Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

605 24870

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

Web novel - Chương 4: Tôi trở nên thế này tất cả là tại Kaito-kun đấy nhé

Chương 4: Tôi trở nên thế này tất cả là tại Kaito-kun đấy nhé

"Xin lỗi, để cậu đợi lâu. Cậu đợi tớ à?"

"Không sao đâu, tớ cũng vừa mới tới thôi, nãy giờ tớ bận nói chuyện với mấy đứa bạn."

"Vậy à, thế thì tốt rồi."

Vừa đến tủ giày, tôi liền xin lỗi Ellen, người có lẽ đã đến trước và đang chờ. Cô ấy mỉm cười rạng rỡ và trả lời tôi. Sau đó, chúng tôi thay giày đi trong nhà ra giày thường và bắt đầu đi về cùng nhau như mọi khi.

"Nhắc mới nhớ, hôm nay cậu ra trễ hơn mọi khi nhỉ, trong lớp có chuyện gì sao?"

"À, có một bạn cùng lớp đột nhiên nhờ tớ dạy học ấy mà."

Nghe Ellen hỏi lý do, tôi cũng chẳng có gì phải giấu giếm nên trả lời bình thường. Có vẻ Ellen thấy hứng thú nên hỏi tiếp.

"Ra là vậy. Thế người nhờ cậu là ai thế?"

"Không biết Ellen có biết cậu ấy không, là một bạn nữ tên là Minase."

"......À, cái bạn trông kiểu dân chơi đó hả. Nhìn cứ tưởng bạn ấy chẳng bao giờ đụng đến sách vở, hơi bất ngờ đấy."

Ellen thoáng đơ mặt ra, im lặng trong tích tắc rồi ngay lập tức quay lại giọng điệu bình thường. Tôi cứ tưởng Ellen không biết Minase-san, nhưng nghe cách nói chuyện thì có vẻ cô ấy biết. Ellen có quan hệ rộng nên chắc là có tiếp xúc qua lại ở đâu đó rồi.

"Thú thật tớ cũng khá bất ngờ, nhưng thấy cậu ấy có vẻ đang gặp rắc rối lớn nên tớ quyết định giúp."

"Nếu được đích thân Kaito-kun đứng nhất khối dạy kèm thì chắc chắn thành tích sẽ cải thiện thôi. Mà, đấy là nếu bản thân bạn ấy có hứng thú học hành."

"Cảm giác cậu ấy đang bị dồn vào đường cùng lắm rồi, tớ nghĩ cậu ấy chắc chắn sẽ cố gắng thôi."

Hai chúng tôi vừa đi bộ chậm rãi trên đường về vừa trò chuyện như thế, nhưng dần dần tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó là lạ ở Ellen đang đi bên cạnh. Nhìn thoáng qua thì chẳng khác gì Ellen mọi ngày, nhưng từ nãy đến giờ tôi cứ cảm thấy một cái gì đó không thể diễn tả bằng lời. Rốt cuộc cái cảm giác sai sai này là gì nhỉ?

"Nè, Kaito-kun. Sao tự nhiên im bặt thế, cậu sao vậy?"

"......A, xin lỗi. Tớ đang mải nghĩ chút chuyện ấy mà."

Bị Ellen gọi, tôi giật mình quay về thực tại và vội vàng xin lỗi. Có vẻ tôi đã chìm vào thế giới riêng lúc nào không hay. Dù vẫn còn cảm thấy lấn cấn nhưng nghĩ mãi không ra nên tôi quyết định mặc kệ. Sau đó, chúng tôi tán gẫu linh tinh một lúc thì về đến trước nhà Ellen, và chia tay nhau ở đó như thường lệ. Tôi bắt đầu đi về nhà mình, trong đầu lên đủ loại kế hoạch mô phỏng xem sắp tới sẽ dạy Minase-san như thế nào.

"Dạy Minase-san kiểu gì đây nhỉ... Vốn dĩ còn chẳng biết trình độ hiện tại của cậu ấy đến đâu, hay là cứ làm một bài kiểm tra đơn giản để xác định thực lực trước đã."

Có vẻ tôi cần phải suy nghĩ thật kỹ về phương pháp dạy cho Minase-san đây.

◇◇◇◇◇◇◇

(Góc nhìn của Ellen)

"......Mình đã diễn tròn vai như mọi khi chưa nhỉ?"

Chia tay Kaito-kun và bước vào trong nhà, tôi vừa thốt ra câu đó vừa ngồi phịch xuống sàn ngay lối vào vì không thể chịu đựng cơn mệt mỏi thêm nữa. Việc phải nén cơn giận xuống để đóng vai chính mình ngày thường mệt mỏi hơn tôi tưởng tượng nhiều. Có thể Kaito-kun đã cảm thấy chút gì đó là lạ, nhưng chắc chắn cậu ấy không thể nhận ra cơn thịnh nộ của tôi được.

"......Vừa mới bảo Alan loại bỏ con nhỏ kỳ đà cản mũi dạo trước xong, thật không ngờ con tiếp theo lại xuất hiện nhanh đến thế."

Nguyên nhân cơn giận của tôi, không cần nói cũng biết, liên quan đến con nhỏ bạn cùng lớp của Kaito-kun tên là Minase Yuki gì đó. Chỉ riêng việc lũ con gái khác thân thiết với Kaito-kun thôi đã là điều khó mà tha thứ rồi, đằng này lại còn dám học riêng hai người với nhau nữa chứ. Nếu nói thật lòng thì tôi đang ghen đến phát điên lên được và muốn ngăn chặn chuyện này ngay từ trong trứng nước, nhưng vì kế hoạch biến Kaito-kun thành của riêng, tôi buộc phải nhẫn nhịn lúc này.

Tôi dự định canh đúng lúc Kaito-kun bắt đầu để ý đến con nhỏ đó thì sẽ bảo Alan cưa đổ nó. Dù tôi ghét cay ghét đắng thằng em trai Alan từ tận đáy lòng, nhưng phải công nhận nó rất sát gái, nên chỉ những lúc thế này nó mới là đứa em trai hữu dụng. Vì tôi đang nắm thóp và bắt nó phải phục tùng nên Alan tuyệt đối không dám trái lời tôi.

Sử dụng Alan để dồn ép tinh thần Kaito-kun đến mức suýt soát mất hết niềm tin vào con người, đồng thời tôi sẽ liên tục thể hiện rằng chỉ có mình tôi là đồng minh của cậu ấy. Bằng cách đó, Kaito-kun chắc chắn sẽ chỉ tin tưởng duy nhất mình tôi trên thế giới này.

Sẽ phải để Kaito-kun chịu khổ một chút, nhưng đó là chuyện chẳng đặng đừng. Tất cả đều là điều kiện tiên quyết cho tương lai lý tưởng mà tôi và Kaito-kun được kết đôi với nhau. Cái này gọi là sự hy sinh cần thiết đấy.

"Tôi trở nên thế này tất cả là tại Kaito-kun đấy nhé. Cậu nhất định phải chịu trách nhiệm đấy."

Tôi vừa lẩm bẩm những lời đó vừa chuẩn bị cho công việc theo dõi hàng ngày của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!