Chuyển sinh thành cô gái quá dễ thương, nên tôi nhắm tới mục tiêu trở thành người được yêu mến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11207

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

WN - Chương 73: Tình bạn nở rộ từ ngọn lửa

Seo ngay lập tức được đưa đến một căn biệt thự nhỏ cách đó một quãng ngắn.

 

Vì không rõ lúc cô ấy còn bị giam giữ như nào nên đã cố gắng tìm một nơi giúp cô cảm thấy thoải mái và bình tĩnh nhất có thể. Họ sẽ theo dõi tình trạng của cô ấy sau đó quyết định việc chuyển cô ấy đến bệnh viện hay gọi bác sĩ tới biệt thự.

 

Các thành viên hội đồng cũng nghĩ là họ muốn được nghe chi tiết câu chuyện ở đây, nhưng vì lo lắng nếu có quá nhiều người thì Seo sẽ cảm thấy sợ hãi nên họ đã quyết định sẽ cử Jamily, một người cùng giới tính và đã có nhiều kinh nghiệm sống đến nói chuyện với cô ấy.

 

Thay vào đó, nội dung cuộc trò chuyện sẽ được chia sẻ với các thành viên Hội đồng Thú nhân thông qua ma pháp giao tiếp.

 

“Nào, không cần phải ngại. Cứ từ từ thôi cháu.”

 

“...... Cảm ơn, rất nhiều.”

 

Bà cố gắng nói chuyện với giọng nhẹ nhàng nhất có thể nhưng Seo phản ứng lại lời nó rất chậm. cô ấy còn tỏ vẻ cảnh giác, không chạm vào tách trà trước mặt.

 

Cũng không trách được, con bé đã trải qua những sự kiện kinh hoàng vì bị một đồng bào phản bội. Nên con bé không thể cứ thế tin tưởng một đồng bào khác được.

 

Thật buồn khi không được tin tưởng nhưng dù có buồn thì cũng không làm được gì.

 

Jamily suy nghĩ đầu tiên là phải cố gắng xây dựng tình bạn với cô bé trước.

 

“Ano……”

 

“Sao vậy?”

 

Jamily khá ngạc nhiên khi thấy Seo lại bắt chuyện với bà.

 

Hơn nữa cô ấy còn dám đưa ra một yêu cầu với ánh mắt rất chân thành.

 

“Bà….. gọi tôi tới, để hỏi chuyện gì đã xảy ra với tộc Thanh Lang phải không, đúng không……? Tôi sẽ kể tất tần tật mọi thứ lại nên xin hãy lắng nghe.”

 

“..... Được sao? Dù đúng là ta muốn hỏi nhưng cháu cũng không cần phải ép mình đâu. Cứ nghỉ một chút rồi bình tĩnh nói chuyện với ta sau nhé được không?”

 

“Không…. không sao đâu ạ.”

 

Sau đó Seo bắt đầu kể lại những thứ đã xảy ra.

 

cô ấy đã bị một tên đàn ông thuộc tộc Kim Hồ lừa và đưa những chiếc bánh bao tẩm thuốc ngủ đến cho các thành viên bộ tộc Thanh Lang.

 

Sau đó Seo bị tách khỏi gia đình đã bị bán đến vương quốc Ortoria.

 

Và….. cô ấy đã trải qua những cuộc thí nghiệm tàn khốc ở đây.

 

“Bằng cách…… cấy ghép bộ phận của ma vật vào con người, họ sẽ tạo ra được những chiến binh siêu phàm. Nhưng con người bình thường không thể chịu đựng được những thí nghiệm đó nên họ đã quay sang sử dụng thú nhân.”

 

Vừa nói, những ký ức đau buồn bỗng tràn về, vai của Seo bắt đầu run rẩy, lời nói cũng chứa đầy sự sợ hãi.

 

“Mỗi ngày, mỗi ngày….. cơ thể cháu bị tra tấn, bị tiêm bởi những thứ thuốc lạ hoắc…… cánh tay thì bị cắt cụt, rồi bị thay thế bằng một cái khác và nó luôn gây đau đớn cho cháu. Hơn nữa, họ còn bắt cháu dùng cánh tay đó để giết người như một cách thử nghiệm năng lực….!!”

Hơi thở của Seo ngày càng trở nên nặng nhọc.

 

Đồng tử cô ấy mở rộng, đến mức không thể nhìn rõ Jamily đang ngồi trước mặt nữa, chúng giờ tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng mà cô đã trải qua.

 

— Chắc hẳn cũng không dễ dàng gì cho con bé khi nói ra những lời đó.

 

“Đủ rồi mà Seo……!! Không cần phải cố đâu cháu……!!”

 

Jamily đứng bật dậy ôm chầm lấy Seo.

 

Đừng có nghĩ quẩn vậy, Jamily nghĩ.

 

Seo mới chỉ mười tuổi còn chưa trưởng thành. Nhưng chỉ vì là một thú nhân nên cô bé đã bị ép tham gia những thí nghiệm vô nhân đạo và thậm chí còn bị ép giết người trái với mong muốn của mình.

 

Dù cô bé đã làm gì, hay phạm phải những tội ác gì thì cũng không thể nào dung thứ cho những hành động tàn bạo kia được.

 

Không chỉ Jamily mà thông qua công cụ ma pháp liên lạc bí mật thì cũng có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ từ những đồng bào của bà.

 

Không bao giờ tha thứ cho những tên ác độc đó. Hãy ngay lập tức tấn công Ortoria, khiến chúng phải hối hận vì những gì mình đã làm đi.

 

Ngay cả Jamily tính tình vốn ôn hoà cũng đã bắt đầu có những suy nghĩ như vậy nhưng rồi……

 

Seo ngừng run rẩy lại, đôi mắt đẫm nước mắt thì bừng sáng lên.

 

“Nhưng Yumie,..... đã cứu cháu.”

 

“Yumie? Có phải là….”

 

“Chính là chị gái ngồi xe lăn đi cùng cháu đó. Dù sau khi được cứu khỏi địa ngục đó, cháu vẫn luôn cảm thấy đau đớn….. nhưng chị ấy lại nói rằng, muốn cháu sống tiếp……”

 

Từ lúc đó trở đi, Seo liên tục nói về những kỷ niệm có với Yumie.

 

Cách cô ấy kiên nhẫn nói chuyện khi Seo cảm thấy chán nản.

 

Dù đã bao lần từ chối nhưng cô ấy vẫn không bỏ cuộc và luôn luôn nở một nụ cười tử tế với cô.

 

“Dù mất một cánh tay, vì cháu mà chị ấy cũng đã rất cố gắng….. bộ quần áo này, cũng như đầu tóc này nữa. Tất cả đều là nhờ….. Yumie đó.”

 

Nhìn biểu cảm Seo khi âu yếm sờ lấy chiếc kẹp tóc trên đầu. Jamily cảm thấy cô bé thật đáng yêu đến mức còn quên đi làn da đã đổi màu của cô bé do những cuộc thí nghiệm lặp đi lặp lại kia.

 

Bà cảm thấy tiếc cho những đồng bào của mình khi không được tận mắt chứng kiến cảnh tượng này.

 

“Dù cơ thể thành ra như này, nhưng Yumie đã nói, chị thích em…. em dễ thương lắm…. Mỗi khi Yumie chúc cháu ngủ ngon thì đêm đó không còn mơ thấy ác mộng nữa….”

 

“..... Hẳn là cô bé Yumie đó đã chăm sóc cháu rất chu đáo nhỉ.”

 

“Vâng…. cháu thích chị ấy lắm.”

 

Nghe lời nói tràn đầy cảm xúc đó, Jamily thở một hơi dài rồi nói: “Thật vậy sao?”

 

Cơn tức giận trong lòng bà khi nãy đã hoàn toàn biến mất.

 

Không, đúng hơn thì cơn giận với những kẻ đã phản bội, bắt Seo làm nô lệ cũng như đã tham gia vào các thí nghiệm tàn ác của nhà Neidhart vẫn còn âm ỉ trong lòng.

 

Nhưng….. cái ý nghĩ vớ vẩn là mở rộng phạm vi ra toàn “Người dân Ortoria” đã không còn nữa.

 

Dù ở quốc gia nào đi chăng nữa thì cũng người tốt và người xấu mà….. Đây là chuyện đương nhiên thôi.

 

Có lẽ mình không điềm tĩnh như mình nghĩ, Jamily thầm tự giễu trong lòng.

 

Sau đó, bà vừa mỉm cười với Seo, người đang tiếp tục khoe khoang về Yumie dù không ai hỏi, vừa quyết định về nội dung bản báo cáo sẽ nộp cho Seius.

 

— Chúng ta sẽ đối xử với Vương quốc Ortoria với lòng biết ơn vì đã cứu giúp đồng bào chúng ta thay vì tức giận vì những gì đã xảy ra. Yumie Granbell cùng toàn bộ phái đoàn ngoại giao của Ortoria nên được đối xử với sự tôn trong cao nhất như những vị khách.

 

Và thế là trong khi Yumie còn không nhận ra, ngọn lửa chiến tranh bùng lên trong lòng Euphemia đã bị dập tắt, thay vào đó là những bông hoa của tình bạn cao quý đang nở rộ.