Chương 3: Nè, dạy tui học được không?
Kể từ sự kiện đau lòng khi cô gái tôi để ý chuyển sang thích Alan, đến nay đã tròn hai tuần. Kết cục, cô ấy đã tỏ tình với Alan và hai người bắt đầu hẹn hò, nghe tin đó tôi lại càng thêm sốc. Thời gian trôi qua, vết thương lòng cũng dần lành miệng, nhưng mỗi khi thấy Alan và cô ấy nói chuyện vui vẻ trong lớp, tim tôi vẫn nhói lên đau đớn. Nhờ có Ellen mà tôi đỡ hơn phần nào, nhưng buồn thì vẫn cứ là buồn.
"...Cũng đến lúc mình phải xốc lại tinh thần thôi, sắp thi định kỳ rồi."
Trong các kỳ thi định kỳ, tôi luôn giữ vững vị trí số 1 toàn khối. Nhưng đó là kết quả của việc ngày nào tôi cũng cày cuốc học hành điên cuồng, chứ tuyệt đối không phải do tôi là thiên tài. Thế nên chỉ cần lơ là một chút thôi là sẽ bị người khác vượt mặt ngay lập tức. Hạng 1 toàn khối là thứ duy nhất tôi có thể tự hào với mọi người, là bản sắc của tôi. Vì vậy, tôi tuyệt đối không thể nhường ngôi vị này cho bất cứ ai. Vừa suy nghĩ, tôi vừa thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về thì bất chợt có tiếng gọi từ phía sau.
"Nè, Tsurugi. Rảnh không?"
"Ơ, Minase-san đấy hả. Có chuyện gì thế?"
Quay lại, tôi thấy Minase Yuki - bạn cùng lớp đang đứng đó. Vẫn chưa nhớ hết mặt mũi tên tuổi cả lớp, nhưng Minase-san là cô nàng Gal duy nhất trong lớp nên tôi nhận ra ngay. Tuy nhiên, tôi và Minase-san bình thường chẳng có điểm chung nào nên hầu như không nói chuyện. Việc Minase-san chủ động bắt chuyện thế này chắc chắn là có việc gì đó cần nhờ tôi.
"Tsurugi nè, mấy bài kiểm tra ông toàn đứng nhất khối đúng không?"
"Ừ, đúng rồi."
Danh sách 10 học sinh đứng đầu luôn được dán trên bảng tin của trường, nên việc tôi giữ vị trí số 1 từ khi nhập học đến giờ cũng được kha khá người biết đến.
"Vậy á, dạy tui học được không? Tình hình tui đang căng cực luôn ấy."
"...Hả?"
Đang thủ thế xem có chuyện gì, tôi giật mình ngạc nhiên trước lời đề nghị đột ngột. Đúng là tôi đứng nhất khối thật, nhưng tôi chưa từng dạy ai học bao giờ nên không tự tin lắm. Với lại, nói thẳng ra thì tôi khá ngại tiếp xúc với kiểu con gái như Minase. Đang tính xem từ chối thế nào thì câu nói tiếp theo của cô ấy khiến tôi khựng lại.
"Chả là, tui mải đi làm thêm kiếm tiền học phí cho thằng em trai quá nên giờ mất gốc, chả hiểu bài vở gì sất."
"Kiếm tiền học phí cho em trai là sao?"
Nghe câu chuyện kiếm tiền học phí cho em trai thốt ra từ miệng Minase-san - người có vẻ ngoài trông rất ham chơi, tôi buột miệng hỏi lại. Sau khi nghe kể chi tiết, có vẻ như gia đình Minase-san đang gặp khó khăn, thu nhập của bố mẹ không đủ để chi trả học phí trường tư cho em trai cô ấy. Nguyên nhân là do bố cô ấy - trụ cột kinh tế chính - gần đây bị cắt giảm biên chế, khiến thu nhập giảm sút nghiêm trọng. Ban đầu cậu em trai định nghỉ học đi làm, nhưng Minase-san đã phản đối kịch liệt.
"Nó giỏi lắm, không như tui đâu, là người thực sự xuất sắc. Vậy mà nó lại phun ra mấy câu vớ vẩn kiểu như sẽ bỏ học cấp ba để đi làm, thế nên tui mới nói thẳng vào mặt nó: 'Thế để tui đi kiếm tiền đóng học phí cho bà'."
Đó dường như là chân tướng sự việc. Minase-san đã bắt đầu đi làm thêm với một lịch trình quá sức, dẫn đến việc đi học muộn ngày càng nhiều và không thể theo kịp bài vở trên lớp.
"Thật ra tui thấy mình bỏ học đi làm để nuôi nó cũng chẳng sao, bị đuổi học cũng được. Nhưng khi tui nói chuyện đó thì nó khóc. Nó bảo không muốn cuộc đời của chị gái bị hủy hoại vì một đứa như nó. Thế nên, để nó yên tâm, tui tuyệt đối không muốn bị đuổi học đâu."
Ở trường cấp ba của chúng tôi, nếu bị điểm liệt trong bài kiểm tra thì phải thi lại. Nếu điểm thi lại vẫn dưới mức quy định thì sẽ phải thi lại lần hai (thi vớt), và nếu lần này vẫn không đạt thì sẽ bị buộc thôi học. Tóm lại, Minase-san nghĩ rằng cứ đà này thì khả năng cao cô ấy sẽ bị đuổi, nên mới tìm đến tôi cầu cứu. Tiện thể, nghe nói ban đầu Minase-san định nhờ giáo viên dạy kèm chứ không phải tôi, nhưng có vẻ do hành kiểm dạo gần đây tệ quá nên không thành. Nghe câu chuyện của Minase-san đến đây, câu trả lời của tôi chỉ có một.
"Được rồi, nếu cậu thấy tớ dạy được thì tớ sẽ giúp."
"Cứu tinh đây rồi. Có top 1 khối là Tsurugi giúp thì đúng là như hổ mọc thêm cánh."
Ngay khi tôi đồng ý dạy kèm, vẻ mặt Minase-san trở nên cực kỳ vui sướng.
"Vậy tớ nên dạy cậu khi nào và ở đâu?"
"Sau giờ học tui vướng lịch làm thêm nên tranh thủ giờ nghỉ trưa nha. Ở trong lớp thì hơi gây chú ý, ra thư viện đi. Vậy chốt nhé, mai bắt đầu nhờ ông cả đấy."
Minase-san nói xong liền vội vã rời khỏi lớp học. Tôi vừa đi về phía tủ giày vừa suy nghĩ xem ngày mai nên bắt đầu dạy như thế nào. Giờ sinh hoạt cuối buổi vừa kết thúc được khoảng 5 phút, chắc Ellen cũng chưa chờ lâu đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
