Chương 76: Bệnh viện tộc Thuý Miêu
Vì đây là làng của tộc Thuý Miêu nên chắc chắn sẽ có rất nhiều miêu nhân, nhưng ngoài ra cũng có những người thuộc chủng tộc khác sống ở đây.
Và đặc biệt nhất chính là nơi chúng tôi được đưa đến, một bệnh viện do tộc Thuý Miêu điều hành, ở đây có rất nhiều người với đủ chủng loại khác nhau đến để có thể chữa bệnh.
“Jamily-sama đã đến rồi à. Và cả mọi người nữa, tôi đã được nghe thông tin rồi. Nào, mời mọi người đi lối này.”
Có vẻ như nơi này đã có chút ảnh hưởng từ những quốc gia khác, chúng tôi đã được một y tá miêu nhân trẻ tuổi dẫn đường vào bên trong.
Và ở đó chúng tôi đã gặp lại vị chủ tịch đã gặp ở bến cảng, đã mặc sẵn chiếc áo blouse trắng.
“Xin chào Seo cũng như các vị khách đến từ Ortoria. Chào mừng mọi người đến phòng khám của ta.”
“Của ông cái gì chứ Seius… Nhưng mà cuộc gặp với Công tước như nào vậy? Tôi nghĩ mọi người vẫn còn đang thảo luận khi chúng tôi bắt đầu di chuyển mà?”
“Bọn ta đã xong ngay từ lúc Jamily và mọi người rời đi rồi. Và ta nghĩ nếu cứ chỉ đi theo mọi người thì chán lắm nên đã đi trước.”
“...... Như thường lệ, ông vẫn khó nắm bắt thật đấy.”
Jamily nhún vai.
Có lẽ hai người họ đã quen nhau từ lâu rồi, cuộc trò chuyện rất thân mật, dù có chút ngạc nhiên nhưng cả hai đều tin tưởng lẫn nhau. Tôi im lặng không biết nói gì tiếp, Jamily có vẻ nhận ra những gì tôi đang nghĩ nên mỉm cười.
“Được rồi, không cần quá lo lắng đâu. Dù trông không như vậy nhưng ta vẫn là một bác sĩ lành nghề. Ta có thể đảm bảo là cơ thể của hai người sẽ hoàn toàn được chữa khỏi…. Nhưng cánh tay đã mất kia thì sẽ không thể mọc lại được đâu.”
“..... Cháu, hiểu rồi. Không sao ạ.”
Dù đối mặt với sự thật nghiệt ngã, Seo vẫn rất dũng cảm đưa ra câu trả lời…. nhưng vẻ mặt của em ấy vẫn có chút đượm buồn.
“Nếu vậy thì hãy cần bắt đầu cuộc điều trị càng sớm càng tốt thôi. Nhất là với cơ thể này.”
Tôi nói trong khi chỉ tay vào bản thân, mọi người ở trong phòng đều tỏ ra nghi hoặc.
Trong lúc đó, tôi từ từ đưa bản tay phải còn chưa thể hoạt động được của mình về phía Seo.
“Chị sẽ chữa trị và trở thành cánh tay mới của Seo nhé. Vậy nên hãy vui vẻ lên nào.”
Nhé? Tôi nói và mỉm cười, Seo đứng hình mất một lúc như thể đang cố gắng tiếp nhận những gì tôi vừa nói…. và mặt em ấy bỗng đỏ bừng.
Ủa…. tại sao lại thế?
“V- Vậy có nghĩa là Yumie sẽ luôn luôn ở bên cạnh em sao….?”
“Ừ, đúng thế. Nhưng dù sao thì chị vẫn phải quay lại Ortoria một thời gian…. Seo ở lại Euphemia thì vẫn sẽ tốt hơn phải không?”
“E-Em sẽ đi! Nếu được ở bên Yumie thì em cũng sẽ đi Ortoria!”
“Từ từ đã! Yumie-san, thế còn lời hứa làm hiệp sĩ của mình!?”
“Tất nhiên là mình nhớ chứ. Mình là hiệp sĩ của Monica-san, cũng như cánh tay của Seo.”
Dù vai trò có tăng lên đôi chút nhưng chắc không có vấn đề gì đâu.
Theo lời Jamily nói thì việc tôi hiện tại được đối đãi như này tất cả đều là nhờ có Seo…. Nếu vậy thì tôi chắc chắn cũng phải làm gì đó để đền đáp rồi.
“Hahaha, tốt thật đó, ta cũng từng có quãng thời gian giống như vậy, nó gợi lại cho ta nhiều kỷ niệm đẹp.”
“Ở độ tuổi của chúng thì ông chắc cũng chỉ đi chơi khăm các cô gái rồi làm họ khóc thôi ý…. Nhưng thôi, tôi cũng có thể hiểu cảm giác của ông.”
Chủ tịch và Jamily nhìn chúng tôi với ánh mắt ấm áp và hoài niệm.
….. Tôi thấy hơi xấu hổ rồi đó.
Tôi cố gắng trấn Seo và Monica đang bốc đồng lại rồi tiếp tục chủ đề chính.
“Vậy thì bọn cháu sẽ phải tiếp nhận những điều trị như nào ạ?”
“À, việc đó thì không phải lo đâu. Sẽ không có chút đau đớn nào cả.”
Khả năng của Thuý Miên chính là truyền ma lực vào người khác để tăng khả năng miễn dịch cũng như tự chữa lành, đồng thời giúp chúng vượt quá giới hạn khả năng để chữa lành các vết thương cũng như bệnh tật.
Vì không có tác dụng ngay lập tức nên không thể áp dụng vào thực chiến, nhưng cách này lại cực kỳ hiệu quả với các bệnh nan y cũng như di chứng của chấn thương mà không thể điều trị bằng phương pháp thông thường.
“Không có gì cầu kỳ đâu, mà ta nghĩ hôm nay sẽ đến đây thôi.”
Nói đoạn, chủ tịch cầm lấy tay tôi và Seo.
Cùng lúc đó, tôi cảm nhận được một luồng ma lực ấm áp chảy vào bản thân qua tay.
“Woa….”
Tôi cũng đã trải nghiệm cảm giác tương tự khi được nhận ma lực từ Onii-sama và Refine, nhưng lần này….. nó hoàn toàn khác. Cảm giác thật kỳ lạ, tôi cảm thấy như ma lực đang bao trùm lấy cả cơ thể tôi vậy”
“Hiện tại thì ta sẽ tiếp tục trị liệu như bình thường xem tình hình hai người như thế nào. Còn về tay của Seo, ta sẽ hỏi bên phía Ortoria liệu có thể làm ra một cánh tay giả không, dù sao thì bên Ortoria có công nghệ tiên tiến hơn trong lĩnh vực này.”
“Nếu vậy thì ta sẽ nhờ phụ thân đi tìm.”
“Ừm, cảm ơn tiểu thư, điều đó sẽ giúp rất nhiều đó.”
Vị chủ tịch gật đầu trước đề xuất hào phóng của Monica.
Tay giả à, tôi chưa từng thấy thứ gì như vậy…. Tôi hy vọng là nó sẽ trở nên hữu ích cho Seo cũng như em ấy sẽ thích nó.
“Được rồi, hôm nay chỉ thế thôi. Chắc hẳn mọi người đã mệt vì chuyến đi dài rồi, nên hãy về nghỉ ngơi đi.”
“Cảm ơn ngài rất nhiều.”
Khi tôi cúi đầu cảm ơn, vị chủ tịch bỗng dưng kêu lên “Thôi chết rồi!!” và ôm đầu.
“Bọn ta đã chuẩn bị phòng cho Seo nhưng Yumie thì chưa. Không biết là còn phòng nào còn trống không ta….?”
“Trời ơi Seius à, với cái vẻ ngoài đó mà đã có bệnh tuổi già như vậy thì không hay đâu.”
“Đừng có nói thế Jamily! Ngay cả là ta thì đôi khi vẫn mắc lỗi chứ!”
Chủ tịch và Jamily bắt đầu to tiếng cãi nhau.
Khi tôi còn đang bối rối không biết làm gì để ngăn chặn tình huống bất ngờ này thì Seo lên tiếng nói.
“A, ano…..”
“Nếu vậy thì,.... Cháu có thể sử dụng chung phòng với Yumie, được không….? Cháu muốn ngủ, cùng nhau…..”
“.... Ể?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
