức chứa tầm ba trăm ghế ngồi. Mặc dù là buổi biểu diễn sau giờ học vào ngày thường, nhưng hội trường đã kín đến tám phần. Đại đa số là nữ sinh. Chắc hẳn họ đến đây để xem buổi diễn của câu lạc bộ kịch——hay nói đúng hơn là để chiêm ngưỡng “Sân khấu của Kujou Mio”.

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế ở rìa phía sau. Việc một người đàn ông trưởng thành không phải giáo viên lại đến xem học sinh biểu diễn có vẻ hơi bất thường, nhưng tôi đã đánh tiếng trước với cô Tsubaki rằng, “tôi muốn quan sát các hoạt động ngoại khóa của học sinh như một phần của công việc tham vấn tâm lý”. Nhờ vậy, chí ít thì tôi cũng có một cái cớ danh chính ngôn thuận.

Ánh đèn vụt tắt.

Bức màn nhung kéo lên.

Trên sân khấu——Kujou Mio đang đứng đó.

Tôi khẽ nín thở.

Trong hình minh họa của game, em ấy được khắc họa là một “thiếu nữ xinh đẹp mang nét phi giới tính”. Điều đó không hề sai. Nhưng Mio của hiện thực lại không thể tóm gọn chỉ bằng cụm từ “thiếu nữ xinh đẹp”.

Mái tóc đen vuốt ngược ra sau, sơ mi trắng phối cùng áo gile và quần âu. Cải trang nam. Tuy nhiên, vẻ đẹp phi giới tính đó không thể phân định rạch ròi là nam hay nữ, nó toát lên một bầu không khí siêu việt đến lạ thường.

Khoảnh khắc em ấy đứng trên sân khấu, bầu không khí hoàn toàn thay đổi. Sự chú ý của ba trăm con người dưới khán đài đồng loạt tập trung vào một điểm duy nhất. Đây chính là——khí chất của một ngôi sao ư.

Vở kịch được trình diễn là 『Đêm Thứ Mười Hai』 của Shakespeare. Vai diễn của Mio là nam trang của nhân vật chính Viola——Cesario. Một người con gái đóng vai một nhân vật nữ đang cải trang thành nam. Một lớp mặt nạ kép.

Diễn xuất của Mio thực sự hoàn hảo.

Giọng nói đầy uy dũng. Phong thái đĩnh đạc kiêu hãnh. Phân cảnh rút kiếm chiến đấu đã khiến cả khán phòng vỡ òa trong tiếng hò reo.

“Ngầu quá” “Hoàng tử kìa” “Tuyệt vời quá”——những nữ sinh xung quanh tôi ánh mắt sáng rực, rầm rì thì thầm với nhau.

Còn tôi, ngồi trong bóng tối của khán đài, lại đang nhìn vào một thứ khác.

Đôi mắt của Mio.

Mio trên sân khấu đang diễn vai một “chàng hoàng tử” hoàn mỹ. Từ cách nhả thoại, biểu cảm, cho đến từng cử động cơ thể, tất cả đều được kiểm soát ở một đẳng cấp rất cao. Thế nhưng——chỉ có đôi mắt, là có đôi chút khác biệt.

Rất khó để diễn tả thành lời.

Nếu phải miễn cưỡng tóm gọn lại thì——đó là em ấy “không hề tận hưởng”.

Kỹ năng diễn xuất không có chỗ chê. Nhưng ở đó lại thiếu vắng đi “niềm vui khi được hóa vai”. Đó là một sự chính xác đến lạnh lùng, tựa như đang hoàn thành một nghĩa vụ bắt buộc vậy.

Ở kiếp trước, tôi từng có kinh nghiệm tham vấn tâm lý cho các học sinh câu lạc bộ kịch. Giữa một diễn viên đang “sống” trên sân khấu và một diễn viên chỉ đang “làm việc” trên sân khấu, hoàn toàn có thể phân biệt được thông qua ánh mắt.

Mio thuộc về vế sau.

Buổi diễn kết thúc. Chào kết màn. Một cơn bão vỗ tay nổ ra. Mio đứng giữa sân khấu, tao nhã cúi chào.

Khán phòng rực sáng trở lại, đám học sinh mang theo vẻ phấn khích ùn ùn tiến về phía lối ra.

Còn tôi thì đi ngược lại dòng người, tiến về phía hậu trường.

Phía sau cánh gà đang xôn xao bởi bầu không khí cuồng nhiệt ngay sau buổi công diễn.

Các thành viên câu lạc bộ kịch đang cởi bỏ trang phục, tẩy trang và tán dương sự nỗ lực của nhau.

Tôi lách qua đám đông, hướng về phía phòng thay đồ cá nhân ở tít bên trong. Nữ diễn viên trụ cột có lẽ được cấp cho một phòng riêng. Trong game cũng có thiết lập như vậy.

Cuối hành lang. Một cánh cửa có treo tấm biển viết chữ “Kujou”.

Cánh cửa——đang hé mở.

Từ khe cửa, tôi nghe thấy một giọng nói.

Ban đầu, tôi không nhận ra đó là âm thanh gì.

Một âm thanh như làm rung động nhè nhẹ trong không khí. Ngắt quãng, một âm thanh rỉ ra như thể đang cố kiềm nén nhưng không thể kìm lại được.

Là tiếng khóc.

Tôi dừng bước.

Thứ tôi nhìn thấy qua khe hở——là bóng lưng của Mio đang ngồi trước gương.

Vẫn khoác trên mình bộ trang phục nam trang. Mái tóc vuốt ngược ra sau vẫn giữ nguyên. Trong bộ dạng của một chàng hoàng tử uy phong lẫm liệt, cô ấy đang hướng về phía gương mà khóc.

Cố kìm nén âm thanh. Bờ vai run rẩy.

Vừa chăm chú nhìn bản thân phản chiếu trong gương.

“……Đến bao giờ…”

Một giọng nói khàn khàn lọt ra.

“Đến bao giờ, cái này mới——”

Phần tiếp theo, đã không thể thốt nên lời.

Bàn tay của Mio vươn về phía tấm gương. Đầu ngón tay cô lần theo đường nét của “Hoàng tử” phản chiếu trong đó. Cứ như thể, cô muốn xóa bỏ hình tượng ấy đi.

Tôi——đã lỡ nhìn thấy.

Tôi không có ý định nhìn lén. Mặc dù đã nói là “tạo ra sự tình cờ”, nhưng tôi không hề lường trước được sự tình cờ như thế này.

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của Mio. Những giọt nước mắt tuôn rơi khi vẫn đang khoác trên mình bộ trang phục hoàng tử. Những giọt nước mắt của một con người không còn biết mình là ai nữa.

Với tư cách là một cố vấn tâm lý, liệu tôi có nên can thiệp vào tình huống này hay không.

Câu trả lời là——không. Nếu tôi bước vào ngay khoảnh khắc này, Mio sẽ khép kín lòng mình lại vì nỗi sợ “bị người khác nhìn thấy sự yếu đuối”. Kiến thức trong game đã nói như vậy. Lòng kiêu hãnh của Mio rất cao. Đặc biệt là cô ấy đặt cược mọi thứ vào việc duy trì bản thân như một “Hoàng tử”. Việc bị nhìn thấy khoảnh khắc chiếc mặt nạ đó bị lột bỏ, đối với cô ấy mà nói——

Sàn nhà dưới chân, vang lên một tiếng động.

Sàn gỗ cũ kỹ hơi cọt kẹt dưới sức nặng của tôi.

Mio quay phắt lại.

Đôi mắt ướt đẫm lệ bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn qua khe cửa.

Thời gian như ngừng trôi.

Một giây. Hai giây.

Biểu cảm của Mio, từ khuôn mặt đẫm nước mắt——đã chuyển sang sự tức giận.

Cô ấy đứng phắt dậy với lực mạnh đến mức đá đổ cả chiếc ghế, rồi giật mạnh cửa ra. Bàn tay vươn tới định túm lấy cổ áo tôi——nhưng dừng lại vào phút chót. Có lẽ cô ấy nhận ra đối phương không phải là học sinh mà là một người lớn.

Mặc dù vậy, trong đôi mắt ấy vẫn rực cháy một ngọn lửa dữ dội.

“——Thấy rồi sao.”

Một giọng nói trầm thấp. Một giọng điệu khẩn trương, như thể là một người hoàn toàn khác với chàng hoàng tử trên sân khấu.

“Vừa nãy. Thấy rồi sao.”

Cũng có lựa chọn nói dối. Rằng “tôi chỉ tình cờ đi ngang qua và không nhìn thấy gì cả”.

Thế nhưng——tôi sẽ không nói dối. Tôi đã quyết định như vậy.

Giống như việc tôi đã thành thật với Shizuku. Giống như việc tôi đã đối xử với Akane bằng một thái độ không hề giả tạo. Giống như việc tôi đã đánh trúng tim đen của Midori. Và giống như việc tôi đã nói với Rin rằng “có thể cử động được khác với việc không sao cả”.

Tôi, sẽ không nói dối.

“Tôi thấy rồi.”

Khuôn mặt của Mio méo mó đi.

“——Em đã khóc nhỉ.”

Sự tĩnh lặng.

Nắm đấm của Mio đang run rẩy. Tôi cứ tưởng mình sẽ bị ăn đấm. Tôi cũng nghĩ rằng nếu có bị đấm thì cũng đành chịu thôi.

Nhưng, Mio đã không đấm tôi.

Thay vào đó, trong tích tắc, cô ấy đã bật công tắc “Hoàng tử”.

Trên khuôn mặt vẫn còn vương vệt nước mắt, một biểu cảm uy phong lẫm liệt bao phủ lấy. Giọng nói chuyển sang một tông trầm và điềm tĩnh hơn.

“……Quên đi.”

Đó là giọng nói của hoàng tử. Một giọng nói mang tính mệnh lệnh.

“Những gì vừa thấy, hãy quên hết đi. Nếu không thì——”

“Tôi sẽ không quên.”

Đôi mắt của Mio mở to.

“Tôi sẽ không quên đâu. Nhưng, tôi sẽ không nói với bất kỳ ai.”

“…………”

“Tôi hứa đấy. Những gì tôi nhìn thấy ở đây hôm nay, tôi sẽ chỉ giữ trong lòng. Cho đến khi em muốn nói ra, tôi cũng sẽ không bao giờ đả động đến nó.”

Mio trừng mắt nhìn tôi. Một ánh mắt như muốn dò xét, muốn thử thách.

“……Anh, là ai.”

“Chuyên viên tham vấntâm lý của phòng tham vấn. Asagiri Ren”

“Chuyên viên tham vấn tâm lý?”

Mio nheo mắt lại. Sự cảnh giác, và một chút——hứng thú mờ nhạt.

“Không quên nhưng sẽ không nói, sao…… Đúng là một người đàn ông nửa vời.”

“Có lẽ vậy. Nhưng, tôi nghĩ thế này vẫn còn tốt hơn là nói dối.”

Một sự tĩnh lặng kéo dài.

Từ phía bên kia hành lang, tiếng của các thành viên câu lạc bộ kịch đang tiến lại gần.

Mio nhanh chóng lấy tay áo lau đi vệt nước mắt, trở lại với khuôn mặt của một “chàng hoàng tử” hoàn hảo. Tốc độ chuyển đổi ấy, có lẽ là thành quả của nhiều năm rèn luyện.

“……Chuyện này kết thúc ở đây. Đừng đến nữa.”

“Tôi hiểu rồi. Nhưng——nếu em muốn nói chuyện, phòng tham vấn luôn mở cửa. Ngay cạnh phòng y tế. Nó ở một nơi không mấy nổi bật, nên em có thể đến mà không bị ai nhìn thấy đâu.”

Câu cuối cùng, tôi đã tính toán và thêm vào.

Điều mà Mio sợ hãi là “bị nhìn thấy bản thân yếu đuối”. Nếu vậy, thông tin “có một nơi không ai nhìn thấy” sẽ trở thành một——lối thoát cho cô ấy.

Bây giờ em ấy sẽ không đến ngay đâu. Nhưng, việc biết rằng có một nơi để đến khi chạm đến giới hạn vào một ngày nào đó. Chỉ cần như vậy thôi, con người cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Trên đường về.

Rảo bước qua khoảng sân trường ngập trong ánh hoàng hôn, tôi nhẩm nghĩ lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Vậy là đợt tiếp xúc đầu tiên với cả năm người bọn họ đã hoàn tất.

Shizuku——Đều đặn đến phòng tham vấn mỗi ngày. Giao tiếp thông qua giấy nhớ. Quá trình xây dựng lòng tin đang tiến triển thuận lợi. Tuy nhiên, cần đặc biệt lưu tâm đến những dấu hiệu phụ thuộc ban đầu.

Akane——Ngoại giao Bento. Tần suất trò chuyện đã tăng lên. Sự cảnh giác cũng dần được nới lỏng. Nhưng mà, vấn đề cốt lõi là “hoàn cảnh gia đình” thì vẫn chưa đả động tới được.

Midori——Mới chạm mặt đúng một lần. Đã xác nhận được khoảng trống 0.3 giây. Cần phải tạo cơ hội để tiếp cận thêm lần nữa.

Rin——Nhân vụ một đàn em bị thương mà bắt chuyện. Đã xác nhận được lớp mặt nạ “Em ổn”. Ít nhất cũng tạo lập được mối quan hệ có thể chạm mặt nhau thường xuyên.

Mio——Bắt gặp cảnh đang khóc thầm sau cánh gà. Bị cự tuyệt quyết liệt. Dù vậy, cũng đã kịp truyền đạt cho em ấy biết về sự tồn tại của phòng tham vấn.

Năm người năm vẻ. Ai nấy đều mang trong mình những vết thương sâu hoắm mà tựa game chưa từng phác họa. Và tất cả đều đang giấu nhẹm chúng đi để tiếp tục sống.

Và chỉ 9 ngày nữa thôi——Hanasaki Haruto sẽ đến.

Nam chính của tựa game. Một nam thần rạng rỡ. Một con quái vật giao tiếp.

Cậu ta mà đến, kịch bản game sẽ bắt đầu chuyển động. Các nữ chính sẽ bị cuốn vào mạch truyện với tư cách là những “mục tiêu chinh phục”.

Cách thức công lược của cậu ta——chỉ nằm ở bề nổi. Cứ chọn đúng lựa chọn trong game là thanh hảo cảm sẽ tăng, chẳng qua cũng chỉ là một sản phẩm rập khuôn của cái hệ thống ấy mà thôi.

Liệu cậu ta có nhận ra được khoảng trống của Midori không? Có nhìn thấu được lời nói dối “Em ổn” của Rin không? Có đón nhận được những giọt nước mắt của Mio không? Có thể tôn trọng được sự im lặng của Shizuku không? Hay có thể vươn tay chạm đến nỗi sợ hãi ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc giận dữ của Akane không?

(——Chắc chắn là không thể rồi. Đối với một nam chính trong game thì…)

Vậy nên, tôi sẽ tự tay làm điều đó.

Một NPC tham vấn tâm lý vô danh, chẳng có lấy một cái tên, chẳng có hình minh họa, sự hiện diện duy nhất chỉ vỏn vẹn trong một dòng chữ.

Ở phía sau hậu trường của tựa game này. Nơi chẳng một ai hay biết.

Tôi sẽ bảo vệ trái tim của những cô gái ấy.

(……Mà, nói thì nghe dễ lắm. Chứ chăm sóc một lúc cả năm người thế này, nếu là kiếp trước thì chắc kèo lại đi vào vết xe đổ đột tử vì làm việc quá sức mất. Đã cất công chuyển sinh rồi mà còn chết vì làm việc quá sức nữa thì xin khiếu. Trăm sự nhờ mày đừng có đổ bệnh đấy nhé, Asagiri Ren.)

Tôi ngoái đầu nhìn lại dãy trường học đang đắm mình trong ánh tà dương.

Từ một ô cửa sổ nào đó, tôi có thể nghe thấy tiếng cười đùa vang vọng của câu lạc bộ kịch.

Ở trong đó, có bóng dáng của vị hoàng tử chỉ vừa mới khóc lóc hồi nãy. Giờ thì chắc em ấy không còn khóc nữa rồi. Chắc hẳn em ấy đã lại khoác lên mình chiếc mặt nạ hoàn hảo kia, và đang vui vẻ cười đùa cùng các thành viên khác.

Nhưng, tôi biết.

Những giọt nước mắt ấy. Giọng nói ấy. Và cả những đầu ngón tay thon thả đang mải miết dò theo đường nét khuôn mặt phản chiếu trong gương kia.

Tôi sẽ không quên. Đúng như những gì đã hứa——Tuyệt đối, tôi sẽ không bao giờ quên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!