Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

(Hoàn thành)

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

비타로사

Tôi đã chuyển sinh thành nhân vật phụ trong tiểu thuyết giả tưởng lãng mạn. Và nhân vật chính lại ám ảnh với tôi...

84 1388

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

108 3805

Nuôi Dạy Ba Idol Thật Tốt, Và Họ Sẽ Tấn Công Tôi Bằng Lời Tỏ Tình

(Hoàn thành)

Nuôi Dạy Ba Idol Thật Tốt, Và Họ Sẽ Tấn Công Tôi Bằng Lời Tỏ Tình

일과이

Trên đường đi, anh gặp Han Gyeoul, một thực tập sinh trẻ tuổi đầy tham vọng với tiềm năng to lớn nhưng lại gặp nhiều bất hạnh. Số phận của họ đan xen vào nhau khi họ cùng nhau vượt qua bối cảnh đầy hi

223 4402

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Tạm ngưng)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

110 1812

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 6848

Chương 8: Xin lỗi nha Sensei, vụ đó coi như bỏ đi ha

Chương 8: Xin lỗi nha Sensei, vụ đó coi như bỏ đi ha

"...Kết quả thi thế nào?"

"Nhờ phúc của Sensei mà tui qua môn hết tất cả các môn luôn rùi."

Hôm nay, một tuần sau khi kỳ thi kết thúc, tôi đang ở trong thư viện nghe Minase báo cáo kết quả thi cử. Trường tôi quy định điểm liệt là dưới một nửa điểm trung bình, nhưng khi xem bài thi của Minase, quả thực tất cả đều đã vượt qua mức điểm liệt. Mặc dù môn nào cũng chỉ mấp mé vừa đủ qua.

"Tốt quá rồi còn gì, thế là hết lo bị đuổi học nhé."

"Ừa, đúng là đội ơn Sensei nhiều lắm luôn á."

Nhìn Minase vui vẻ nói cười, tôi cũng thấy vui lây. Tôi tin chắc rằng nếu cứ đà này mà cùng nhau học tập, điểm số của cô nàng chắc chắn sẽ còn cao hơn nữa.

"Vậy tính chuyện sau này thế nào? Học mỗi ngày thì chắc hơi cực, nên tớ tính là ngoài mấy lúc trước khi thi ra, thỉnh thoảng mình mới học thôi, cậu thấy sao?"

Vì hôm trước kỳ thi định kỳ, chúng tôi đã hứa sẽ tiếp tục học cùng nhau, nên tôi mới hỏi như vậy. Thế nhưng, câu trả lời thốt ra từ miệng Minase lại khiến tôi không dám tin vào tai mình.

"Xin lỗi nha Sensei. Vụ đó coi như bỏ đi ha."

"...Hả?"

"Thật ra... tui lỡ thích Kisaragi Alan mất rồi, nên tui không muốn bị ai nhìn thấy đi chung với Sensei rồi hiểu lầm đâu."

Tôi không thể hiểu nổi Minase đang nói gì. Hay đúng hơn, não tôi từ chối hiểu những lời đó. Rõ ràng trước giờ Minase đâu có biểu hiện gì, rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đã xảy ra vậy? Trong khi tôi còn đang bàng hoàng ngẩn ngơ, Minase bắt đầu kể về quá trình cô nàng phải lòng Alan với vẻ mặt của một thiếu nữ đang yêu.

Chuyện là vào sau giờ học ngày thi đầu tiên, khi Minase làm xong việc trực nhật và định ra về, cô nàng vừa đi vừa lơ đễnh nên bị một nam sinh to con trong câu lạc bộ bóng bầu dục va phải, suýt nữa thì ngã sấp mặt. Nhưng đúng lúc đó, Alan tình cờ có mặt trong lớp tôi đã nhẹ nhàng đỡ lấy cô ấy, giúp cô ấy không bị ngã.

Khoảnh khắc được ôm trọn trong vòng tay ấy, Minase cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng, và cô nàng tin chắc rằng mình đã yêu Alan ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó, Minase lập tức trao đổi liên lạc với Alan và bắt đầu nhắn tin qua lại.

Nghe hết câu chuyện, tôi không giấu nổi sự bàng hoàng, nhưng rồi chợt nhớ ra Alan vốn đã có bạn gái. Tôi bám víu vào tia hy vọng mong manh cuối cùng rằng khi biết Alan là hoa đã có chủ, Minase sẽ từ bỏ, nên tôi lên tiếng:

"...Tiếc thật, nhưng Alan đã có bạn gái rồi, nên chuyện hẹn hò là không thể đâu."

"Tui biết chứ, nhưng làm người thứ hai cũng có sao đâu. Với lại, đã lên được làm người thứ hai thì biết đâu cũng có ngày lên làm người thứ nhất được mà."

Minase thản nhiên nói ra những lời đó với vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc. Nhận ra rằng giờ có nói gì cũng vô ích, tôi hoàn toàn câm nín.

"Vậy nên là Sensei... à không, Tsurugi này, hôm nay là buổi cuối mình nói chuyện trong thư viện kiểu này nhé. Nhưng mà tui biết ơn ông lắm, cảm ơn ông vì đã dạy tui học nha."

Bỏ lại những lời đó, Minase bước ra khỏi thư viện.

◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇

Thú thật, ký ức về những chuyện xảy ra sau khi chia tay Minase ở thư viện gần như trống rỗng. Tôi không nhớ nổi mình đã lết về lớp bằng cách nào, hay đã ngồi học các tiết buổi chiều ra sao. Khi nhận thức quay trở lại thì trời đã ngả sang chiều, tôi bước đi loạng choạng về phía tủ giày.

Nhưng giữa đường, nhớ lại cuộc trò chuyện ban trưa, cơn buồn nôn dữ dội ập đến. Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo những gì đã ăn lúc trưa vào bồn cầu. Tôi cứ nôn khan mãi cho đến khi chẳng còn gì để nôn nữa.

"...Trông thảm hại thật."

Nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình xanh mét như người chết phản chiếu lại, tôi cảm thấy bản thân thật sự thê thảm. Tôi bắt đầu dằn vặt, giá như lúc cảm thấy bồn chồn ấy tôi quay lại lớp học thì có lẽ mọi chuyện đã không thành ra thế này. Nhưng giờ thì tất cả đã quá muộn màng. Rời khỏi nhà vệ sinh, tôi lại lê những bước chân xiêu vẹo về phía tủ giày.

Đến nơi, Ellen vẫn đứng đợi như mọi khi, nhưng lúc này tôi thật sự không còn tâm trạng nào để nói chuyện. Tôi định lờ Ellen đi và cứ thế đi về, nhưng không thành. Nhận thấy dáng vẻ bất thường của tôi, Ellen hốt hoảng chạy lại.

"Này, Kaito. Cậu có sao không vậy!?"

"...Xin lỗi, hôm nay tớ không có tâm trạng nói chuyện với Ellen. Để tớ một mình đi."

"Sao mà được chứ. Trông Kaito bây giờ cứ như sắp tan biến đi đâu mất ấy."

Ellen nói vậy và nhất quyết không chịu rời khỏi tôi. Sự kiên trì của Ellen khiến tôi dần cảm thấy bực bội, suýt chút nữa đã quát lên, nhưng rồi tôi nhận ra đó chỉ là giận cá chém thớt.

Cảm giác ghê tởm bản thân trỗi dậy mạnh mẽ khi tôi suýt trút giận lên người đang lo lắng cho mình, khiến tâm trạng tôi càng chìm sâu xuống đáy vực.

"Tớ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tớ sẽ luôn đứng về phía Kaito mà."

Những lời dịu dàng ấy khiến sức chịu đựng của tôi vỡ vụn, những giọt nước mắt to tướng bắt đầu lăn dài trên má. Thấy vậy, Ellen nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

"Cậu đã vất vả rồi, không cần phải kìm nén nữa đâu."

Ellen đã ở bên cạnh cho đến khi tôi nín khóc. Khi đã bình tĩnh lại, trên đường về nhà, tôi chậm rãi kể lại mọi chuyện hôm nay cho Ellen nghe. Ellen im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối, và khi tôi dứt lời, cô ấy mới lên tiếng.

"Minase đúng là tệ thật. Vốn dĩ tớ đã không có ấn tượng tốt gì, nhưng không ngờ nhỏ lại là loại con gái tồi tệ đến mức đó. Nhờ Kaito mà thành tích mới tiến bộ, vậy mà lại chà đạp lên lòng tốt đó, tớ thật sự không thể tha thứ được."

Nhìn Ellen tức giận thay cho mình, tôi cảm thấy như được cứu rỗi phần nào. Sự dịu dàng của Ellen lúc này thực sự khiến tôi hạnh phúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!