Chuyển sinh thành cô gái quá dễ thương, nên tôi nhắm tới mục tiêu trở thành người được yêu mến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11207

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

WN - Chương 74: Dấu hiệu phép màu dệt thành tình bạn

Sau khi Seo và Công tước được đưa đi chỗ khác, chúng tôi quyết định ở lại một nhà trọ…. nhà trọ phải không nhỉ?

 

Monica đã phàn nàn rằng nơi này quá nhỏ để có thể đón tiếp phái đoàn ngoại giao của một quốc gia, ngay sau đó một người được hội đồng cử đi đã đến xin lỗi và dẫn chúng tôi đến một nơi thích hợp hơn.

 

Và khi đến đó, tôi thấy Seo đang được một bà lão với đuôi khỉ dẫn đi.

 

“Yumie…!”

 

“Wawa… Fufu, đã lâu không gặp. Đùa thôi, cuộc trò chuyện như nào rồi?”

 

Seo ôm lấy tôi ngồi trên chiếc xe lăn.

 

Cách cách em ấy cọ cọ vào người tôi cứ như cách một chú chó đang cố gắng truyền mùi hương của mình vậy, trông rất dễ thương.

 

Tôi đã nghĩ là sau khi bị người tên Raigal kia dẫn đi, tôi sẽ không thể được gặp Seo một thời gian cơ. Tôi nghĩ họ sẽ phải hỏi thăm tình hình cũng như điều trị cho em ấy nên tôi ngạc nhiên lắm.

 

“Em, vì muốn được gặp Yumie, nên đã rất cố gắng đó.”

“Vậy sao? Fufu, cảm ơn em nhé. Chị cũng muốn gặp Seo lắm. Em đã vất vả rồi.”

 

“Ưm….”

 

Dù không nói ra nhưng nhìn gương mặt này thì rõ ràng là em ấy đang muốn được khen thế nên đã đưa cánh tay trái vẫn còn có thể cử động của mình lên xoa đầu Seo.

 

Dù tóc vẫn còn hơi bị hư tổn và xơ, có lẽ là do cuộc sống nô lệ trước kia…… Nhưng khi ở gần nhau như này thì mới có thể thấy là tình trạng em ấy đã cải thiện được rất nhiều so với khi mới rời khỏi vương quốc.

 

Nhìn Seo khoẻ mạnh hơn từng ngày cũng khiến tôi cảm thấy mình như vậy.

 

Với cảm giác biết ơn, tôi tiếp tục xoa đầu Seo, em ấy cũng nheo mắt lại vì thoải mái.

 

“Tộc Thanh Lang nổi tiếng với việc sẽ chỉ vẫy đuôi với một số người được chọn….. Cô bé đó thực sự rất tuyệt vời đó.”

 

“Yumie-san là niềm tự hảo của vương quốc Ortoria của chúng tôi mà. Đó là chuyện đương nhiên.”

 

Trong khi tôi và Seo đang dính lấy nhau thì Monica đang ưỡn ngực tự hào với bà lão kia.

 

Nhưng mà, nói tôi là niềm tự hào của cả vương quốc thì có hơi thái quá không? Monica nghĩ thế nào về tôi vậy?

 

“Hiện tại, ta nghĩ rằng Seius, người đang nói chuyện với Công tước cũng có nhiều điều muốn nói…… Có vẻ chúng tôi đã có một số hiểu lầm với bên quý quốc, chúng tôi xin lỗi vì những hành động có phần bất kính khi trước. Ngoài ra ta cũng muốn được bày tỏ lòng biết ơn chân thành nhất vì đã cứu giúp đồng bào của chúng tôi.”

 

Đột nhiên bà lão đó cúi đầu xuống xin lỗi chúng tôi, không chỉ tôi mà Monica cũng mở to mắt ra vì sốc.

 

“Ủa không, ý bà là gì khi nói đã có những hành động bất kính? Đã có ai làm gì đâu?”

Tôi buột miệng nói nhưng rồi nhận ra Monica đã phàn nàn về rất nhiều thứ trong khoảng thời gian vừa rồi. Như là việc mà bị tàu chiến tiếp cận hay là nơi ở không phù hợp để tiếp phái đoàn ngoại giao.

 

Hoá ra là thế à, tôi ôm đầu nghĩ.

 

“Nói về tàu chiến thì đó là lần đầu tiên cháu được thấy một chiếc đó, nó thực sự rất tuyệt, cháu đã luôn muốn được nhìn chúng một lần ở khoảng cách gần rồi! Hơn nữa thì nơi ở vừa nãy khá gần biển, từ đó còn có thể ngắm nhìn toàn cảnh thị trấn nữa nên cũng tuyệt vời lắm!”

 

Dù sao thì tôi cũng phải để mình trôi theo dòng chảy nên đã bắt đầu khen mọi điều mà tôi thấy được từ Euphemia.

 

Tôi đã thấy được khung cảnh chợ cá nhộn nhịp, trẻ em thì vui đùa chạy quanh thị trấn mà không cần cha mẹ bên cạnh, từ đó thấy được nơi này trị an rất tốt, tôi còn cảm thấy khá ấn tượng khi thấy một thú nhân gấu đầy cơ bắp đang cõng trên lưng một người thú già trên lưng.

 

Khi tôi liệt kê tất cả những thứ đó ra, người phụ nữ tộc khỉ kia chỉ đứng đó với miệng há hốc.

 

“..... Mới chỉ đến đây có vài tiếng mà đã có thể thấy được những điều đó sao? Dù sống cũng khá lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên ta thấy một đứa trẻ như cháu đó. Hihihi, ta có thể hiểu được sao Seo lại thích cháu đến vậy rồi.”

 

“Đó là chuyện tất nhiên với Yumie-san rồi.”

 

Bà lão thì nhìn tôi ánh mắt dịu dàng, Monica thì còn ưỡn ngực hơn nữa.

 

Sau cảnh tượng quay trở về như cũ rồi? Dejavu hả?

 

“Dù sao thì ta cảm thấy rất biết ơn mọi người. Yumie phải không nhỉ, Seo đã kể cho ta đôi chút về hoàn cảnh của cháu. Chắc hẳn mọi thứ đã khó khăn lắm, nhưng hy vọng cháu có thể thoải mái tịnh dưỡng ở đất nước bọn ta. Cháu sẽ luôn được chào đón.”

 

“Cảm ơn bà rất nhiều!”

Tôi cảm thấy mọi người đã hiểu lầm cái gì rồi thì phải nhưng họ đã nói sẽ chào đón chúng tôi thì chắc thế này là ổn rồi/

 

Nhưng nếu đã như vậy…… tôi có thể trở nên ích kỷ một chút được không nhỉ?

 

“Nếu vậy thì ở đất nước này có cơ sở hay bệnh viện nào phù hợp để giúp cháu luyện tập phục hồi chức năng không ạ? Dù chỉ một chút nhưng ít nhất….. cháu muốn có thể tự mình đi lại được.”

 

Seo đã phục hồi đáng kể và an toàn đến được Euphemia.

 

Tất nhiên là tôi muốn được tiếp tục bè bạn với Seo nhưng tôi muốn khoẻ mạnh trở lại càng nhanh càng tốt và quay về Ortoria, nơi mà gia đình đang chờ đợi tôi.

 

Vì thế nên tôi đã hỏi bà lão kia liệu có thể cho tôi mượn chút sức không và rồi được nhận lại một câu trả lời rất bất ngờ.

 

“À nếu thế thì hoàn hảo quá. Chủ tịch Hội đồng hiện tại. Seius là thủ lĩnh của tộc Thuý Miêu, họ có khả năng đặc biệt trong việc chữa lành chấn thương và duy trì sức khoẻ. Ban đầu ta chỉ định nhờ ông ấy điều trị cho Seo…. nhưng ta sẽ sắp xếp để cho Yumie cũng được tiếp nhận điều trị.”

 

Nói đoạn, bà lão đi đến lấy tay xoa đầu tôi.

 

Bà ấy nhẹ nhàng chạm vào tứ chi tàn tật cũng như vết bỏng trên khuôn mặt của tôi rồi gật đầu.

 

“Dù sẽ mất chút thời gian nhưng ta đảm bảo là ông ấy sẽ có thể chữa khỏi hoàn toàn khuôn mặt cũng như tay chân của cháu. Vậy nên hãy yên tâm nhé.”

“Ể…. Thật, sao ạ….?”

 

“Ừ. Ta sẽ không bao giờ nói dối với người đã cứu đồng bào của ta đâu.”

Tôi không biết nói gì trước lời đề nghị đầy bất ngờ đó.

 

Tôi chỉ cảm thấy được những giọt nước mắt mà đã kìm nén bấy lâu nay lăn dài trên má.