Chap 24: Lớp học trống tháng Tám——Quãng thời gian bên Akane tại ngôi trường không một bóng người
Ngày 1 tháng 8.
Học viện trong kỳ nghỉ hè giống như biến thành một nơi khác vậy.
Hành lang không một tiếng chân. Các phòng học đều bị khóa kín. Chỉ có vòi phun nước ngoài sân trường vẫn quay theo giờ, tưới ướt bãi cỏ không người. Dù là trường nội trú, phần lớn học sinh đều đã về quê hoặc đi tập huấn. Số học sinh ở lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Phòng giáo viên cũng thưa thớt người. Thầy hiệu phó đi công tác. Cô Tsubaki đi làm luân phiên. Phân nửa giáo viên đều vắng mặt vì kỳ nghỉ hè.
Tôi vẫn đi làm như thường lệ. Mở cửa phòng tham vấn, thông gió, và chuẩn bị trà nước. Trong kỳ nghỉ hè, phòng vẫn mở cửa bốn ngày một tuần. Học sinh có đến hay không là tùy các em, nhưng việc giữ cánh cửa luôn mở mới là điều có ý nghĩa.
Buổi sáng tôi dành thời gian giải quyết đống giấy tờ và sắp xếp lại hồ sơ. Vừa đọc lại ghi chép tham vấn của năm người, tôi vừa vạch ra phương hướng cho học kỳ hai.
Hồ sơ của Shizuku. Bức thư từ Midori. Lịch tập huấn của Rin. Lịch trình biểu diễn của Mio.
Và của Akane——hồ sơ của em ấy dày hơn hẳn bốn người kia. Ghi chép cả sự thay đổi trong thực đơn bento mỗi ngày thì có lẽ nó giống một cuốn nhật ký hơn là hồ sơ tham vấn rồi. Tự tôi cũng thấy mình hơi có vấn đề.
11 giờ rưỡi.
Từ hành lang vang lên tiếng bước chân.
Giữa tòa nhà không người dịp nghỉ hè, một tiếng chân đơn độc cất lên. Âm thanh của giày thể thao chứ không phải dép trong nhà. Sải bước dài, nhịp điệu có chút thô lỗ.
Là Akane.
Cánh cửa phòng tham vấn đột ngột mở toang. Hồi đầu Akane vẫn hay gõ cửa, nhưng từ lúc bước vào kỳ nghỉ hè thì em ấy không làm vậy nữa. Điều này khác với kiểu "không cần xin phép" của Mio. Em ấy đang bắt đầu coi “nơi này là chỗ của mình”. Tôi tự diễn giải đó là một biểu hiện của sự tin tưởng.
“……Nóng quá.”
Đó là câu đầu tiên của Akane. Áo phông và quần đùi denim. Không khoác lên mình bộ đồng phục, trông Akane đúng với lứa tuổi của mình hơn ngày thường đôi chút. Mái tóc buộc túm vội ở phía sau, mồ hôi lấm tấm vương trên chiếc gáy trắng ngần.
“Tôi bật điều hòa rồi đấy. Vào đi em.”
“Có bật thì vẫn nóng. Chỉ đi bộ từ ký túc xá đến đây thôi mà tôi tưởng mình sắp chết đến nơi rồi.”
Akane thả phịch người xuống chiếc ghế quen thuộc.
“Để tôi rót trà lạnh cho nhé.”
“……Ừm.”
Tôi mang trà lúa mạch ra. Akane tu một hơi cạn một nửa.
“Bento hôm nay có món gì thế?”
“Tôi làm thử sandwich. Trời nóng nên thầy nghĩ ăn đồ nguội sẽ dễ nuốt hơn.”
“Hừm~”
Vốn dĩ chúng tôi đã hẹn sẽ lên sân thượng ăn bento cùng nhau, nhưng vì không thể chịu nổi cái nóng mùa hè, cả hai đã ngầm hiểu với nhau rằng sẽ dùng bữa trong căn phòng có điều hòa mát lạnh này.
Trong lúc tôi mở hộp bento, Akane cứ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Sân trường vắng lặng. Tiếng ve kêu râm ran. Những đám mây vũ tích cuồn cuộn trên cao.
“……Chẳng có ai cả nhỉ.”
“Ừ. Tĩnh lặng thật.”
“Trong năm học thì thấy ồn ào muốn chết. Nhưng lúc chẳng có ai thế này lại thấy——”
Akane chợt khựng lại.
“——Không có gì.”
“Thấy cô đơn à?”
“Cô đơn gì chứ…… Chỉ là thấy yên tĩnh quá thôi.”
Chúng tôi bắt đầu ăn bento. Sandwich trứng và sandwich giăm bông xà lách. Akane chọn chiếc kẹp trứng để ăn trước.
“……Cái này, thầy vẫn giữ lại viền bánh mì nhỉ.”
“Cắt đi thì tốt hơn à?”
“Không. Tôi thích để viền hơn.”
Lại thêm một thông tin mới. Em ấy thích ăn viền bánh mì. Dù không phải thứ nên ghi vào hồ sơ tham vấn, nhưng tôi sẽ ghi nhớ điều này.
“Thầy này, ngày nào thầy cũng đến đây à?”
“Vào những ngày mở cửa thôi. Bốn ngày một tuần.”
“Những ngày khác thì sao?”
“Tôi làm giấy tờ ở nhà. Thỉnh thoảng đi mua sắm linh tinh.”
“……Một mình á?”
“Thì một mình mà.”
Akane vừa nhai chiếc sandwich vừa đăm chiêu nghĩ ngợi điều gì đó.
“……Thầy này. Thầy không có bạn bè gì sao?”
Một câu hỏi hết sức đột ngột. Nhưng cách chọc thẳng vào vấn đề như thế mới đúng là Akane.
“Ưm. Từ lúc chuyển đến học viện này thì tôi không có mấy ai. Cô Tsubaki đối xử với tôi rất tốt, nhưng thầy cảm thấy không giống với phạm trù ‘bạn bè’ cho lắm.”
“Thế còn ở chỗ làm cũ?”
Nhắc đến chuyện kiếp trước mất rồi. Tất nhiên là tôi không thể nói toẹt ra như vậy.
“Ở chỗ làm cũ——vì công việc quá bận rộn nên tôi chẳng còn tâm trí đâu mà kết bạn. Chớp mắt một cái đã thấy mình trơ trọi một mình rồi.”
Đó không phải là một lời nói dối. Quãng thời gian làm chuyên viên tham vấn ở kiếp trước, tôi thực sự đã tự mình gánh vác mọi công việc, để rồi tự mình gục ngã trong sự cô độc.
Akane ngước lên nhìn tôi.
“……Vậy là thầy giống tôi rồi.”
“Giống á?”
“Không có bạn bè. Chỉ có một mình. ——Thầy cũng vậy, mà tôi cũng thế.”
Giọng điệu của Akane vô cùng bình thản. Không hề có sự chế nhạo, cũng chẳng có chút tự trào nào trong đó. Đơn giản chỉ là một lời xác nhận.
“Đúng vậy nhỉ. Có lẽ là giống nhau thật.”
“…………”
Akane nhét nốt miếng sandwich cuối cùng vào miệng. Em nhai, nuốt xuống, rồi nhấp một ngụm trà lúa mạch.
“……Nếu vậy thì.”
“Ừ.”
“Hay là để tôi làm bạn với thầy cho?”
Bàn tay đang cầm miếng sandwich của tôi chợt khựng lại.
Akane vẫn dán mắt ra ngoài cửa sổ, né tránh ánh nhìn của tôi. Vành tai em đỏ ửng.
“……Làm bạn á, dù chúng ta là thầy trò sao?”
“Mấy thứ đó thì có liên quan gì chứ. Đã là bạn bè thì tuổi tác hay lập trường đâu có quan trọng.”
“…………”
“Mà không sao. Nếu thầy không thích thì thôi.”
“Đâu phải là tôi không thích.”
Tôi đáp lại ngay tắp lự. Dù biết rằng đối với một chuyên viên tham vấn, đây là một câu trả lời đầy nhạy cảm. Việc gán cái mác “bạn bè” cho mối quan hệ với người đến tham vấn vốn không được khuyến khích trong nghề.
Nhưng mà——trước khi là một người tham vấn, bản thân tôi lúc này vẫn là một con người.
“Cảm ơn em nhé, Akane.”
“……Xì, không cần thầy cảm ơn. Chỉ là do tôi tự tiện nói vậy thôi.”
Vành tai Akane lại càng đỏ bừng hơn.
Sự im lặng bao trùm. Chỉ còn tiếng ve kêu râm ran vọng lại.
Akane đứng bật dậy.
“Về đây.”
“Về sớm vậy sao?”
“Trời nóng mà. ——Ngày mai tôi lại đến.”
“Nhưng ngày mai phòng tham vấn đâu có mở cửa.”
“Thế thì thầy mở cửa đi là được.”
“……Hệ thống đâu có hoạt động theo kiểu đó đâu.”
“Mặc kệ. Ngày tôi đến thì tức là ngày mở cửa.”
Akane tiến về phía cửa ra vào.
Đặt tay lên tay nắm cửa——em ngoái đầu lại.
“Thầy này.”
“Sao thế?”
“……Sandwich, ăn không tệ đâu. Ngày mai——tôi thích ăn cơm nắm.”
“Đã rõ.”
Akane khuất bóng sau cánh cửa.
Cánh cửa đóng sập lại, tôi cứ đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu.
“Hay là để tôi làm bạn với thầy cho?”.
Himiya Akane. Đứa trẻ không hề đặt lấy một chút niềm tin vào người lớn. Đứa trẻ từng buông lời dứt khoát rằng “Bọn người lớn toàn là lũ khốn nạn”.
Đứa trẻ ấy——vậy mà lại nói ra câu “Hay là để tôi làm bạn với thầy cho?”.
Đây không phải là thành quả của quá trình tham vấn. Nó là một thứ gì đó——mang tính cá nhân hơn rất nhiều.
(……Akane à. Chắc em không hề biết, việc em nói ra câu đó mang ý nghĩa lớn lao đến nhường nào đối với thầy đâu.)
Bản ngã chuyên viên tham vấn trong tôi đang cất tiếng cảnh báo rằng “Khoảng cách giữa hai người đang quá gần rồi đấy”.
Thế nhưng cái gã đã từng chết trong cô độc ở kiếp trước là tôi đây——lại cảm thấy tâm hồn mình như được cứu rỗi thêm một chút.
—
Kể từ đó, những ngày hè cứ thế trôi qua.
Đúng như đã tuyên bố, ngày nào có tôi ở đây là y như rằng Akane sẽ tới. Chẳng cần biết đó có phải là ngày phòng tham vấn mở cửa hay không.
Rốt cuộc thì tôi cũng đành mở cửa phòng tham vấn mỗi ngày. Vì đằng nào Akane cũng tới.
Thực đơn bento được đổi mới mỗi ngày. Cơm nắm, bánh mì yakisoba, mì lạnh, bento thịt hầm khoai tây. Dữ liệu về sở thích ăn uống của Akane ngày một dày thêm.
“Món thịt hầm khoai tây của thầy ngọt quá đấy.”
“Lần sau tôi sẽ cho ít ngọt lại.”
“……Cũng không hẳn là tôi ghét đồ ngọt đâu.”
Ăn bento xong, chúng tôi giết thời gian trong phòng tham vấn. Akane lúc thì đọc sách (dạo gần đây em ấy cũng bắt đầu đọc cuốn “Nhân gian thất cách” mà Mio từng mượn), lúc thì ngủ trưa, thỉnh thoảng lại ngó sang xem tôi làm giấy tờ.
“……Thầy viết chữ xấu thật đấy.”
“Hồ sơ tham vấn nên chỉ cần đọc hiểu là được rồi.”
‘“Viết tên tôi cho đàng hoàng cẩn thận chút đi chứ.”
“Tôi sẽ cố gắng khắc phục.”
“Đừng có nói cái kiểu y như nhỏ Houjouin thế.”
Tôi thoáng ngạc nhiên khi thấy Akane biết rõ câu cửa miệng của Midori. Hóa ra, cô bé này cũng hay quan sát người khác lắm.
Ngôi trường trong kỳ nghỉ hè tĩnh lặng đến mức cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại. Ánh nắng hắt qua khung cửa sổ hòa cùng tiếng ve kêu râm ran. Căn phòng tham vấn mát lạnh điều hòa. Hai tách trà mạn.
Tôi thực sự cảm thấy thoải mái với khoảng thời gian này.
Không phải với tư cách của một chuyên viên tham vấn——mà là tư cách của một con người bình thường.
Liệu Akane có cảm thấy như vậy không? Tôi không rõ nữa. Dẫu chẳng biết được, nhưng việc em ấy đều đặn đến đây mỗi ngày, tôi nghĩ bản thân nó đã là một câu trả lời rồi.
—
Ngày mười tháng Tám.
Hôm đó, tôi lại tiếp tục ăn bento cùng Akane. Bữa nay là bento mì somen. Tôi còn chắt sẵn nước dùng vào một chiếc chai nhỏ để mang theo.
“Cũng có cả thể loại bento mì somen cơ à.”
“Có chứ. Vừa mát lạnh lại vừa ngon nữa.”
“……Mà, cũng không tệ.”
Cụm từ “không tệ” của Akane chính là lời khen ngợi ở cấp độ cao nhất rồi.
Vừa xì xụp húp sợi mì somen, Akane vừa cất lời.
“Tên Hanasaki đang ở trong thư viện đấy.”
“Hanasaki-kun? Dù đang là kỳ nghỉ hè ư?”
“Chẳng có hoạt động câu lạc bộ nào mà nó vẫn vác mặt tới. Đang nói chuyện gì đó với con bé nhà Yukimura trong thư viện——à không, là trao đổi giấy nhớ thì đúng hơn.”
Việc Shizuku và Haruto gặp nhau trong thư viện. Đó vốn là thông tin mà tôi đã nắm được.
“Trông bộ dạng thì có vẻ tên Hanasaki cũng đang để mắt tới Yukimura. Ngoài ra còn cả Houjouin hay Kagurazaka nữa, tên đó không phải đang rải thính dạo bắt chuyện với tất cả đám con gái trong lớp đấy chứ? Cơ mà đám con trai nó cũng lân la tới.”
“……Tại em ấy quảng giao mà.”
“Bảo là quảng giao sao ta——nói thế nào nhỉ, cứ như nhân vật chính trong mấy trò chơi ấy. Đối xử dịu dàng một cách bình đẳng với bất kỳ ai, bắt chuyện với tất cả mọi người. Cũng chẳng phải là tôi ghét bỏ gì nó đâu, cơ mà tóm lại thì——”
Akane chững lại tìm từ ngữ thích hợp để diễn đạt.
“——Nhạt nhẽo lắm. Kiểu như rộng nhưng nông ấy. Với ai cũng chỉ trưng ra đúng một vẻ mặt như nhau.”
Trong thâm tâm, tôi không khỏi kinh ngạc.
Khả năng quan sát của Akane quá đỗi chính xác. Haruto——bởi vì bản chất là một nhân vật chính trong game, nên hành động của cậu ta luôn hướng tới việc cắm cờ một cách đồng đều với tất cả các nữ chính. Dù ở thế giới này, lẽ ra cậu ta đang hành động bằng chính “ý chí của bản thân”, nhưng vô hình trung, kết quả lại chỉ là đang tái hiện cấu trúc của một trò chơi.
“Hanasaki-kun không phải là người xấu đâu.”
“Biết chứ. Đâu phải tôi không biết nó chẳng có ác ý gì.——Nhưng mà nhé.”
Akane dùng đũa gắp một sợi mì somen lên.
“Tên đó từng bảo với tôi là 『Vui vẻ lên đi』. Hồi trước kỳ nghỉ hè ấy.”
“……Ừm.”
“Tôi biết hắn không có ác ý. Nhưng mà——cái câu 『Vui vẻ lên đi』 ấy, rành rành là câu cửa miệng của một kẻ chẳng hiểu cái cóc khô gì cả.”
Chẳng có chút giận dữ nào trong chất giọng của Akane. Đó hoàn toàn là một lời phân tích bình tĩnh.
“Thầy thì không nói thế nhỉ. Thầy không hề bảo tôi『Vui vẻ lên đi』. Thầy chỉ dọn bento ra, lặng lẽ ngồi bên cạnh, rồi chờ cho đến khi tôi tự động mở miệng. ——Chỉ vậy thôi đã khác bọt hoàn toàn rồi.”
“…………”
“Hanasaki——có quan tâm đến tôi. Tôi biết là hắn có nhìn nhận sự tồn tại của mình. Nhưng mà chiều sâu của ánh nhìn đó thì khác hẳn. Còn thầy thì——”
Akane chợt ngắt lời.
“……Thôi bỏ đi. Tự dưng suýt nữa lỡ miệng nói mấy lời sến súa đáng xấu hổ.”
“Em đang định nói gì cơ?”
“Biết đâu đấy. Quên xừ nó rồi.”
Chắc chắn là em ấy không hề quên. Nhưng tôi cũng chẳng gặng hỏi thêm làm gì. Cứ để mọi thứ diễn ra theo nhịp độ của Akane thôi.
Đánh chén xong suất mì somen, Akane đứng phắt dậy.
“Thầy này.”
“Sao thế em.”
“Ngày mai, đi siêu thị không? Nguyên liệu làm bento, tôi cũng sẽ phụ một tay mang đồ.”
“……Đi mua sắm chung á?”
“Nếu thầy không thích thì——”
“Tôi không có ghét đâu. Cảm ơn em nhé.”
Akane không đáp lời mà quay lưng bước thẳng ra phía cửa.
“Mười giờ sáng mai. Trước cổng trường. Đừng có đến trễ đấy.”
“Rõ rồi.”
Cánh cửa khép lại.
Vậy là trong chuỗi ngày nghỉ hè của tôi, một thói quen mới mang tên “đi chợ” vừa được thêm vào.
—
Tôi mở cuốn sổ tay ra.
Đang định ghi chép lại——thì ngòi bút bỗng khựng lại.
Liệu mình có nên viết những nội dung của ngày hôm nay vào hồ sơ tham vấn hay không?
Chuyện em ấy nói “Hay là để tôi làm bạn với thầy cho?”. Chuyện tôi ghi nhớ khẩu vị bento của em ấy. Cả chuyện chúng tôi đã hẹn đi mua sắm cùng nhau nữa.
Đó đâu còn là hồ sơ tham vấn.
Nó là một thứ gì đó mang tính cá nhân hơn——gần giống như một cuốn nhật ký vậy.
(……Mối quan hệ giữa mình và Akane đang bắt đầu vượt qua ranh giới giữa một chuyên viên tham vấn và thân chủ. Mình biết rõ điều đó. Và dù hiểu rõ, mình vẫn lựa chọn duy trì khoảng cách này.)
Tôi chẳng rõ liệu thế có đúng hay không.
Nhưng mà——nếu như Akane đang sợ hãi việc “lại phải cô đơn một mình”, thì sự hiện diện của tôi ở đây chắc chắn là có ý nghĩa. Không phải với tư cách của một chuyên viên tham vấn, mà là với tư cách của một “người bạn”.
Tôi gập cuốn sổ lại.
Thay vào đó, tôi bắt đầu suy nghĩ về thực đơn bento cho ngày mai.
Hai thầy trò sẽ đi mua đồ cùng nhau. Chỉ cần quan sát xem Akane chọn mua những gì, tôi sẽ thu thập thêm được khối lượng lớn dữ liệu về sở thích của em ấy.
Mùa hè vẫn còn dài.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
