Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 1 - Chap 4: Ngoại giao Bento và đóa hoa thầm lặng——Hai dòng thời gian giao thoa

Chap 4: Ngoại giao Bento và đóa hoa thầm lặng——Hai dòng thời gian giao thoa

Ngày thứ tám nhận việc.

Chiến dịch bento đã bước sang ngày thứ tư.

Trình tự trên sân thượng của tôi và Akane diễn ra như thế này.

Tôi xuất hiện với hai hộp bento. Ngồi xuống giữ khoảng cách ba mét. Đặt một hộp ở điểm chính giữa. Akane im lặng bước tới lấy. Cả hai âm thầm ăn.

Có những lúc hai đứa trò chuyện, có lúc lại không. Mà dù có thì cũng chỉ đôi ba câu. Thậm chí còn chẳng thèm nói về chuyện thời tiết.

Dù vậy, vẫn có sự thay đổi.

Ngày thứ ba. Trước khi đến lấy bento, Akane đã hỏi, “……Hôm nay bento món gì thế?”

Ngày thứ tư——tức là hôm nay. Khoảnh khắc tôi mở cánh cửa sân thượng, Akane đã nhìn về phía này.

Cho đến tận hôm qua, cô bé vẫn chỉ liếc nhìn sau khi tôi đã ngồi yên vị. Nhưng hôm nay, cô bé đã ngoái lại ngay khi nghe tiếng cửa mở.

Một sự khác biệt nhỏ nhặt. Nhưng chính sự nhỏ nhặt ấy lại mang một ý nghĩa lớn.

Cô bé đã dự đoán “tôi sẽ đến”. Nói là đang đợi “tôi đến”——thì hơi quá, nhưng ít nhất cô bé cũng nghĩ rằng “chắc là gã ta sẽ đến”. Đó là bằng chứng cho thấy cô bé đã nhận thức được “tính quy luật” trong hành động của tôi.

Một người lớn có thể đoán trước được. Đó chính là vị trí hiện tại của tôi trong mắt Akane.

“Hôm nay là katsudon.”

“……Tôi có hỏi đâu.”

“Tại hôm qua em hỏi nên tôi nghĩ cứ nói trước cho xong.”

“…………”

Akane quay mặt về phía hàng rào. Tai cô bé đỏ ửng.

(Nếu là trong game thì chắc hẳn lúc này sẽ hiện lên dòng chữ độ hảo cảm +5 rồi. Thực tế thì làm gì có con số tiện lợi như thế, nhưng thôi cứ coi đôi tai đỏ ửng kia là vật thay thế vậy. Độ hảo cảm ước tính hiện tại——chắc là vừa ngoi từ âm lên được mức không.)

Tôi đặt hộp katsudon ở điểm chính giữa. Hôm nay tôi đã hâm nóng cẩn thận rồi. Đúng như lời Akane dặn.

Akane chần chừ chừng mười giây rồi mới đến lấy bento. Cô bé mở nắp, kiểm tra hơi nóng bốc lên.

“……Thầy hâm nóng rồi à.”

“Người ta hỏi có hâm nóng không nên tôi bảo có. Dù nhờ hâm nóng cùng lúc hai hộp cũng hơi ngại thật.”

“Mới hâm nóng có hai hộp thôi mà ngại cái gì. Thầy là người lớn cơ mà.”

“Người lớn thì cái gì ngại vẫn phải ngại chứ.”

Akane khẽ khịt mũi. Không phải là chế nhạo. Đó là một âm thanh——chỉ một chút xíu thôi, pha lẫn giữa sự cạn lời và đôi phần thân cận.

Cả hai im lặng ăn. Lại là khoảng thời gian như thường lệ.

Vừa cắn miếng thịt heo chiên xù của suất katsudon, tôi vừa vờ như bâng quơ nói.

“Hôm nay, tiết thứ năm là môn Toán nhỉ.”

Đũa của Akane khựng lại.

“……Sao lại biết thời khóa biểu của tôi?”

“Vì tôi là chuyên viên tham vấn mà. Thời khóa biểu của toàn trường tôi đều nắm rõ.”

Không phải nói dối. Tôi thực sự có kiểm tra qua. Có điều, sự thật là tôi đã đặc biệt chú ý đến thời khóa biểu của Akane.

Đôi mắt Akane nheo lại. Đầy cảnh giác.

Tôi rào trước.

“Tôi cũng chẳng bảo em phải lên lớp đâu.”

“…………”

“Tôi là chuyên viên tham vấn chứ không phải giáo viên. Quản lý điểm danh không phải việc của tôi.”

Đũa của Akane bắt đầu cử động trở lại. Sự cảnh giác vẫn chưa tan biến, nhưng có vẻ cô bé đã chịu hạ lớp phòng bị sẵn sàng chiến đấu xuống.

“Chỉ là——”

“Chỉ là?”

“Nếu lần nào em cũng cúp tiết năm, thì tôi đang tự hỏi liệu có chuyện gì xảy ra vào khoảng thời gian đó không.”

Im lặng.

Akane đang trừng mắt nhìn hộp katsudon. Chính xác mà nói, cô bé đang giả vờ nhìn katsudon để não bộ hoạt động.

Năm giây. Mười giây.

“……Chẳng có gì cả. Đâu phải mỗi tiết năm tôi mới cúp.”

“Vậy sao.”

Tôi không dồn ép thêm nữa.

Mục đích hôm nay là để cô bé nhận thức được rằng “Ren là kiểu người lớn sẽ bước vào ranh giới của người khác, nhưng lại biết điểm dừng”. Bước tới. Nhưng nếu bị từ chối sẽ lùi lại. Không áp đặt.

Sự cân bằng này——chính là cách để thu hẹp khoảng cách với một đứa trẻ không thể tin tưởng người lớn.

Tiếng chuông reo lên.

“Vậy, tôi đi trước đây.”

Khi tôi đứng dậy, Akane lên tiếng.

“……Ngày mai đừng mua katsudon nữa đấy. Ăn hai ngày liên tiếp ngán lắm.”

“Đã tiếp nhận yêu cầu.”

“Cũng... chẳng phải yêu cầu gì. Chỉ là phàn nàn thôi.”

“Đã rõ. Tôi sẽ coi đó là một lời phàn nàn.”

Một tiếng “Phiền phức” phóng thẳng vào lưng tôi. Nhưng trong giọng nói ấy đã không còn sự gai góc như ngày đầu tiên nữa.

Sau giờ học.

Vừa quay lại phòng tham vấn tâm lý, tôi đã thấy Shizuku ngồi ở vị trí quen thuộc.

——Em ấy đang ngồi đó.

Từ trước cả khi tôi đến.

“……Shizuku-chan?”

Rõ ràng là tôi đã khóa cửa rồi mà. Không phải——bình thường tôi luôn khóa trước khi ra ngoài, nhưng trưa nay đi vội quá nên quên mất chăng?

Shizuku đặt tập truyện ngắn của Miyazawa Kenji vừa lấy từ trên giá sách xuống đùi, rồi ngước lên nhìn tôi.

Đôi mắt lấp ló sau mái tóc xõa trước trán. Vẫn là ánh nhìn sâu thẳm quen thuộc ấy.

Nhưng hôm nay——có điều gì đó khang khác.

Trực giác mách bảo tôi như vậy. Nét mặt của em ấy không giống mọi ngày. Khác ở điểm nào thì tôi không thể chỉ rõ được. Qua khuôn mặt bị tóc mái che khuất, tôi chỉ có thể đọc được những thay đổi nhỏ nhặt nhất.

Thế nhưng, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.

Tư thế ngồi trên ghế của em cứng nhắc hơn hẳn. Bàn tay giữ cuốn sách cũng khẽ siết chặt lại.

“Xin lỗi nhé, để em phải đợi rồi. Thầy pha trà ngay đây.”

Tôi pha trà theo đúng trình tự quen thuộc. Cùng một loại trà, cùng một nhiệt độ, cùng một chiếc tách.

Tôi đặt nó xuống trước mặt Shizuku.

Shizuku vươn tay về phía tách trà——rồi khựng lại.

Thay vào đó, em lấy cuốn sổ tay ra.

Bình thường em ấy chỉ viết vào lúc chuẩn bị ra về, vậy mà hôm nay lại viết ngay khi vừa mới bắt đầu. Kể từ ngày thứ ba đến giờ, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra.

Tờ giấy ghi chú được chìa ra.

『Buổi trưa, ngày nào thầy cũng lên sân thượng ạ?』

(……Lại là câu hỏi này sao.)

Lần trước em ấy hỏi: 『Thầy ơi, buổi trưa thầy ăn ở đâu vậy?』. Lúc đó tôi đã trả lời là “Thầy ăn trên sân thượng”.

Lần này lại xuất hiện thêm từ “ngày nào”. Shizuku đã nhận ra rằng không phải tôi chỉ lên đó một lần, mà là thường xuyên lui tới.

Đầu óc của một chuyên viên tham vấn trong tôi bắt đầu phân tích.

Có hai lý do khả thi giải thích cho việc tại sao Shizuku lại hỏi câu này.

Thứ nhất. Đơn thuần là vì tò mò. Em ấy bắt đầu có hứng thú với cuộc sống thường ngày của thầy giáo. Đây là một dấu hiệu tốt.

Thứ hai. Sự bất an khi không thấy Ren ở đây. Rất có thể em ấy đã đến kiểm tra và thấy phòng tham vấn trống không vào giờ nghỉ trưa. Đây là——một dấu hiệu đáng báo động.

Là trường hợp nào đây?

Vẫn chưa đủ thông tin để đưa ra phán đoán. Vì vậy, tôi quyết định trả lời thành thật.

“Ừm. Dạo này thầy hay ăn trên sân thượng.”

Shizuku lại tiếp tục cắm cúi viết.

『Thầy ở cùng với ai sao?』

Tim tôi lỡ đi một nhịp.

Với tư cách là một người làm tâm lý, tôi hiểu quá rõ ngụ ý đằng sau câu hỏi này.

Shizuku muốn biết xem “thầy giáo có đang gặp gỡ ai trên sân thượng hay không”. Hoặc có lẽ——em ấy đã biết tỏng từ trước rồi.

Sân thượng vào giờ nghỉ trưa. Có Akane ở đó. Có cả tôi. Chỉ có hai chúng tôi mà thôi.

Từ lớp học của Shizuku không thể nhìn thấy sân thượng. Nhưng, rất có thể em ấy đã vô tình thấy cảnh tôi xách hai hộp cơm bước ra từ cửa hàng tiện lợi. Hay là em ấy đã bắt gặp tôi đi dọc hành lang hướng lên sân thượng chăng?

Trả lời sao bây giờ.

Nói dối thì dễ thôi. “Thầy ăn một mình”. Thế nhưng, lời nói dối sẽ phá hủy tận gốc rễ mối quan hệ tín nhiệm giữa chuyên viên tham vấn và thân chủ. Huống hồ Shizuku còn là một đứa trẻ từng mang bóng ma tâm lý vì bị người lớn “phớt lờ lời nói” trong quá khứ. Ngay khoảnh khắc lời nói dối bị vạch trần, niềm tin em dành cho tôi sẽ tan thành mây khói.

Phải trả lời thành thật thôi.

“Có một bạn học cũng ở trên đó. Nhưng mà hai thầy trò không ăn cùng nhau đâu.”

Đây không phải là nói dối. Chúng tôi cách nhau đến tận ba mét cơ mà, sao có thể gọi là “ăn cùng nhau” được. Mối quan hệ giữa tôi và Akane chỉ dừng lại ở mức “chia sẻ chung một bầu không gian”, chứ không phải là “ở bên nhau”. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại.

Shizuku không viết thêm gì nữa.

Thay vào đó, em vươn tay cầm lấy tách trà rồi nhấp một ngụm.

Sau đó——em mở cuốn sách quen thuộc của Miyazawa Kenji ra và bắt đầu đọc.

Vẫn giống hệt mọi ngày. Có vẻ như chẳng có gì thay đổi cả.

Thế nhưng.

Đầu ngón tay lật giở những trang giấy lại nhanh hơn thường lệ một chút. Cứ như thể em ấy không thực sự đang đọc chữ, mà chỉ đang mượn hành động lật sách để che giấu đi sự xáo trộn nào đó trong lòng.

(…………)

Cảm giác này là sao.

Một sự vướng bận mơ hồ mà tôi lần đầu tiên cảm nhận được.

Sách giáo khoa ngành tham vấn tâm lý có viết thế này, “Khi thân chủ bắt đầu thể hiện sự quan tâm thái quá đến đời tư của chuyên viên tham vấn, đó có thể là dấu hiệu ban đầu của hiện tượng chuyển di (sự phóng chiếu tâm lý).”

Không, vẫn còn quá sớm. Lúc này mà đưa ra phán đoán thì vội vàng quá. Shizuku chỉ vừa mới tìm được “đối tượng giao tiếp duy nhất” là tôi sau một quãng thời gian dài gần như cắt đứt hoàn toàn liên lạc với xã hội. Việc em ấy để tâm đến nhất cử nhất động của đối phương cũng là lẽ tự nhiên thôi.

Đó là một lẽ tự nhiên——tôi nghĩ vậy.

Tôi muốn tự nhủ với bản thân như vậy.

(Lo xa quá rồi đấy, Asagiri Ren. Sự thiên vị dành cho oshi đang làm lu mờ lý trí của mày mà thôi. Phải thật bình tĩnh, làm việc như một chuyên gia, và giữ góc nhìn khách quan——)

Shizuku gập cuốn sách lại. Sớm hơn mọi khi tận mười phút.

Em đặt một mẩu giấy ghi chú lên bàn rồi đứng dậy.

『Thầy ơi, ngày mai em cũng đến đây vào giờ nghỉ trưa có được không ạ?』

Tôi chôn chân nhìn chằm chằm vào tờ giấy.

Đến đây, vào tận giờ nghỉ trưa.

Một lời đề nghị muốn mở rộng thời gian tới phòng tham vấn sang cả buổi trưa, thay vì chỉ đến sau giờ học như trước nay vẫn thế.

Đứng trên phương diện của một chuyên viên tham vấn tâm lý——tôi nên vui mừng vì điều đó. Tần suất lui tới tăng lên đồng nghĩa với việc cảm giác an toàn trong em đã dần được củng cố.

Tuy nhiên.

Buổi “ngoại giao bento” với Akane lại diễn ra ngay trong giờ nghỉ trưa.

Nếu Shizuku đến đây vào buổi trưa, tôi sẽ không thể lên sân thượng được nữa. Sự tương tác giữa tôi và Akane sẽ bị đứt đoạn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi chẳng có lý do gì để từ chối lời đề nghị của Shizuku. Nếu từ chối, rất có thể em ấy sẽ nghĩ rằng mình đang bị “hắt hủi”.

(……Phải làm sao đây.)

“Tất nhiên là được rồi. Có điều, thi thoảng thầy phải ra ngoài một lát vào giờ nghỉ trưa, lúc đó em cứ ngồi đợi trong phòng nhé. Thầy sẽ——không khóa cửa đâu.”

Tôi không chắc đó có phải là giải pháp tối ưu hay không. Nhưng để vừa bảo vệ chốn dung thân cho Shizuku, vừa duy trì được việc tiếp xúc với Akane, thì đây đã là nước đi tốt nhất mà tôi có thể làm lúc này rồi.

Shizuku nhìn tôi đăm đăm chừng ba giây, rồi khẽ gật đầu.

Và sau đó——em ấy bước ra khỏi phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại, tôi liền ngả gục lưng xuống chiếc ghế tựa.

Hai mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

(……Chăm sóc cho một người thôi đã đủ mệt mỏi rồi, đằng này lại phải cân cả hai cùng lúc. Đã thế một người thì ở trên sân thượng, người kia lại ở phòng tham vấn tâm lý. Thời gian bị trùng lặp mất rồi. Đây không còn là vấn đề về quản lý thời gian nữa. ——Trận kéo co tranh giành “quỹ thời gian của mình”, có lẽ đã rục rịch bắt đầu rồi.)

Trong số năm người, tôi mới chỉ tiếp cận được có hai người mà thôi.

Ba người còn lại——Houjouin Midori, Kagurazaka Rin và Kujou Mio, tôi vẫn chưa đụng tới một ai.

Đã tám ngày trôi qua kể từ khi tôi nhậm chức. Chỉ còn mười lăm ngày nữa, nhân vật chính của tựa game sẽ xuất hiện.

Thời gian, đang cạn dần rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Phóng chiếu tâm lý (Psychological projection) hay là Sự phóng chiếu (Projection) là một cơ chế phòng vệ tâm lý, trong đó một cá nhân gán những suy nghĩ, cảm xúc, hoặc ham muốn không được chấp nhận của chính mình cho một người khác, đó là hành vi vô thức trông thấy những lỗi lầm hoặc ham muốn không được thừa nhận của mình ở người khác để không phải đối mặt với chúng ở bản thân. Từ điển Tâm lý học của Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ định nghĩa sự phóng chiếu như sau: "Đây là quá trình một người gán ghép những đặc điểm tích cực hoặc tiêu cực, cảm xúc và xung lực cá nhân của mình cho một người hoặc một nhóm người khác... thường là một cơ chế phòng vệ trong đó những xung lực, tác nhân gây căng thẳng, ý tưởng, ảnh hưởng hoặc trách nhiệm khó chịu hoặc không thể chấp nhận được được gán cho người khác. Ví dụ, cơ chế phóng chiếu giải tỏa cho phép một người đang mâu thuẫn trong việc thể hiện sự tức giận thay đổi câu "Tôi ghét họ" thành "Họ ghét tôi". Những kiểu thủ thế như vậy thường được sử dụng để biện minh cho những thành kiến hoặc để trốn tránh trách nhiệm". Chuyển di (tiếng Đức: Übertragung) là một hiện tượng trong tâm lý trị liệu, trong đó sự lặp lại của những cảm xúc, thái độ, khao khát hoặc huyễn tưởng cũ mà một người chuyển dịch được phóng chiếu một cách vô thức lên một người ở thời điểm hiện tại. Trong bối cảnh trị liệu, chuyển di đề cập đến việc bệnh nhân chuyển hướng những cảm xúc dành cho một người quan trọng trong đời sang nhà trị liệu. Chuyển di thường biểu hiện dưới dạng sự hấp dẫn mang tính ái tình đối với nhà trị liệu, nhưng cũng có thể xuất hiện dưới nhiều hình thức khác như cơn thịnh nộ, sự căm ghét, lòng ngờ vực, coi nhà trị liệu như hình mẫu cha mẹ, sự phụ thuộc cực đoan, hoặc thậm chí là tôn sùng nhà trị liệu như một vị thần hay một bậc đạo sư.