Chuyển sinh thành cô gái quá dễ thương, nên tôi nhắm tới mục tiêu trở thành người được yêu mến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

WN - Chương 81: Chuyến chào hỏi và kết quả

Chương 81: Chuyến chào hỏi và kết quả

Chuyến đi chào hỏi vòng quanh Euphemia đã khởi đầu với bao trắc trở như vậy đấy, nhưng khi thực sự bắt đầu rồi thì mọi chuyện lại diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Điểm đến đầu tiên là ngôi làng của tộc Xích Hổ, quê hương của Raigal-sam. 

Lúc đầu thấy toàn những người đô con, bặm trợn của một bộ tộc võ biền nên tôi cũng sợ lắm, nhưng khi tiếp xúc rồi mới thấy ai nấy đều tốt bụng. 

Họ bảo hiếm có đứa trẻ nào nhìn thấy họ mà không khóc thét lên như hai đứa tôi.

Thật ra là tôi có sợ muốn chết đây này, chẳng qua không hiểu sao trong mắt họ trông tôi lại không như thế thôi.

Chỉ có điều, tôi mong họ đừng có mời rượu một đứa trẻ mười tuổi như tôi. 

Tiện thể nói luôn, người mời rượu đã bị Raigal-san đấm cho bay mất xác theo đúng nghĩa đen, còn người nào mượn rượu làm càn, đòi "nhận tôi làm con gái" thì bị Monica nướng cho đen thui. 

Không biết họ có sao không nữa?

Điểm đến tiếp theo là làng của tộc Bạch Viên, quê hương của cô Jamili. 

Đây là chủng tộc có tuổi thọ rất cao nên trong làng toàn là các cụ già, và tôi đã được họ cưng chiều hết mức như thể cháu gái trong nhà vậy.

Nghe bảo là vì các cụ thấy vui khi tôi chịu ngồi nghe chuyện xưa tích cũ mà không hề lộ vẻ khó chịu. 

Ngay cả những người Bạch Viên trẻ tuổi cũng đến cảm ơn tôi, bảo rằng lâu lắm rồi mới thấy cha mẹ họ vui vẻ đến thế.

Có điều, việc ai cũng mang bánh kẹo chất thành núi đến tặng làm quà kỷ niệm khiến tôi khá đau đầu. 

Nhiều thế này thì làm sao mà cầm hay ăn cho hết được.

Mà thôi, mang về làm quà cho lũ trẻ đang đợi ở bệnh viện Thúy Miêu chắc là vừa đẹp.

Sau đó, chúng tôi còn ghé thăm nhiều bộ tộc khác như tộc Gấu Xám, tộc Ngân Điểu...

Trong số đó, cũng có những người ban đầu tỏ rõ sự bất tín đối với những con người đến từ Ortoria như chúng tôi. 

Nhưng nhờ có Seo đứng ra thuyết phục, cộng thêm sự giải thích của Seius-san, cuối cùng chúng tôi cũng đã có thể thực sự mở lòng với nhau.

Bằng chứng là ở bất kỳ ngôi làng nào, khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, mọi người đều ra tiễn và dặn dò nhất định phải quay lại chơi.

Dù rằng lần nào khởi hành cũng vất vả vì đám trẻ con cứ khóc mếu hỏi "Hai chị đi thật ạ?", còn người lớn thì cứ gạ gẫm "Hay là cưới ai đó trong làng rồi ở lại đây luôn đi?".

À, mà những ai dám cầu hôn hay đề nghị đính hôn với tôi đều đã bị Monica thiêu trụi hết rồi.

Này Monica, dùng ma pháp vừa phải thôi chứ?

Sau khi kết thúc hành trình kéo dài một tháng và quay trở lại bệnh viện Thúy Miêu, cuối cùng tôi cũng đã—

"Lên nào... cố lên... phù..."

"Yumie-san, cố gắng lên ạ. Chỉ còn một chút nữa thôi."

"Yumie... cố lên...!"

"Chị Yumie ơi, đừng bỏ cuộc!" 

"Cố lên chị ơi!"

Dưới sự cổ vũ của Monica, Seo và lũ trẻ, tôi bước từng bước một.

Đưa chân phải vẫn còn run rẩy về phía trước, tôi dồn lực xuống mặt đất để di chuyển cơ thể—

"... Tiểu thư đã vất vả rồi."

"A..."

Tôi ngã vào vòng tay của Lisa, hoàn thành xuất sắc quãng đường mười mét.

Không cần nạng, cũng chẳng cần xe lăn. Tôi đã đi bằng chính đôi chân của mình, đôi chân từng bị tuyên bố là sẽ tàn phế suốt đời.

"Làm được rồi! Yumie-san, chúc mừng cậu!"

"Yumie, chúc mừng chị...!"

"Dêêê!" 

"Chị Yumie đi được rồi!"

Tiếng reo hò của mọi người vang bên tai, tôi chợt nghĩ cuối cùng mình đã đi đến được đến đây rồi sao.

Cùng lúc đó, những giọt nước mắt không thể kìm nén được cứ thế trào ra.

"Yumie-san, cậu có sao không? Bị đau chỗ nào sao?"

"Không phải đâu... tại mình… vui quá..."

Mọi người đã nói với tôi bao nhiêu lần rằng dù cơ thể tôi không chữa khỏi thì họ vẫn sẽ yêu thương tôi. 

Điều đó tôi chưa bao giờ nghi ngờ. 

Nhưng quả nhiên... việc không thể đi lại bằng chính đôi chân mình, việc lúc nào cũng phải dựa dẫm vào sức mạnh của người khác đã trở thành một bóng đen ám ảnh tâm trí tôi nhiều hơn tôi tưởng.

"Nhờ mọi người đã luôn ủng hộ đó... thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều...!"

"Tiểu thư không cần để tâm đâu. Phụng sự tiểu thư là nhiệm vụ và là hạnh phúc của tôi mà."

"Đúng vậy ạ, nếu có thể trở thành sức mạnh cho Yumie-san thì chút việc này có đáng là bao."v 

"Em... em cũng thế...!"

Lisa, Monica và Seo, ai nấy đều đồng thanh nói vậy.

Được bao quanh bởi những con người tốt bụng thế này, tôi thấy mình thật hạnh phúc. Trong lúc đó, tôi cũng không quên cúi đầu cảm ơn một người quan trọng khác.

"Seius-sensei... thật sự cảm ơn thầy rất nhiều. Tất cả đều nhờ có thầy."

"Khà khà, đừng bận tâm. Ta chỉ dùng năng lực này để tạo ra cái đà thôi, còn việc hồi phục được đến mức này hoàn toàn là kết quả từ sự nỗ lực của chính cháu đấy."

"Dù vậy đi nữa, cháu vẫn không biết ơn thầy sao cho xuể."

Trước sự khiêm tốn của thầy, từ dạo trước tôi đã bắt đầu gọi ngài ấy như vậy, tôi liên tục cúi đầu. 

Thấy vậy, nhóm Monica rồi đến lũ trẻ cũng bắt đầu đồng thanh cảm ơn Seius-sensei vì đã giúp tôi hồi phục.

Có lẽ đây là lần đầu được nhiều người cảm ơn đến thế, Seius–sensei đỏ mặt vì ngượng, cười bảo "Thôi đi mà".

"Với lại, giờ mới chỉ đi lại được thôi chứ chưa phải khỏi hẳn đâu nhé. Chẳng phải cháu muốn trở thành hiệp sĩ sao?"

"Dạ... vâng!"

Ước mơ của tôi. Trở thành một kỵ sĩ có thể bảo vệ gia đình và những người quan trọng với mình. Seius-sensei cũng đã biết chuyện đó.

Thầy ngầm khẳng định rằng sẽ chữa trị cho tôi đến khi cơ thể này đủ sức theo đuổi mục tiêu đó. Tôi lảo đảo bước lại gần rồi ôm chầm lấy thầy.

“Cháu cảm ơn thầy nhiều lắm ạ...!!"

Seius-sensei hiền từ xoa đầu tôi với nụ cười rạng rỡ của một người ông đôn hậu.

Giữa bầu không khí ấm áp đó, Seius-sensei bỗng lên tiếng: "À, đúng rồi."

"Hôm nay không chỉ có tin vui cho Yumie đâu, mà ta còn có một tin tốt lành cho Seo nữa."

"Cho cháu... ạ?"

"Phải. Nguyên mẫu cánh tay giả ta nhờ bên Ortoria làm cho cháu đã được gửi tới rồi."

"...!"

Cánh tay giả do Ortoria chế tạo dành cho Seo mà chúng tôi đã nghe nói từ lâu, cuối cùng cũng đã đến nơi.

Trước những tin vui đến một cách dồn dập, Seo lặng đi vì xúc động.

"Tất nhiên là không phải cứ đeo vào là dùng được ngay, cháu cũng cần phải luyện tập vật lý trị liệu đấy. Nghe nói đó là một món đồ rất tốt, cứ kỳ vọng vào nó nhé."

"Tuyệt vời quá Seo ơi! Hai chị em mình cùng cố gắng luyện tập nhé!"

"Vâng... em sẽ cố gắng... cùng với Yumie...!"

Hiện tại, tay phải của tôi vẫn chỉ cử động được một cách chậm chạp, việc luyện tập để sử dụng cánh tay giả của Seo chắc chắn cũng sẽ rất vất vả.

Nhưng một ngày nào đó, hai đứa chúng tôi chắc chắn sẽ có thể dùng cả hai tay để ôm chặt lấy nhau.

Ôm niềm hy vọng đó trong lòng, tôi và Seo ôm nhau thật chặt bằng tất cả sức lực hiện có, nghẹn ngào gửi gắm vào đó trọn vẹn niềm vui sướng của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!