Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 1 - Chap 2: Đời thường của một NPC làm nền——Thầy hiệu phó ơi, thầy làm ơn nhớ tên tôi được không?

Chap 2: Đời thường của một NPC làm nền——Thầy hiệu phó ơi, thầy làm ơn nhớ tên tôi được không?

Ngày thứ hai nhận việc.

Sáng ra ở phòng giáo viên, tôi đã được nếm mùi ngay một màn chào sân.

“Ah, ừm…… thầy tham vấn tâm lý. Chào buổi sáng.”

“Tôi là Asagiri. Chào buổi sáng thầy.”

“À, vâng. Thầy Asagiri. Xin lỗi nhé, dù hôm qua chúng ta vừa mới gặp nhau xong.”

Mái đầu bạc của thầy Hiệu phó cúi xuống đầy vẻ áy náy. Không, thầy chẳng cần phải xin lỗi đâu. Ở trong thế giới game, nhân vật quần chúng vốn dĩ là những kẻ chẳng bao giờ được ai nhớ tới mà. Thậm chí, việc thầy ấy còn hỏi lại tên tôi đã là tốt chán rồi.

Chỗ ngồi của tôi được sắp xếp ở tít góc phòng giáo viên, nằm ngay cạnh máy photocopy. Gọi là chỗ ngồi cho sang, chứ nói chính xác hơn thì đó chỉ là một khoảng không gian ấm lên đôi chút nhờ lượng nhiệt xả ra từ cái máy photo mà thôi.

(……Đãi ngộ y hệt như trong game luôn nhỉ.)

Ở chỗ ngồi bên cạnh——khoảng cách hơi xa một chút để có thể gọi như vậy——cô y tế Tsubaki khẽ gật đầu chào tôi một cách đầy lịch sự. Nhờ việc phòng tham vấn nằm ngay sát phòng y tế nên về mặt lý thuyết, chúng tôi cũng được xem là hàng xóm của nhau. Cô ấy là một người phụ nữ trạc tứ tuần, thân hình hơi đẫy đà, và là một nhân vật nguyên bản không hề xuất hiện trong game.

“Thầy Asagiri, mời thầy dùng trà.”

“Cảm ơn cô.”

Tôi đón lấy tách trà mà cô Tsubaki đưa cho. Người phụ nữ này hôm qua cũng không hề gọi sai tên tôi. Một nhân vật không tồn tại trong game lại đối xử tốt với tôi hơn, nghĩ lại đúng là mỉa mai thật.

“phòng tham vấn, trông có vẻ dùng được chứ ạ?”

“Vâng, cũng tàm tạm rồi ạ. Hôm qua tôi đã dọn dẹp qua rồi.”

“Ara, thầy dọn một mình sao? Giá mà thầy lên tiếng thì tôi đã sang giúp một tay rồi.”

“Không sao đâu ạ. Tôi muốn tự tay sắp xếp lại phòng tham vấn.”

Đó là lời thật lòng. Cách bài trí của phòng tham vấn ảnh hưởng trực tiếp đến tâm lý của người đến thăm. Góc độ của những chiếc ghế, hướng ánh sáng lọt vào, mùi hương, nhiệt độ——tất cả đều sẽ truyền tải một thông điệp nào đó. Đây là lĩnh vực mà tôi không muốn giao phó cho người khác.

Cô Tsubaki lộ vẻ hơi ngạc nhiên, rồi sau đó nở một nụ cười dịu dàng.

“……Thầy nghiêm túc thật đấy. Giáo viên trước đây có khi một tháng mới ghé qua một lần thôi.”

“Một tháng một lần……”

“Vì đó chỉ là giáo viên thỉnh giảng thôi. Hơn nữa là do cắt giảm ngân sách từ ba năm trước rồi. Kể từ đó đến nay, căn phòng đó vẫn luôn bị bỏ trống.”

Ra là vậy. Thảo nào bụi bặm lại bám thành từng lớp dày đặc đến thế.

“Vậy có học sinh nào từng sử dụng phòng tham vấn không cô?”

“Chuyện này thì…… Ít nhất là theo những gì tôi biết thì không có đứa nào đâu.”

Câu trả lời đúng như dự đoán. Nếu thực sự phản chiếu lại thế giới quan trong game, phòng tham vấn chính là “một căn phòng tồn tại nhưng không ai màng tới”. Vốn dĩ làm gì có sự kiện nào trong game được thiết lập để sử dụng đến nó đâu.

Thế nhưng——ngày hôm qua, con bé đó đã tới.

Yukimura Shizuku đã hành động nằm ngoài kịch bản của tựa game.

(Một sự kiện tuyệt đối không bao giờ xảy ra trong game nay đã xuất hiện…… Thế giới này, dù lấy bối cảnh của game làm nền tảng, nhưng lại đang vận hành như một “hiện thực” tách biệt hoàn toàn so với game. Nói cách khác——tùy thuộc vào hành động của mình, có khả năng thứ gì đó sẽ thay đổi.)

“Cô Tsubaki, tôi có thể hỏi một chuyện được không?”

“Vâng?”

“Ở khối Cao trung năm nhất——tôi nhớ là có một học sinh tên là Yukimura Shizuku.”

Nét mặt cô Tsubaki thoáng chùng xuống trong tích tắc.

“……Em Yukimura. Vâng, có học sinh đó.”

“Nếu cô biết bất cứ chuyện gì về em ấy thì xin hãy kể cho tôi.”

Cô Tsubaki ôm trọn tách trà bằng cả hai tay, ra chiều đang suy nghĩ đôi chút.

“Đó là một đứa trẻ rất ngoan. Thành tích học tập xuất sắc. Chưa từng nộp bài tập muộn. Chỉ là——”

“Chỉ là?”

“Dù chuyển lên từ khối Trung học cơ sở, nhưng giáo viên chủ nhiệm có nói rằng em ấy luôn lủi thủi một mình, chẳng có lấy một người bạn.”

“…………”

“Thỉnh thoảng em ấy cũng ghé qua phòng y tế. Thế nhưng, em ấy chỉ nằm bẹp trên giường mà chẳng nói chẳng rằng, rồi một lúc sau lại lặng lẽ rời đi. Ban đầu tôi còn tưởng con bé thấy không khỏe trong người, nhưng dường như không phải vậy——”

Cô Tsubaki cụp mắt xuống như đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích hợp.

“——Trông em ấy cứ như đang cố tìm kiếm một chốn dung thân vậy.”

Nghe những lời đó, tôi khẽ nhắm mắt lại.

Tìm kiếm chốn dung thân. Một nơi thuộc về mình mà em ấy chẳng thể tìm thấy ở lớp học, hay thậm chí là cả phòng y tế.

Và rồi ngày hôm qua, em ấy đã bước vào phòng tham vấn.

『Em có thể đến đây lần nữa được không?』

Tờ giấy note khi ấy——phải chăng chính là một lời cất vấn, “Nơi này có thể trở thành chốn dung thân của em được không?”

“Cảm ơn cô Tsubaki. Những điều này giúp ích rất nhiều.”

“Giúp được thầy là tốt rồi…… Thầy Asagiri này, chuyện của đứa trẻ đó, trăm sự nhờ thầy nhé.”

“Vâng. Vì đó chính là công việc của tôi mà.”

Buổi sáng trôi qua thật nhàn rỗi.

Cũng phải thôi. Chẳng có học sinh nào biết đến sự tồn tại của phòng tham vấn này cả. Mà cho dù có biết đi chăng nữa, chắc cũng chẳng ai muốn đến xin lời khuyên từ một chuyên viên tham vấn mới nhậm chức được hai ngày.

Tôi ngồi vào bàn làm việc và bắt đầu tổng hợp lại những kiến thức về trò chơi.

Mua một cuốn sổ tay, tôi viết ra tất cả những thông tin về game mà mình có thể nhớ được. Từ hồ sơ của các nữ chính, dòng thời gian của các sự kiện, cho đến các mối quan hệ giữa những nhân vật chủ chốt.

Tôi rà soát lại một lần nữa trục thời gian của tựa game 『Bloom Garden』.

Nam chính của trò chơi, Hanasaki Haruto, sẽ chuyển trường đến đây vào thời điểm sau kỳ nghỉ tuần lễ vàng tháng Năm. Bây giờ mới là tuần thứ hai của tháng Tư, nghĩa là tôi vẫn còn khoảng ba tuần nữa.

Ba tuần này——chính là lợi thế của tôi.

Trước khi trò chơi chính thức bắt đầu, tôi phải nắm bắt được “tình trạng thực sự” của các nữ chính và tiến hành chăm sóc tâm lý cho họ trong phạm vi có thể. Đợi đến lúc Haruto xuất hiện thì quá muộn rồi. Một khi hào quang nam thần của cậu ta kích hoạt, kịch bản của game sẽ bắt đầu tiêu thụ các cô gái như những “mục tiêu cần chinh phục”.

(Mình sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.)

Tôi đã hạ quyết tâm một cách thật ngầu như vậy, nhưng mà...

Vấn đề cốt lõi là “làm thế nào để tạo điểm tiếp xúc với các nữ chính đây”.

Về cơ bản, chuyên viên tham vấn tâm lý là một công việc mang tính chất “chờ đợi”. Nếu đối phương không tự tìm đến thì chẳng thể bắt đầu được gì cả. Việc chủ động tiếp cận từ phía tôi hoàn toàn đi ngược lại với nguyên tắc tư vấn——lẽ ra là vậy.

Dựa theo những hiểu biết về trò chơi, trong số năm nữ chính, người có khả năng tự nguyện bước đến phòng tham vấn này chỉ có——

Mỗi Shizuku mà thôi.

Bốn người còn lại, xét theo tính cách thì hoàn toàn không phải kiểu người sẽ dựa dẫm vào bác sĩ tâm lý. Midori có lẽ luôn cho rằng một “bản thân hoàn hảo” như cô ấy thì cần gì đến tư vấn, trong khi Rin lại chẳng hề nhận thức được vấn đề của bản thân thực sự là một “vấn đề”. Mio thì lòng tự trọng quá cao và không bao giờ muốn để lộ điểm yếu. Còn về phần Akane, chắc chắn cô nàng luôn mặc định “chuyên viên tham vấn = lũ đạo đức giả”.

(Tóm lại, chỉ còn cách giả vờ tình cờ để tiếp cận họ…… Dù hành động này nằm ở ranh giới sát nút của đạo đức nghề nghiệp, nhưng ở thế giới này thì đành chịu, chẳng thể kén cá chọn canh được nữa.)

Tôi dừng bút và phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

Dưới những hàng cây hoa anh đào trong sân trường, các học sinh đang tản bộ. Đang là giờ nghỉ trưa. Đám bạn bè cười đùa cùng nhau, mở hộp bento ra thưởng thức, tự do tận hưởng tuổi thanh xuân của mình.

Giữa khung cảnh ấy——tôi lại vô thức đưa mắt kiếm tìm bóng dáng của các nữ chính.

(……Đứng đằng kia là Kagurazaka Rin nhỉ. Đang mặc áo khoác của câu lạc bộ bóng đá, bị các hậu bối vây quanh. Cô ấy đang cười kìa. Lúc nào cũng cười. ——Nhưng đằng sau nụ cười ấy, cô ấy đang cất giấu điều gì chứ?)

(……Bên kia là Kujou Mio. Đang đi cùng đám nữ sinh câu lạc bộ kịch. Đứng ngay giữa luôn. Với tư cách là “Hoàng tử”. Trông mới đường bệ làm sao. ——Nhưng ngày hôm qua, người đã bật khóc ở phía sau cánh gà, chính là cô bé ấy.)

(Houjouin Midori thì……không thấy đâu cả. Ở phòng Hội học sinh chăng. Chắc giờ nghỉ trưa con bé cũng đang làm việc thôi.)

(Himiya Akane cũng không có mặt. Chắc lại đang cúp tiết trên sân thượng hay chỗ nào đó rồi. Nếu đúng như thiết lập của game thì là vậy.)

Và rồi——Yukimura Shizuku thì sao.

“…………”

Ở một góc nhỏ của sân trường, có một thiếu nữ đang ngồi thui thủi một mình dưới gốc cây anh đào.

Đặt cuốn sách mở toang trên đùi, cô bé không hề chạm mắt với bất kỳ ai, cứ thế cắm cúi đọc sách như thể hoàn toàn tách biệt với thế giới này. Những học sinh xung quanh cứ lướt qua như thể chẳng hề nhận ra sự tồn tại của cô.

Cứ như thể——một người tàng hình vậy.

(Cũng chẳng phải chuyện của riêng ai. Ở ngôi trường này, mình cũng là một kẻ tàng hình mà thôi.)

Một NPC quần chúng, và một thiếu nữ không thể nói chuyện cùng ai.

Trong cái thế giới game này, hai con người có lẽ là “mờ nhạt” nhất, ngày hôm qua đã tình cờ gặp nhau tại căn phòng tham vấn nhỏ bé kia.

Không hiểu sao——tôi lại cảm thấy chuyện này có chút gì đó giống như định mệnh vậy.

(……Không được, một chuyên viên tham vấn mà lại thốt ra hai từ “định mệnh” thì coi như xong đời. Bình tĩnh lại. Phải làm việc thật chuyên nghiệp vào.)

Sau giờ học.

Trong phòng tham vấn đã được dọn dẹp sạch sẽ, tôi pha trà và ngồi đợi.

Cùng một loại trà như hôm qua. Cùng một nhiệt độ. Cùng một chiếc cốc.

Trong tham vấn tâm lý, sự “tương đồng” rất quan trọng. Đối với người đến tư vấn, việc duy trì một môi trường giống như lần trước là một thông điệp không lời khẳng định rằng, “Nơi này là một nơi an toàn”.

Kim đồng hồ đã chỉ mười lăm phút kể từ lúc tan trường.

(……Có lẽ em ấy sẽ không đến. Hôm qua giống như một kiểu ngoại lệ của ngày đầu tiên thôi, khi bình tĩnh lại có thể em ấy đã nghĩ “Thôi bỏ đi”. Đối với một đứa trẻ có khuynh hướng im lặng chọn lọc, việc đến một nơi mới mẻ hai ngày liên tiếp là một rào cản khá lớn——)

Cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa. Mạnh hơn hôm qua một chút xíu.

Tôi cảm nhận được cơ mặt mình đang giãn ra. Một phản ứng không phù hợp với tư cách là một chuyên viên tham vấn. Bởi vì cảm thấy “vui vẻ” khi người cần tư vấn tìm đến chính là sự ích kỷ của người trị liệu.

——Tôi biết chứ. Biết là vậy, nhưng mà.

“Vào đi em, cửa không khóa đâu.”

Cánh cửa mở ra. Khác với hôm qua, hôm nay Shizuku đã tự mình mở cửa.

Một tiến bộ nhỏ. Hôm qua dù gõ cửa nhưng em ấy không thể tự mở. Hôm nay thì đã mở được rồi.

(Tốt lắm. Một dấu hiệu khả quan.)

Shizuku ngồi xuống chỗ cũ giống như hôm qua——chiếc ghế cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy lối ra.

Ôm cặp sách trên đùi, em ấy nhìn tôi. Xuyên qua khe hở của mái tóc là đôi mắt sâu thẳm.

Tôi rót một tách trà và đặt trước mặt em ấy.

“Chào em. Hôm nay cũng chỉ có loại trà giống hôm qua thôi nhé”

Ánh mắt Shizuku hạ xuống tách trà.

Và rồi——hôm nay, em ấy vươn tay ra nhanh hơn hôm qua một chút.

Hai tay ấp ủ chiếc cốc. Uống một ngụm. Ực.

Trầm mặc.

Hôm nay cũng không có cuộc trò chuyện nào. Như vậy cũng tốt. Việc có thể chịu đựng được sự im lặng trong lần đến thứ hai là minh chứng cho việc em ấy đang bắt đầu nhận thức không gian này là “nơi được phép giữ im lặng”.

Tôi cũng uống trà của mình giống hệt hôm qua, lẩm bẩm vài lời độc thoại bâng quơ.

“Hôm nay ấy, thầy ngồi ở cái ghế cạnh máy photocopy trong phòng giáo viên, chỗ đó nói thật là nóng phết đấy. Do nhiệt độ tỏa ra từ cái máy. Không biết đến mùa hè thì sẽ thế nào nữa.”

Ánh mắt của Shizuku khẽ dao động.

“Đã thế thầy hiệu phó còn không nhớ tên thầy. Cứ gọi là『Thầy tham vấn』. Không, gọi thế thì không sai, nhưng mà hôm qua thầy vừa giới thiệu bản thân rồi cơ mà?”

Một chút——thực sự chỉ một chút thôi——tôi có cảm giác khóe môi Shizuku vừa nhúc nhích. Em ấy cười sao. Không rõ nữa. Tóc mái che khuất làm tôi không nhìn rõ biểu cảm.

Nhưng đôi bờ vai đã nới lỏng hơn hôm qua. Đó là sự thật.

Khoảng hai mươi phút trôi qua, Shizuku lại lấy cuốn sổ tay từ trong cặp ra.

Dùng cây bút giống hệt hôm qua, em viết gì đó. Hôm nay thời gian viết có hơi lâu một chút.

Đặt tờ giấy ghi chú lên bàn, Shizuku đứng dậy.

Tôi nhìn vào tờ giấy.

『Trà, ngon lắm ạ』

Ngay bên dưới là một dòng nữa.

『Ngày mai em lại đến』

Hôm qua là câu nghi vấn “Em đến có được không ạ?”.

Hôm nay lại là một lời tuyên bố “Em sẽ đến”.

Chỉ trong một ngày, sự hoài nghi đã chuyển thành niềm tin vững chắc.

“——Thầy đợi nhé.”

Shizuku gật đầu nhè nhẹ, rồi rời khỏi phòng tham vấn.

Sau khi tiếng bước chân khuất dần ngoài hành lang, tôi cẩn thận cất tờ giấy vào ngăn kéo——ngay cạnh tờ giấy hôm qua.

(Em ấy đã đến hai ngày liên tiếp. Đã thế hôm nay còn tự tay mở cửa. Số chữ trên giấy cũng tăng lên. “Ngon lắm ạ” là cảm tưởng. Em ấy đã truyền đạt lại bằng cách ngôn ngữ hóa cảm giác của bản thân. Đây——đúng là một bước tiến khá lớn.)

Những phân tích trên cương vị một chuyên viên tham vấn chạy xẹt qua trong đầu tôi.

Đồng thời, cảm xúc của một tên otaku ở kiếp trước cũng trỗi dậy.

(Có được hai tờ giấy nhớ viết tay của oshi rồi. Đây là gia bảo. Không đúng. Đây là hồ sơ tham vấn. Tuyệt đối không phải goods của fan…… Dù không phải goods của fan, nhưng việc những nét chữ hơi tròn trịa này cực kì đáng yêu là một sự thật khách quan——không được, mày phải giữ phong thái chuyên nghiệp đi chứ tôi ơi.)

Tôi vỗ nhẹ lên má mình, xua đi những tạp niệm.

Ngoài cửa sổ, ánh tà dương đang nhuộm vàng những cánh hoa anh đào.

Ngày mai cô bé ấy sẽ lại đến.

Và rồi——tôi cũng phải tìm cách tiếp cận bốn người còn lại bằng cách nào đó.

Chỉ còn hai mươi ngày nữa là nhân vật chính của trò chơi sẽ xuất hiện.

Những tháng ngày bình dị và thầm lặng của một NPC chuyên viên tham vấn không tên tuổi chính thức bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!