Chuyển sinh thành cô gái quá dễ thương, nên tôi nhắm tới mục tiêu trở thành người được yêu mến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11207

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

WN - Chương 75: Lòng biết ơn trong cuộc sống hàng ngày

Chương 75: Lòng biết ơn trong cuộc sống hàng ngày

Thị trấn cảng Euphemia phát triển khá tốt nhưng bao quanh lại vẫn là một khu rừng rậm rạp.

 

Không phải đường xá không được bảo trì tốt mà đúng hơn thì với thú nhân, khu rừng như vậy sẽ khiến họ cảm thấy thoải mái hơn. Vì thị trấn cảng thường là nơi được những người ngoại quốc đến ghé thăm nên những con đường này mới được xây dựng.

 

Ngôi làng tộc Thuý Miêu sinh sống có vẻ như nằm sau trong khu rừng gần biên giới, hiện tại chúng tôi đang hướng đến nơi đó.

 

Trong mắt tôi thì nó thậm chí không phải là một con đường, thậm chí là một lối mòn mà động vật thường hay dùng để di chuyển cũng không phải.

 

Tôi thực sự ngạc nhiên với việc người phụ nữ tộc khỉ Jamily kia di chuyển rất thoải mái mà không chút do dự.

 

“Jamily-sama, làm sao bà có thể không lạc đường trong một khu rừng như này vậy? Hay là bà đang chỉ sử dụng cảm giác về phương hướng thôi?”

 

Tôi lên tiếng hỏi Jamily đi đằng trước, vì dùng xe lăn ở một nơi như này sẽ rất khó khăn nên tôi hiện đang được Lisa bế trên tay.

 

Jamily tỏ vẻ không mấy bận tâm với câu hỏi của tôi và bắt đầu giải thích với vẻ mặt thoải mái như thể đang giảng dạy cho đứa cháu của mình vậy.

 

“Hihihi, nếu chỉ sử dụng cảm giác phương hướng thì thú nhân cũng sẽ đi lạc thôi. Hãy nhìn xuống phía chân cháu đi.”

“Hửm….?”

 

Nghe theo lời bà ấy, tôi cúi xuống nhìn dưới chân.

 

…… Tôi chả thấy gì cả, chỉ là đất với cỏ bình thường mà thôi.

 

“Đây này.”

 

Jamily cúi xuống nhặt lên một bông hoa.

 

Tôi không thấy bông hoa đó có điểm gì đặc biệt, chút gì nổi bật, chỉ là một bông hoa bình thường mà thôi, rốt cuộc là sao?

 

“Đây là một loài hoa tên là Yumia, chúng nở quanh năm và toả ra một mùi hương rất đặc trưng. Nếu trồng chúng dọc theo một con đường an toàn ở trong rừng thì chỉ cần lần theo mùi hương này là có thể đến được thị trấn tiếp theo. “

 

Những loài hoa này cũng được trồng xung quanh các thị trấn cũng như làng mạc nên nếu lỡ có biến mất hay đi lạc thì lần theo mùi hương vẫn có thể đến được một khu định cư nào đó.

 

“Tất cả thú nhân đều có khứu giác tốt như vậy ạ?”

 

“Đó là những thứ cơ bản cần học. Chỉ có trẻ con không quen đi lại hay những người già bị mất khứu giác mới gặp khó khăn khi một mình đi lại thôi, nhưng trong trường hợp đó thì những thú nhân khác sẽ giúp đỡ.”

Và không chỉ đơn thuần là chỉ đường, họ còn cõng những người gặp khó khăn trong việc đi lại rồi lại cùng nhau tìm kiếm những người đi lạc khác….. Ngắn gọn thì thú nhân có tinh thần giúp đỡ lẫn nhau rất mạnh mẽ.

 

“Dù là ai đi chăng nữa, thì khi còn nhỏ đã được người lớn giúp đỡ, vậy nên đương nhiên khi lớn giúp đỡ lại những người già chuyện đương nhiên thôi. Việc bọn ta giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường ngày rồi.”

“Fufufu, nếu vậy thì thật tốt quá.”

 

Cả đất nước đều là một gia đình, sống trong một cộng đồng chung. Lối sống của Euphemia cũng chính là điều tôi muốn đạt được, và Jamily cũng gật đầu đồng ý với lời của tôi.

 

“Đúng thế, và đó cũng chính là lòng tự trọng của bọn ta. Cũng chính vì vậy mà bọn ta không thể tha thứ cho những lũ khốn đã phản bội tộc Thanh Lang….”

 

“Hể?”

“À, không có gì đâu.”

Tôi nghĩ hình như mình đã nghe thấy một số lời lẽ không hay nhưng có vẻ đằng sau đó là một số chuyện gì đó, tốt nhất là không nên đào sâu vào đó.

 

Có lẽ cũng cảm nhận được tâm trạng không tốt của Jamily, Lisa lên tiếng.

 

“Tôi sẽ chăm sóc cho tiểu thư suốt đời mà nên người đừng lo lắng. Tôi sẽ cẩn thận để người không bị lạc.”

“Lisa, cảm ơ…… từ từ đã, nghe cứ như em là một đứa dễ đi lạc vậy?! Không phải vậy đâu đúng không?!”

“Không phải người thường xuyên bị lạc trong cung điện sao?”

 

“Chuyện, chuyện đó….. là do cung điện quá lớn mà thôi!”

 

“Nhưng rừng thì lại rộng lớn và phức tạp hơn nhiều đó tiểu thư.”

 

Guh…. Tôi không biết phải phản bác lại thế nào.

 

Trong khi tôi không biết nói gì thì Monica bỗng lên tiếng.

 

“Fufufu, đừng lo quá! Nếu cậu đến nhà Bermund thì mình sẽ xây riêng cho cậu một cung điện, nơi mà cậu sẽ không bao giờ đi lạc! Và hai chúng ta có thể cùng sống ở đó!”

“Ý cậu là sao thế?!!”

 

Cung điện riêng là sao?! Monica nghĩ tôi là ai chứ?!

 

“Etou…. Nếu muốn thì em có thể dẫn chị đi thăm quan, Yumie à. Dù sao ở Euphemia còn nhiều nơi lắm….”

 

“Seo…..”

Seo khiêm tốn đưa ra lời đề nghị trong khi kéo lấy áo tôi.

 

Seo ngoan quá. Em ấy đúng là nguồn an ủi lớn lao cho tôi mỗi ngày mà.

 

“Cảm ơn em nhé. Chị rất mong chờ đó.”

 

“..... Ưm…..”

 

Tôi đưa tay ra xoa đầu Seo, nét mặt em ấy trở nên hạnh phúc và thư thái hơn.

 

Sinh vật này dễ thương quá, bao giờ lành lại tôi có thể mang thứ này về nhà không?

 

“Tiểu thư, thật bất công khi người chỉ yêu quý mỗi Seo. Tôi cũng đã phục vụ người mỗi ngày mà. tôi cũng nên được thưởng chứ?”

 

Trong lúc đang thưởng thức sự dễ thương của Seo, tôi nhận được một yêu cầu từ phía Lisa.

 

Đúng là dù luôn được Lisa chăm sóc nhưng tôi vẫn chưa lần nào thực sự bày tỏ lòng biết ơn với cô ấy.

 

Đúng là nhờ người khác giúp đỡ là tốt nhưng đừng bao giờ xem nhẹ những hành động đó. Chúng ta phải đền đáp lại những gì đã nhận được.

 

“Em biết ơn chị lắm. Em yêu chị nhiều lắm Lisa.”

 

“Ể….. Tiểu thư…..?”

 

Tôi vòng tay qua cổ cô ấy rồi thơm nhẹ một phát lên má.

 

Lisa mở to ngạc nhiên, như thể cô ấy chưa từng nghĩ đến việc một chuyện như vậy sẽ xảy ra.

 

“Nhờ có Lisa mà tôi và Onii-sama, mọi người mới có thể trở thành một gia đình đúng nghĩa. Việc em đang hạnh phúc này, chính là món nợ của em với Lisa đó. Vậy nên, em luôn coi chị là một thành viên rất, rất quan trong trong gia đình của em. Cảm ơn chị rất nhiều, từ nay về sau xin hãy tiếp tục giúp đỡ em nhé.”

Để có thể truyền tải hết nỗi niềm của mình cho Lisa, tôi còn dụi dụi má vào cô ấy như thể đang nũng nịu.

 

Lisa sững người một chút trước hành động tràn đẩy tình cảm của tôi…… tôi cô ấy siết chặt vòng tay ôm lấy tôi đến mức tôi cảm thấy hơi đau.

 

“Tôi cũng yêu lắm. Tôi yêu người tiểu thư. Giờ tôi chỉ muốn vồ lấy ăn người ngay và luôn mà thôi.”

 

“Lisa này, tôi làm gì có ngon đâu mà ăn…..”

 

Hơi đau rồi đó. Tôi rất vui khi biết được tình cảm của chị nhưng chị có thể nhẹ nhàng hơn một chút được không?

 

“Này này, ta không chấp nhận việc mình là người duy nhất không được skinship với Yumie đâu! Khi nào đến làng ta sẽ độc chiếm cô ấy sau vậy!”

 

“Với vóc dáng của Monica-sama thì cũng khó bế được tiểu thư đó ạ. Vì đã bỏ lại chiếc xe lăn nên xử lý những việc như này đương nhiên là việc của người hầu gái rồi ạ.”

 

“Chả, chả lẽ cô đã lường trước được việc này nên đã cố tình nhường vai trò đẩy xe lăn sao…….?!”

“...... Fu.”

 

“Cô vừa mới cười đúng không!? Tôi đã luôn nhẫn nhịn vì cô là người hầu riêng của Yumie-san rồi nhưng sớm đây tôi sẽ phải nghiêm túc coi cô như một đối thủ rồi.”

“Hai người, đang cãi nhau chuyện gì thế?”

 

Dù chỉ là muốn ôm hay và âu yếm tôi nhưng hãy làm chuyện đó một cách thân thiện và có trật tự được không?

 

Nhưng mà……

 

“Monica-san, chúng ta luôn ôm lấy nhau mỗi tối mà. Cả hai còn hôn nhau chúc ngủ ngon nữa nên hai người không cần phải ghen tuông lẫn nhau như vậy đâu.”

“A, từ từ đã, Yumie-san, đó là bí mật mà!”

“...... Monica-sama, có vẻ chúng ta sẽ cần có một buổi đàm đạo đấy…..”

Có vẻ như lời nói của tôi là đổ thêm dầu vào lửa rồi.

 

Nhìn thấy hai người họ còn ồn hơn lúc trước, tôi cười gượng.

 

“Cháu được yêu thích quá nhỉ.”

“Ahaha…. xin lỗi vì quá ồn ào ạ.”

“Điều đó cũng tốt mà. Dù sao thì chính điều đó của cháu đã cứu rỗi Seo.”

 

Jamily-san vui vẻ chấp nhận trận chiến(?) giữa hai con người kia nhưng……

 

…… Ủa, chả lẽ, sự ồn ào này, là lỗi của tôi sao?

 

“Mà, ồn ào chút cũng được nhưng chúng ta đến nơi rồi đó.”

Trong khi nói chuyện chúng tôi đã ra khỏi khu rừng và đến một khu đất trống.

 

Dù ở thị trấn cảng có rất nhiều nhà gỗ nhưng ở nơi đây thậm chí còn nhiều hơn, đây là một ngôi làng với những ngôi nhà hình tròn được làm từ rơm và gỗ nằm rải rác khắp nơi.

 

Mọi người ở đây đều có mái tóc màu xanh, cùng với đôi tai và đuôi của mèo, quanh người quấn quanh một một trang phục gì đó trông rất độc đáo, đi lại xung quanh, nơi đây có một bầu không khí khá thanh bình.

 

“Đây chính là nơi tộc Thuý Miêu sinh sống. Cần phải đi thêm một đoạn nữa mới tới nơi điều trị cho Seo và Yumie nên hãy cố gắng thêm chút nhé.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!