Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 3 - Chap 20: Chuyến ghé thăm tháng Bảy——Ngày Haruto mở cánh cửa

Chap 20: Chuyến ghé thăm tháng Bảy——Ngày Haruto mở cánh cửa

Đầu tháng Bảy.

Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, đây là khoảng thời gian mà toàn trường đều bồn chồn không yên.

Sau giờ học ngày hôm đó, phòng tham vấn có khách ghé thăm.

Đó là khoảng thời gian trống trước khi Shizuku đến. Khi tôi đang chuẩn bị trà, có tiếng gõ cửa vang lên.

Hai tiếng. Một nhịp gõ nhẹ nhàng, vui tai.

Không phải Shizuku, Akane hay Midori. Rin thì thô lỗ hơn nhiều, còn Mio thì chẳng bao giờ gõ cửa.

“Mời vào.”

Cánh cửa mở ra.

Đứng đó là——Hanasaki Haruto.

“Thầy Asagiri, chào thầy! Em tới rồi đây!”

Một nụ cười sảng khoái. Dáng vẻ tự nhiên, thư thái không chút gượng gạo.

(……Tới thật rồi. Lời hứa “Bữa nào em sẽ ghé” từ hai tháng trước, giờ cậu ta mới thực hiện.)

Hồi tháng Năm, khi bắt chuyện trên băng ghế ở sân trong, tôi đã nói cho cậu ta biết về sự tồn tại của phòng tham vấn. Trên đường về nhà ngày hôm sau, lúc nói chuyện ở cổng chính, Haruto đã bảo “Bữa nào em sẽ ghé nhờ thầy tham vấn đàng hoàng”.

Đã hai tháng trôi qua kể từ lúc đó. Thành thật mà nói, tôi cứ tưởng đó chỉ là lời nói khách sáo cho qua chuyện.

Thế nhưng——cậu ta đã tới.

“Đến rồi à. Ngồi đi em.”

Haruto ngồi xuống ghế. Dáng ngồi khá xuề xòa——không phải theo nghĩa xấu, mà là kiểu thả lỏng rất tự nhiên. Một tư thế ngồi không chút kiểu cách, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ căng thẳng của Shizuku hay tư thế thẳng tắp lưng của Midori.

Cậu ta đưa mắt nhìn quanh phòng, ánh nhìn dừng lại ở bức tranh treo trên tường và chậu hoa baby bên cửa sổ.

“Hee, căn phòng này được phết thầy nhỉ. Trông có vẻ thoải mái hơn em tưởng.”

“Cảm ơn em. ——Uống trà không?”

“Thật á thầy, có cả trà cơ ạ!”

Tôi nhớ là mình từng bảo sẽ có trà rồi cơ mà, có vẻ cậu nhóc đã quên mất. Tôi rót trà. Haruto đáp “Ah, em cảm ơn” rồi nhận lấy, lập tức uống luôn một ngụm.

(……Chẳng khách sáo chút nào. Mio đến đây sáu lần mới uống đến tách thứ hai, còn cậu ta ngay lần đầu ghé thăm chắc nốc cạn luôn quá.)

“Vậy, em muốn hỏi chuyện gì?”

“À thì, thầy——hay tham vấn cho học sinh đúng không ạ.”

“Ừ. Đó là công việc của tôi mà.”

“Kiểu như, chuyện của những bạn đến nhờ tham vấn ấy, thầy không kể cho người khác nghe đâu đúng không?”

“Tôi có nghĩa vụ bảo mật thông tin, nên tuyệt đối sẽ không để lộ nội dung ra ngoài. Kể cả việc ai là người đã đến đây.”

“Chuẩn luôn ạ. ——À ừm, thật ra thì,”

Haruto mở lời, vẻ mặt có chút ngập ngừng nhưng ánh mắt lại vô cùng thẳng thắn.

“Lớp em có một bạn tên Himiya.”

Tên của Akane bật ra từ miệng Haruto.

“Himiya-san thì làm sao?”

“Gần đây cậu ấy có hơi khác lạ một chút. Theo chiều hướng tốt ấy ạ. Trước kia cậu ấy toàn cúp học, nhưng dạo này số buổi học chiều tăng lên hẳn. Nét mặt trông cũng——không còn gay gắt như trước nữa.”

Haruto nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Không phải là thái độ nửa đùa nửa thật. Cậu ta thực sự quan tâm đến Akane.

“Nhưng mà em không biết phải tiếp xúc với cậu ấy thế nào. Lần đầu tiên em bắt chuyện, cậu ấy tỏ ra cực kỳ khó chịu. Kể từ lúc đó, bọn em chẳng nói chuyện được với nhau mấy.”

“…………”

“Những người khác trong lớp cũng kiểu không muốn lại gần Himiya. Nhưng em nghĩ nhé. Cậu ấy, thật ra——”

Haruto dường như đang tìm từ để diễn đạt.

“Thật ra, cậu ấy cũng muốn nói chuyện với ai đó nhiều hơn. Kiểu như ánh mắt cậu ấy nói lên điều đó ấy. Em cũng không biết phải diễn tả thế nào cho đúng nữa.”

Tôi vừa nhâm nhi tách trà, vừa quan sát Haruto.

Tên nhóc này——rốt cuộc là ngờ nghệch, hay là nhạy bén đây.

Cậu ta đã dùng trực giác để cảm nhận được bản chất “thật ra cũng muốn nói chuyện với ai đó” của Akane. Điều đó thật sắc bén. Nhưng sau khi bị Akane từ chối, cậu ta lại không tìm được cách tiếp cận nào khác đành giữ khoảng cách. Cái đó——không phải là ngờ nghệch, mà là vụng về.

Haruto của tháng Năm từng bối rối ở cổng chính vì “chẳng thể nào xen vào chuyện của Houjouin-san”, sau hai tháng——đã bắt đầu suy nghĩ cụ thể không chỉ về Midori, mà còn về cả Akane. Từ việc “cảm thấy không suôn sẻ” đã chuyển thành “muốn thấu hiểu cô gái này”.

Không phải là người xấu. Tôi một lần nữa nhận ra điều đó.

Đúng hơn, cậu ta là một đứa trẻ tốt. Chịu để tâm đến “đứa trẻ có vấn đề” trong lớp, rồi cất công đến tận phòng tham vấn. Không nhiều học sinh trung học có thể làm được việc đó.

“Hanasaki-kun. Cảm ơn em vì đã quan tâm đến Himiya-san.”

“Dạ? À không, chuyện đó cũng chẳng có gì to tát——”

“Rất to tát đấy. Việc em lo lắng cho bạn cùng lớp và tìm đến chuyên gia để xin lời khuyên là một hành động rất đáng khen.”

Haruto gãi đầu, có chút ngượng ngùng.

“……Vậy, thưa thầy. Em nên tiếp xúc với cậu ấy như thế nào đây ạ?”

Một câu hỏi khó.

Tôi không thể tiết lộ thông tin của Akane. Tôi có nghĩa vụ bảo mật. Việc Akane đang đến phòng tham vấn, chuyện quá khứ, hay cả chính sách ngoại giao bằng hộp cơm trưa——tất cả đều không thể nói ra.

Thế nhưng, tôi cũng không muốn lãng phí ý tốt của Haruto.

“Để đưa ra lời khuyên cụ thể thì hơi khó——nhưng nếu chỉ được nói một điều.”

“Vâng ạ.”

“Tôi nghĩ Himiya-san là kiểu người muốn người khác hiểu được『ẩn ý』bên trong, chứ không phải『bề nổi』của ngôn từ.”

“Ẩn ý ạ?”

“Ví dụ nhé, khi Himiya-san nói『phiền phức quá』. Câu đó có thể thực sự mang nghĩa là『phiền quá, biến đi』, nhưng cũng có thể mang nghĩa là『đừng lại quá gần tôi, nhưng cũng đừng hoàn toàn biến mất』.”

Haruto mở to hai mắt.

“……Như thế chẳng phải là siêu khó luôn sao thầy?”

“Khó chứ. Nhưng lúc nãy Hanasaki-kun đã miêu tả là『ánh mắt cậu ấy nói lên điều đó』đúng không. Em không nghe lời Himiya-san nói, mà đã nhìn vào mắt em ấy. ——Tôi nghĩ cảm giác đó của em là chính xác đấy.”

Haruto trầm ngâm suy nghĩ một lúc.

Những người đến nhận tham vấn ở kiếp trước của tôi khi “đang suy nghĩ”, biểu cảm của họ thường là ánh mắt đảo quanh. Nhưng mắt Haruto không hề như vậy. Cậu ta nhìn chăm chăm vào một điểm, suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc.

“……Nghe ra ẩn ý của ngôn từ, sao.”

“Còn một chuyện nữa. Cái này không chỉ dành riêng cho Himiya-san đâu.”

“Vâng.”

“Con người ai cũng mong muốn tìm được một người thấu hiểu mình. Thế nhưng, nếu bị nói thẳng kiểu『Tớ hiểu cậu mà』, thì đôi khi lại gây tác dụng ngược khiến họ muốn lùi lại. Sự thấu hiểu——không phải là thứ dùng lời nói để tuyên bố, mà phải dùng thái độ để chứng minh.”

Đôi mắt Haruto khẽ dao động.

“……Em từng nói với Himiya là『Thật ra cậu rất dịu dàng đúng không? Tớ hiểu cậu mà』, thế là bị cậu ấy nổi cáu một trận lôi đình luôn.”

“Ừ.”

“Ra là, cách đó không được à……”

“Tôi nghĩ Himiya-san cũng biết em không có ác ý. Chỉ là do vấn đề về thời điểm và cách nói thôi.”

“Thời điểm và cách nói……”

Haruto lấy hai tay ôm mặt.

“Uwaa. Em đã làm hỏng chuyện rồi sao. Đã thế em còn chẳng hề nhận ra nữa……”

Phản ứng của Haruto rất thành thật. Không ngụy biện. Cậu ta tự thừa nhận thất bại của bản thân.

Sự thành thật này——chính là vũ khí lợi hại nhất của Haruto, tôi nghĩ vậy. Chẳng phải là hào quang nhân vật chính trong game gì đâu. Sự linh hoạt dám sửa sai ngay khi nhận ra mình thất bại. Với Shizuku cũng vậy, cậu ta đã phát huy điều đó và chủ động đề nghị giao tiếp bằng bút giấy.

“Không việc gì phải suy sụp đâu. Nếu đã nhận ra thì lần sau em có thể thay đổi mà.”

“……Thầy nói đúng. Vâng. ——Lần tới em sẽ quan sát kỹ hơn một chút rồi mới bắt chuyện.”

Haruto ngẩng mặt lên. Biểu cảm đã thay đổi. Từ ủ rũ sang tích cực. Khả năng hồi phục nhanh thật.

“À, đúng rồi. Em hỏi thêm một câu nữa được không ạ?”

“Em cứ hỏi.”

“Em năm nhất ở thư viện ấy ạ——cô bé tên Yukimura. Em muốn thân thiết với em ấy hơn, nhưng mãi mà chẳng nói chuyện được. Hôm bữa em ấy có viết giấy nhớ giới thiệu sách cho em, em vui cực kỳ luôn. Lần tới em nên làm thế nào đây ạ?”

Chuyện về Shizuku cũng được mang ra.

“Hanasaki-kun, có phải em đã chìa cuốn sổ tay ra và bảo『Em viết ra đây cũng được』đúng không?”

“A, vâng. Tự dưng em nghĩ chắc em ấy không giỏi ăn nói. Nên nếu là viết giấy chắc em ấy làm được.”

“Tôi nghĩ đó là một phán đoán vô cùng tuyệt vời đấy.”

“Thật ạ!”

Khuôn mặt Haruto bừng sáng. Được khen là cậu nhóc vui vẻ nhận lấy một cách thật thà. Ở điểm này thì cậu ta rất đáng mến.

“Điều quan trọng là phải biết nương theo nhịp độ của Yukimura-san. Nếu việc trao đổi bằng giấy vẫn đang tiếp diễn thì cứ giữ nguyên như thế là được. Không cần phải nôn nóng ép em ấy nói chuyện đâu.”

“Nương theo nhịp độ…… Có phải em hơi nôn nóng quá rồi không nhỉ.”

“Không hẳn là nôn nóng quá đâu. Cảm xúc muốn trở nên thân thiết là điều rất quan trọng. Chỉ là, nhịp độ của Hanasaki-kun và nhịp độ của đối phương đôi khi có sự khác biệt, chỉ vậy thôi.”

“Ra là vậy…… Chậm mà chắc mới là điều quan trọng thầy nhỉ.”

“Ừ. Cứ từ từ thôi.”

Haruto gật gù vài cái rồi uống cạn tách trà. Quả nhiên là nốc cạn ngay tách đầu tiên.

“Em cảm ơn thầy nhiều ạ! Lời khuyên của thầy siêu hữu ích luôn.”

“Giúp được em là tốt rồi.”

“Em lại đến nữa có được không ạ? Chắc là em sẽ còn nhiều chuyện muốn hỏi thầy lắm.”

“Tất nhiên rồi. Bất cứ lúc nào.”

Haruto đứng dậy. Tiến về phía cửa.

“Vậy em xin phép, thầy Asagiri, em sẽ lại đến! ——Lần này em sẽ không để tận hai tháng mới ló mặt tới đâu.”

“Lúc nào cũng được. Cứ theo nhịp độ của Hanasaki-kun đi.”

Haruto cười nhe răng rạng rỡ rồi bước ra ngoài.

Tiếng bước chân tràn đầy năng lượng chạy dọc hành lang.

Tôi ngả người tựa hẳn vào lưng ghế.

Hanasaki Haruto. Nam chính của tựa game.

Kể từ lúc nói “Bữa nào em sẽ ghé” hồi tháng Năm đến nay đã tròn hai tháng. Cuối cùng cậu ta cũng chịu mở cánh cửa phòng tham vấn này.

Chỉ khi ngồi xuống nói chuyện trực tiếp với nhau, tôi mới nhận ra một điều.

Tên nhóc đó hoàn toàn không hề “cưa cẩm” hay “chinh phục” gì cả. Ít nhất là bản thân cậu ta không hề có ý thức về việc đó. Chỉ đơn thuần là cậu ta quan tâm đến bạn cùng lớp, muốn thân thiết hơn, nhưng lại chẳng thành công——nên mới đến đây nhờ tham vấn về nỗi phiền muộn đó.

Một cậu nhóc mười bảy tuổi hết sức bình thường.

Đẹp trai, kỹ năng giao tiếp tốt, nhưng cũng chính vì thế mà cậu ta không nhận ra cách tiếp cận của mình đang đi vào ngõ cụt. Khi nhận ra thì lại có thể chân thành hối lỗi. Rồi áp dụng bài học đó cho lần sau. Việc cậu ta tự mình đề xuất giao tiếp bằng bút giấy với Shizuku cũng là minh chứng cho sự linh hoạt đó.

(……Cậu là một người tốt đấy, nhóc ạ.)

Cậu ta không phải là một con tốt bị người chơi điều khiển qua màn hình. Cậu ta là một con người, đang dùng chính cái đầu của mình để suy nghĩ, dùng chính đôi chân của mình để bước đi trong thế giới này.

Một Haruto như thế, đã lần đầu tiên ngồi trong phòng tham vấn của tôi. Nam chính của tựa game rốt cuộc cũng đã đặt chân vào căn phòng của một NPC quần chúng.

Một sự kiện tuyệt đối không hề tồn tại trong game.

Thế giới này, không giống như trong game.

Mọi thứ không diễn ra theo đúng kịch bản của game. Các nhân vật không còn bị trói buộc bởi “thiết lập”, họ đã bắt đầu hành động theo ý chí của riêng mình.

Cả Haruto. Cả các nữ chính. Và——cả tôi nữa.

(Bảo là mọi chuyện bắt đầu thú vị rồi thì có hơi vô tâm không nhỉ. Nhưng——thế giới này đã bắt đầu chuyển động vượt khỏi khuôn khổ của một trò chơi. Điều đó tuy đáng sợ, nhưng đồng thời——)

Cũng là một tia hy vọng.

Những con người mà tôi không thể cứu trong game, biết đâu ở thế giới này tôi lại có thể cứu được họ.

“……Mà, được nhớ mặt gọi tên thế này là xuất sắc lắm rồi. Với tư cách là một nhân vật quần chúng.”

Tôi lầm bầm tự nhủ, rồi dọn dẹp chiếc tách rỗng mà Haruto để lại.

Vài phút sau đó, Shizuku đến.

Em ấy ngồi vào chỗ quen thuộc và mở sách ra.

Có điều——hôm nay em ấy ngay lập tức đưa cho tôi một tờ giấy nhớ.

『Thầy Ren. Vừa nãy, em đi ngang qua Hanasaki-san ngoài hành lang. Có vẻ như Hanasaki-san vừa mới bước ra từ căn phòng này.』

“À ừ, Hanasaki-kun vừa đến đây để nhờ thầy tham vấn chút chuyện ấy mà.”

Shizuku cặm cụi viết thêm.

『Hanasaki-san, anh ấy cũng sẽ thường xuyên đến đây sao ạ?』

Lại là kiểu câu hỏi này, lần thứ ba rồi. “Người đó sẽ lại đến đây chứ?”. Tiếp nối Akane trên sân thượng và Midori, em ấy là người thứ ba.

“Tôi cũng không biết nữa. Có thể em ấy sẽ lại đến, cũng có thể là không.”

Shizuku ngước nhìn khuôn mặt tôi——rồi gật đầu. Lần này, em ấy quay lại với cuốn sách trên tay khá nhanh chóng.

So với trước đây, em ấy đã lấy lại bình tĩnh nhanh hơn hẳn sau những câu hỏi kiểu này. Có lẽ, em ấy đang dần chấp nhận việc “sẽ có những người khác tìm đến chỗ của thầy Ren”.

——Hoặc cũng có thể, em ấy chỉ đơn giản là đã quen với điều đó.

Dù là lý do nào đi chăng nữa, Shizuku của ngày hôm nay trông rất đỗi bình yên.

Ngồi bên bậu cửa sổ, đọc sách, và thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà. Em ấy không hề vẽ vời gì cả. Có vẻ như hôm nay là một ngày dành cho sách.

Tờ giấy nhớ được đưa lại ngay trước lúc em ấy ra về.

『Thầy Ren. Em định sẽ hỏi thử Hanasaki-san xem anh ấy cảm nhận thế nào về cuốn “Chuyến tàu đêm trên dải Ngân Hà”.』

Đọc những dòng chữ ấy, tôi cảm thấy một niềm vui sướng chân thành xen lẫn trong lòng.

Shizuku——đang tự mình lên kế hoạch giao tiếp với một người bên ngoài phòng tham vấn này.

“Ý kiến hay đấy. Nếu nghe được cảm nhận của em ấy rồi thì kể lại cho thầy nghe với nhé.”

Shizuku khẽ gật đầu, rồi cất bước rời khỏi phòng tham vấn.

Sau khi cánh cửa khép lại, tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu.

Bầu trời ráng chiều đỏ rực. Chút ánh sáng vương lại của tháng Bảy.

Nam chính của trò chơi đã đến phòng tham vấn này, trò chuyện giãi bày, và rồi rời đi.

Một trong những nữ chính thì đang định trao đổi cảm nhận về sách với nam chính của trò chơi.

Những sự kiện vốn không hề tồn tại trong kịch bản game đang liên tiếp nảy sinh như một chuỗi phản ứng dây chuyền.

Thế giới này——đang bắt đầu vượt ra khỏi khuôn khổ của một trò chơi.

Điều đó rốt cuộc có ý nghĩa gì, tôi vẫn chưa tài nào biết được.

Nhưng hẳn đó không phải là chuyện gì tồi tệ. Ít nhất là trong ngày hôm nay——khi nhìn vào nụ cười vô tư của Haruto và quyết tâm nho nhỏ của Shizuku.

“Nào,”

Không biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra đây.

Kịch bản của thế giới này, giờ đây đã chẳng còn ai có thể đoán trước được nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!