Chương 77: Đêm của hội con gái
Và đề nghị chia sẻ phòng và giường bệnh của tôi và Seo đã ngay lập tức được thông qua.
Chỉ có một người duy nhất không đồng ý, đó là Monica.
Và kết quả là…
“Etou…, thế này có hơi chật phải không hai người, hay là mình ra chỗ khác đi ngủ nhé….”
“Không.”
“Không được.”
Và tối hôm đó, cả tôi, Seo và Monica đều đang nằm trên cùng một chiếc giường.
Mà dù ba chúng tôi vẫn còn nhỏ nên vẫn có thể có chỗ nằm nhưng ngủ thế này họ liệu có khó chịu không?
Cá nhân tôi thì tôi khá thích cảm giác khó chịu đó bởi nó khiến tôi cảm thấy rất ấm áp.
“Thật sự, ngủ cùng Yumie là đặc quyền của riêng mình mà, chưa bao giờ có thể ngờ rằng Seo cũng có thể có được tham gia.”
“Em, không hiểu… tại sao Monica lại ở đây. Chỗ này, phòng bệnh. Ngoài bệnh nhân, không ai được ở lại.”
“Đừng có để ý mấy cái tiểu tiết như thế. Nếu cứ như thế thì Yumie sẽ bắt đầu không thích đó.”
Yareyare, Monica nói đùa.
Nhưng Seo lại không nghĩ đó là lời nói đùa. Mặt em ấy tái hẳn đi.
“K-Không…..! Yumie, đừng ghét em…..! Hãy luôn…… ở cạnh em nhé…..”
Em ấy bám chặt lấy tôi như thế đang níu kéo gì đó và bắt đầu run rẩy.
Tôi dùng cánh tay trái nhẹ nhàng ôm lấy Seo.
“Chị sẽ không ghét em cũng như bỏ rơi em đâu, thế nên hãy an tâm nhé.”
“..... Thật sao?”
“Ừ, chị hứa đó.”
Tôi vừa nói vừa chạm trán mình vs trán em ấy, Seo thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Seo như vậy, Monica hẳn cũng thấy mình có chút quá đáng. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường rồi chỉ tay vào chỗ cô ấy vừa nằm.
Nhận ra dụng ý của cô ấy, tôi nhanh chóng né sang một bên khỏi Seo.
“Yumie….?”
“Chị xin lỗi vì đã nói lời thất lễ, Seo-san.”
“Ể…..?”
Ban đầu, tôi là người nằm giữa Seo và Monica nhưng giờ đã thành Seo nằm ở giữa.
Monica hiện đang ôm Seo từ phía bên kia, và em ấy hiện vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Xin lỗi vì đã đùa quá trớn. Đừng lo, Yumie sẽ không bao giờ ghét em chỉ vì mấy chuyện như vậy đâu. Và tất nhiên là chị cũng vậy.”
“Monica, cũng….?”
“Ừ.”
Monica nhẹ nhàng xoa đầu Seo vẫn còn đang bối rối.
Vẻ mặt của cô ấy hiện giờ trông tràn đầy tình cảm, đó chính là vẻ mặt đẹp nhất mà tôi từng thấy từ cô ấy…. so sánh thế nào nhỉ, trông giống hệt như mẹ tôi vậy.
“Chị hiểu là Seo muốn dựa dẫm vào Yumie, đây cũng không. Nhưng Yumie không phải là người duy nhất biết quan tâm và lo lắng cho em đâu. Tất nhiên là chị cũng vậy.”
Có vẻ như Seo có nhiều đồng minh hơn em ấy tưởng tượng.
Tất nhiên trong đó có tôi và cả Monica rồi.
Và có cả người dân của đất nước này bao gồm cả Chủ tịch, Jamily và Raigal nữa.
Thực tế thì ngay cả những thuỷ thủ đoàn trên con tàu đã chăm sóc em ấy trước khi đến đây…. dù chưa từng gặp những tất cả đều rất lo lắng cho em ấy.
Các đầu bếp cũng đã nấu ra những món ăn ngon và dễ ăn giúp một người dù không có cảm giác thèm ăn vẫn có thể có đầy đủ các chất dinh dưỡng.
Một số người thậm chí còn mang ra những con thú nhồi bông dự định làm quà cho đứa con ở nhà của mình để trưng bày trong phòng Seo, mong rằng ít nhất cũng giúp cho em ấy bớt buồn phiền.
Dù thế giới này rất tàn nhẫn có rất nhiều những khổ đau…. Nhưng lòng tốt cũng như những sự ấm áp vẫn có thể tồn tại ở đâu đó.
Và, tôi muốn Seo có thể nhận ra điều đó.
“Seo-san. Em không chỉ có một mình đâu.”
“Ư…..”
Seo cảm động trước những lời của Monica.
Tôi bật cười rồi cùng Monica ôm lấy Seo.
“Những điều chị muốn nói thì Monica-san đã nói ra hết rồi đó. Đúng như mình kỳ vọng mà.”
“Tất cả đều là nhờ Yumie-san đã dạy mình đó. Cứ mỗi khi thấy Yumie-san, mình cảm thấy trái tim như được thanh tẩy và trở nên thuần khiết vậy.”
“Fufu, cậu cứ nói quá.”
“Tớ có đùa đâu?”
Tự nhiên Monica nói ra một những lời nghe hết sức ngớ ngẩn khiến tôi cười còn nhiều hơn.
Tôi chỉ là đang làm những gì tôi cho là đúng thôi mà.
Tôi chỉ có một ước mơ chính là trở thành một người được yêu mến và trân trọng.
“Nếu bạn nói rằng trái tim trở nên thuần khiết vì mình, nói đúng hơn thì đó là do trái tim của Monica-san đã vốn rất trong sáng rồi đó. Chỉ vì điều đó cũng càng khiến mình thích cậu hơn đó.”
“C, cậu sao lại nói những lời như vậy, xấu hổ quá……”
Cô ấy quay gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của mình đi.
Tôi mỉm cười với Monica rồi tiếp tục nói chuyện với Seo.
“Cả Seo, cũng vậy đó.”
“Em, cũng ư…?”
“Đúng thế. Chị đã nghe Onii-sama kể lại rằng dù đang bị ép phải chiến đấu do chiếc vòng cổ nô lệ nhưng em đã nói là ‘Hãy chạy đi’ phải không? Sau khi nghe được chuyện đó, chị đã nghĩ đây quả thực là một đứa trẻ tốt bụng mà.”
Thông thường thì chắc chắn người đó sẽ cầu cứu. Và điều đầu tiên họ mong mỏi sẽ chính là hãy chấm dứt sự đau khổ này hộ họ.
Nhưng Seo lại đã nói “Hãy chạy đi”. Em ấy đã cảm thấy lo lắng cho người con trai mình mới gặp, và đặt họ lên trên cả chính bản thân mình.
Việc đó không hề dễ dàng chút nào.
“Seo là một cô bé rất tốt bụng và mạnh mẽ. Em cũng rất đáng yêu và được mọi người xung quanh yêu mến. Chị có thể đảm bảo điều đó.”
Do những ký ức đau buồn trong quá khứ, Seo giờ đây trở nên nhút nhát và do dự trong hầu hết mọi việc.
Em ấy thiếu tự tin đến mức chỉ cần bị nói một chút thôi cũng khiến em ấy trở nên bất an.
Nếu chỉ cần nói một hai lời mà đã có thể làm việc thì đã chẳng ai gặp khó khăn rồi.
Vậy nên nếu Seo có cảm thấy bất an, thì tôi sẽ nói cho em ấy hết lần này đến lần khác, Dù có bao lần đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ dùng hành động của mình để chứng minh.
Và chính những thứ tích lũy dần dần đó sẽ trở thành “mối liên kết”..... đây chính là điều mà gia đình đã dạy cho tôi biết.
Và bây giờ đến lượt tôi dạy lại điều đó cho Seo.
“Chị yêu em nhiều lắm, Seo.”
“Chị cũng vậy. Là người bạn rất quan trọng của chị mà.”
“... Cảm, ơn. Yumie, Monica… Em cũng, thích cả hai người…. nhiều lắm…”
Nghe tôi và Monica nói, mắt Seo bắt đầu rưng rưng nhưng trên khuôn mặt em ấy lại là một nụ cười trông rất dễ thương.
Tôi và Monica cùng ôm chặt lấy cơ thể đầy các vết thương của Seo cho đến khi em ấy ngủ thiếp đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
