Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 1 - Chap 3: Kẻ trốn tiết trên sân thượng——Lý do mang theo hai hộp cơm

Chap 3: Kẻ trốn tiết trên sân thượng——Lý do mang theo hai hộp cơm

Ngày thứ năm nhậm chức.

Việc Shizuku ghé phòng vẫn diễn ra đều đặn mỗi ngày.

Bước vào. Ngồi xuống. Uống trà. Im lặng. Viết giấy nhớ. Rời đi. Chuỗi thói quen này đang dần được định hình.

Nội dung trên những tờ giấy nhớ cũng dần có sự thay đổi.

Ngày thứ ba, 『Hôm nay gió to quá ạ』

Ngày thứ tư, 『Em có thể đọc sách trên kệ được không ạ?』

Từ việc báo cáo những chuyện vụn vặt thường ngày chuyển sang bày tỏ mong muốn. Trong thâm tâm Shizuku, phòng tham vấn tâm lý đang dần chuyển từ “chốn của người dưng” sang “nơi mình cũng có thể dùng”.

Đáp lại tờ giấy nhớ ngày thứ tư, tôi bảo, “Tất nhiên rồi. Em cứ đọc bao nhiêu tùy thích.” 

Shizuku chọn một cuốn trên kệ——tập truyện ngắn của Miyazawa Kenji, rồi ngoan ngoãn thu mình vào góc phòng tham vấn, lặng lẽ lật từng trang sách.

Góc nghiêng của em ấy lúc đó quá đỗi bình yên, khiến cho linh hồn của một thằng wibu cuồng simp từ kiếp trước trong tôi suýt chút nữa thì gào thét mất kiểm soát. Nhưng không, tôi đã phải hít thở sâu ba lần để ép nó xuống. Mình là một chuyên gia cơ mà.

Chà.

Tiến triển của Shizuku đang rất khả quan. Nhưng tôi vẫn chưa hề tiếp xúc được với bốn nữ chính còn lại.

Người khiến tôi bận tâm nhất lúc này là——Himiya Akane.

Xâu chuỗi lại phần thiết lập trong game thì: Nữ sinh năm hai khối Cao trung. Cá biệt nhất trường. Một kẻ chuyên gây rắc rối, đạo đức kém và thường xuyên xung đột với giáo viên. Đặc biệt là cúp học như cơm bữa.

Dù trong game cô nàng là nữ chính được yêu thích nhất dưới cái mác “Tsundere”, nhưng dưới góc nhìn của một chuyên gia tham vấn tâm lý ở kiếp trước như tôi, những khuôn mẫu hành vi của cô ấy có rất nhiều điểm đáng ngờ.

Thái độ chống đối. Mất niềm tin vào người lớn. Cả cách cô nàng vạch ra khoảng cách với người khác nữa.

Trong cuốn tư liệu thiết lập của game chỉ ghi vỏn vẹn dòng chữ “Hoàn cảnh gia đình phức tạp”——nhưng đằng sau dòng mô tả đó thực sự ẩn chứa điều gì, tôi đã luôn canh cánh trong lòng kể từ trước khi tới đây nhận việc.

Và sáng nay. Tại phòng giáo viên, tôi đã vô tình nghe được một cuộc hội thoại thế này.

“Em Himiya lại cúp học buổi chiều nữa sao?”

“Chắc lại lên sân thượng rồi. Quen quá mà. Cứ mặc kệ đi.”

Đoạn đối thoại đó là của một nam giáo viên có vẻ như là giáo viên chủ nhiệm và thầy trưởng khối. Giọng nói của họ nhuốm màu mệt mỏi và buông xuôi.

“Cứ mặc kệ đi.”

Chính câu nói đó đã đánh thức bản năng tham vấn tâm lý bên trong tôi.

(Một đứa trẻ khi liên tục bị bỏ mặc sẽ trở nên như thế nào——Mình thừa biết rõ điều đó.)

Giờ nghỉ trưa.

Tôi mua sẵn hai phần cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi, rồi cất bước lên cầu thang hướng thẳng đến sân thượng.

Cánh cửa lên sân thượng có treo tấm biển “Cấm vào”, nhưng ổ khóa đã bị hỏng. Thiết lập này giống hệt trong game. Sẽ có một sự kiện mà Haruto chạm mặt Akane tại đây.

Vừa hé mở cánh cửa, cơn gió rười rượi của tháng Tư liền lùa qua.

Sân thượng khá rộng. Một không gian tẻ nhạt được bao bọc bởi hàng rào lưới thép. Trú dưới bóng tháp nước——em ấy đang ở đó.

Himiya Akane.

Nơ đồng phục đã bị tháo bỏ, chiếc áo blazer buộc ngang hông, và cúc áo sơ mi thì phanh ra đến tận nút thứ hai. Quả là một chuỗi combo vi phạm nội quy trường học. Mái tóc màu nâu đỏ được buộc thành kiểu đuôi ngựa đầy cẩu thả. Em ấy đang tựa lưng vào tấm lưới sắt, thẫn thờ ngước nhìn bầu trời.

Hình minh họa trong game phác họa em ấy là một “Mỹ thiếu nữ hiếu thắng”, nhưng Akane của hiện thực——trông gai góc hơn nhiều.

Đôi mắt tựa như loài mèo. Ánh nhìn đầy cảnh giác, không chút lơ là dò xét xung quanh. Bầu không khí tỏa ra sự sắc lạnh như muốn đe dọa bất cứ kẻ nào dám đến gần.

Và rồi, phản ứng lại với tiếng mở cửa của tôi, khoảnh khắc em ấy quay sang nhìn——đôi mắt ấy ngay lập tức nhuốm đậm sự thù địch.

“……Ai đấy?”

Một tông giọng trầm thấp. Trong game, giọng nói của em ấy có phần đáng yêu hơn một chút, nhưng thanh âm của cô gái ở hiện thực này lại lạnh lùng và cứng nhắc hơn nhiều. Một giọng điệu đầy vẻ cự tuyệt, tựa như đang vang vọng dội lại từ một bức tường sắt thép.

“Asagiri Ren. Là chuyên viên tham vấn tâm lý mới chuyển đến phòng tham vấn từ tháng này.”

“Hả?”

Lông mày Akane xếch lên.

“Chuyên viên tham vấn tâm lý? Gì vậy trời. Cái trường này mà cũng có thể loại đó à.”

“Mới có từ tuần trước thôi. Dù độ nhận diện hiện tại đang là con số không.”

“Hừm.”

Với vẻ mặt cộc lốc kiểu “không thèm quan tâm”, Akane lại đưa mắt ngước nhìn bầu trời.

Thường thì người ta sẽ nghĩ cuộc trò chuyện kết thúc ở đây. Nhưng tôi mặc kệ, cứ thế bước hẳn ra sân thượng và ngồi phịch xuống vị trí cách Akane tầm ba mét.

Ánh mắt Akane lại phóng về phía này. Ngập tràn sự cảnh giác.

“……Gì đây. Tính ra đây thuyết giáo chuyện tôi cúp học đấy à.”

“Không đâu. Tôi chỉ lên đây ăn trưa thôi.”

“Hả?”

Tôi thong thả lôi hộp cơm Bento rong biển từ chiếc túi nilon của cửa hàng tiện lợi ra, rồi mở nắp.

“Ăn dưới phòng giáo viên thì bị hơi nóng từ cái máy photocopy phả vào bực cả mình. Đang loanh quanh tìm chỗ nào mát mẻ một chút thì dạt được lên đây.”

Nói dối đấy. Một lời nói dối đã được tính toán cực kì rõ ràng. Trong tâm lý học tham vấn, ở lần tiếp xúc đầu tiên mà buông câu “Tôi đến đây vì lo lắng cho em” thì chính là nước đi ngu ngốc nhất trong những nước đi ngu ngốc. Đặc biệt là đối với một người luôn ôm lòng mất niềm tin vào người lớn.

Thái độ cần thiết nhất lúc này là “Tôi lên đây không phải là để tìm em”. Phải giả vờ như đó chỉ là sự tình cờ, để cả hai cùng chia sẻ chung một bầu không gian trong trạng thái hoàn toàn không tồn tại mối quan hệ lợi ích nào. Từ đó, từng bước một, khiến đối phương tự hình thành nhận thức rằng “Người này vô hại”.

Akane vẫn đang trừng mắt lườm tôi.

Ba giây. Năm giây. Mười giây.

“……Muốn làm gì thì làm.”

Buông thõng một câu cộc lốc, Akane lại tiếp tục ngước nhìn bầu trời.

Ngon. Không bị đuổi đi rồi. Đối với ngày đầu tiên thì thế này là quá xuất sắc.

Tôi lặng lẽ bắt đầu xử lý hộp Bento rong biển của mình. Akane thì vẫn mải ngắm nhìn bầu trời. Trên sân thượng lúc này, chỉ còn vương lại mỗi âm thanh của tiếng gió rít qua.

Khoảng năm phút sau, tôi lấy hộp Bento thứ hai——Bento gà rán Karaage từ trong túi ra, rồi đặt xuống mặt sàn ở vị trí nằm đâu đó giữa tôi và Akane.

“……Cái gì đây.”

“Tôi lỡ mua hơi nhiều. Ăn không?”

Ánh mắt Akane liếc nhìn hộp Bento. Sau đó lại chuyển sang nhìn tôi. Một ánh mắt mang đậm vẻ dò xét, đánh giá.

“Đếch cần. Tôi không nhận bố thí.”

“Không phải bố thí đâu. Chẳng qua là tôi lỡ mua tận hai hộp mà sức chỉ ăn nổi một, bỏ đi thì tiếc của thôi.”

“Biết thế quái nào được. Tự đi mà nắm rõ sức chứa cái dạ dày của thầy đi.”

“Quá chuẩn luôn.”

Tôi bật cười. Akane khẽ hứ một tiếng rồi quay ngoắt ánh mắt đi chỗ khác.

Hộp Bento cứ thế nằm chơ vơ ở vị trí ranh giới giữa hai người.

Mười lăm phút sau. Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên.

“Vậy, tôi chuồn trước đây. Tiện tay vứt luôn giùm tôi hộp Bento nhé.”

Bỏ lại câu nói đó, tôi nhanh chóng rời khỏi sân thượng.

Tuyệt đối không ngoái lại nhìn. Nếu tôi ngoảnh lại ngay lúc này, hành động đó sẽ truyền đi thông điệp, “Tôi đang để ý xem em có ăn hay không đấy”. Giờ vẫn đang là giai đoạn tôi cần phải duy trì triệt để lớp mặt nạ “Tôi chẳng có chút hứng thú nào với em cả”.

Khoảnh khắc cánh cửa vừa khép lại, tôi khẽ loáng thoáng nghe thấy một âm thanh vang lên từ phía sau.

Tiếng sột soạt của lớp nilon cọ xát. Tiếng mở nắp hộp Bento.

(——Ăn rồi.)

Vừa thong thả bước xuống cầu thang, tôi vừa âm thầm nắm chặt tay tạo dáng chiến thắng.

(Kế hoạch A “Chiến dịch Bento”, ngay ngày đầu tiên đã gạ gẫm tiêu thụ thành công. Trong game, lần tiếp xúc đầu tiên là sự kiện Haruto bắt chuyện với Akane trên sân thượng rồi bị chửi thẳng mặt “Phiền phức vãi, cút đi”, nhưng lúc đó thằng chả đâu có cầm theo Bento. Lý do là vì thanh niên đó thuộc tuýp người thích ăn dưới nhà ăn…… Còn mình thì khác, mình đang nắm trong tay vũ khí tối thượng là hai hộp Bento mua ở cửa hàng tiện lợi. Phương thức giao tiếp lâu đời nhất của nhân loại, chính là chia sẻ bữa ăn. Đây quả thực là lá bài Joker trong giới tham vấn tâm lý. Cơ mà khoan, gọi hộp Bento là Joker thì nghe phèn quá nhỉ.)

Những tràng độc thoại lải nhải không ngừng trong đầu này chính là phản ứng phụ của sự căng thẳng. Ánh mắt của Akane thực sự mang lại áp lực rất lớn. Sâu trong đôi mắt ấy như được lắp đặt sẵn một chiếc cán cân, luôn luôn đong đếm xem “Liệu cái gã người lớn này có đáng để mình đặt niềm tin hay không”.

Dựa theo kinh nghiệm từ kiếp trước của tôi, những đứa trẻ có ánh mắt kiểu vậy——chắc chắn đã từng bị người lớn phản bội trong quá khứ.

(Mình rất tò mò về uẩn khúc đằng sau cái dòng chữ “Hoàn cảnh gia đình phức tạp” trong thiết lập của game. Tò mò thật đấy, nhưng giờ chưa phải là thời điểm thích hợp để đào sâu vào. Việc cấp bách trước mắt là phải xây dựng được nhận thức “Gã người lớn này hoàn toàn vô hại”. Ở giai đoạn này, chỉ cần như thế là quá đủ rồi.)

Hôm sau.

Tôi cầm theo hai hộp cơm rồi bước lên sân thượng.

Akane đang ở đó. Vẫn vị trí như hôm qua. Vẫn tư thế như hôm qua.

Ánh mắt em nhìn tôi nán lại lâu hơn hôm qua đúng không phẩy năm giây.

“……Lại đến nữa à.”

“Ở đây mát mẻ mà.”

“Tháng Tư thì mát mẻ cái quái gì chứ.”

“Vẫn còn đỡ hơn là ngồi cạnh máy photocopy trong phòng giáo viên.”

“……Gì vậy chứ.”

“Chỗ ngồi của tôi ở ngay cạnh máy photocopy. Hơi nóng tỏa ra kinh khủng lắm.”

Trong thoáng chốc, Akane lộ vẻ mặt như muốn nói điều gì đó. Nhưng em liền lầm bầm “Ai mà thèm quan tâm” rồi ngước nhìn lên bầu trời.

Tôi ngồi xuống vị trí y hệt hôm qua, mở hộp cơm rong biển của mình ra. Hộp cơm gà rán thì được đặt ở vị trí chính giữa hai đứa.

Hành động giống hệt hôm qua. Khoảng cách giống hệt hôm qua. Lời thoại cũng giống hệt hôm qua.

Sự lặp lại tạo nên cảm giác an tâm. Tính có thể dự đoán được rằng “người này sẽ làm những điều y như hôm qua” chính là nền tảng của sự tin tưởng.

Mười phút sau.

Hôm nay——Akane đã tự mình tiến tới lấy hộp cơm.

Em im lặng cầm lấy hộp cơm ở khoảng giữa, lùi lại vị trí cũ rồi mở nắp ra.

Tôi không nói tiếng nào. Không trêu “Ăn rồi kìa”, cũng chẳng bảo “Tốt quá rồi”. Nếu tôi phản ứng lúc này, Akane sẽ có cảm giác “đang nhận sự thương hại” và sẽ không bao giờ đụng tay vào nữa.

Cứ thế, hai chúng tôi lặng lẽ ăn cơm.

Tiếng gió rít. Tiếng hô hào của các câu lạc bộ vọng lại từ xa. Tiếng đũa dùng một lần lạch cạch chạm vào thành hộp.

Akane nhón lấy một miếng gà rán bỏ vào miệng——rồi cất giọng lầm bầm.

“……Gà rán, nguội ngắt rồi.”

“Đồ mua ngoài cửa hàng tiện lợi mà. Người ta cũng hỏi có muốn hâm nóng không, nhưng nhờ hâm cùng lúc hai hộp thì ngại lắm nên tôi từ chối rồi.”

“Đồ ngốc à.”

“Ừ, ngốc thật.”

Một khoảng lặng.

Akane cho miếng gà rán thứ hai vào miệng.

“……Ngày mai nhớ hâm nóng lại đấy.”

Vẫn cắm mặt vào hộp cơm, tôi cố giấu đi khóe miệng đang cong lên.

“Rõ rồi.”

(——“Ngày mai”. Cô bé này vừa nói “Ngày mai”. Không phải là “Đừng đến nữa”, mà là “Ngày mai nhớ hâm nóng lại đấy”. Một câu nói mặc định rằng mình sẽ tiếp tục đến. Đây chính là giấy phép ngầm, “Ngày mai lại đến cũng được”. Himiya Akane, cái thói tsundere của em còn khó ở hơn trong game đến 30% đấy.)

Vừa cất bước rời khỏi sân thượng, tôi vừa âm thầm ghi chép lại trong cuốn sổ tay của tâm trí mình.

Himiya Akane. Ngày tiếp xúc thứ hai. Đã nhận hộp cơm. Từ khóa “ngày mai” đã xuất hiện. Số lượt hội thoại tăng so với hôm qua. Mức độ thù địch có xu hướng giảm.

Tuy nhiên——tuyệt đối không được chủ quan.

Bức tường phòng thủ của cô bé này rất dày. Chẳng thể nào sụp đổ chỉ bằng một hộp cơm đâu. Chặng đường sắp tới sẽ còn tốn nhiều thời gian hơn nữa.

Dẫu vậy.

Sự giao tiếp được đánh đổi bằng hai hộp cơm cửa hàng tiện lợi chính là vũ khí độc quyền của tôi, thứ mà nhân vật chính trong game không hề có được.

Khi tôi quay lại phòng tham vấn, Shizuku đang đứng chờ ngay trước cửa.

Sớm hơn giờ hẹn mọi khi một chút. Do tôi chạy lên sân thượng nên cửa phòng tham vấn vẫn đang khóa.

“Xin lỗi em, thầy vừa ra ngoài một lát. Để em phải đợi rồi.”

Shizuku khẽ lắc đầu.

Tôi mở cửa phòng, pha chút trà, rồi ngồi xuống vị trí quen thuộc. Shizuku cũng ngồi vào chỗ thường ngày của em.

Hôm nay, Shizuku vừa bước vào phòng đã lấy ngay cuốn sổ tay ra. Bình thường thì phải đến lúc chuẩn bị về em ấy mới viết cơ mà.

Tờ giấy note được chìa ra trên bàn.

『Thầy ơi, buổi trưa thầy ăn ở đâu vậy ạ?』

(…………Hả?)

Đây là——một câu hỏi.

Những tờ giấy note mà Shizuku viết từ trước đến nay toàn bộ đều là “báo cáo” hoặc “xin phép”. Chẳng hạn như 『Em lại đến có được không ạ?』, 『Trà ngon lắm ạ』, hay 『Em đọc sách có được không ạ?』.

Hôm nay là lần đầu tiên, Shizuku đặt “câu hỏi” cho tôi.

Hành động chủ động tìm kiếm thông tin từ người khác. Điều này mang ý nghĩa rằng chất lượng giao tiếp giữa chúng tôi đã tiến lên một bậc.

Nhưng đồng thời——nó cũng có nghĩa là em ấy đang “để tâm” đến việc tôi đi vắng.

Với tư cách là một chuyên viên tham vấn, tôi nên vui mừng vì điều đầu tiên. Còn điều thứ hai, lại là một dấu hiệu báo động rằng tôi cần phải cẩn trọng đôi chút.

“Thầy ăn trên sân thượng. Tại phòng giáo viên nóng quá.”

Đó không phải là lời nói dối. Một nửa là sự thật, và nửa còn lại thì tôi đang giấu nhẹm đi.

Shizuku lại hí hoáy viết thêm gì đó vào tờ giấy.

『Vậy ạ』

Chỉ có thế.

Chỉ có vậy thôi, thế nhưng——tôi có cảm giác những nét chữ trên tờ giấy dường như được in hằn mạnh tay hơn mọi khi một chút.

Chắc chỉ là do tôi tưởng tượng thôi. Có lẽ vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!