Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

605 24870

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

Web novel - Chương 2: Đương nhiên là cho đến khi cả thể xác lẫn linh hồn của Kaito đều thuộc về chị rồi

Chương 2: Đương nhiên là cho đến khi cả thể xác lẫn linh hồn của Kaito đều thuộc về chị rồi

(Góc nhìn của Ellen)

"Sao rồi, báo cáo đi?"

"Em đã làm đúng như lời chị bảo, xử lý xong đứa con gái mà Kaito đang để ý rồi."

Trong phòng học trống sau giờ tan trường, tôi đang nghe đứa em trai Alan báo cáo kết quả vụ việc lần này. Việc cướp đi cô gái mà Kaito đang để ý và đẩy sang cho Alan, tất cả đều là do tôi sắp đặt. Cho đến nay, tôi đã không biết bao nhiêu lần ép Alan phải cướp lấy những cô gái mà Kaito thích hoặc quan tâm. Và rồi, tôi sẽ là người xoa dịu Kaito đang suy sụp, đó là kịch bản quen thuộc.

"Được rồi, vậy mày hết giá trị lợi dụng rồi đấy, biến cho khuất mắt tao ngay."

Nghe xong báo cáo, tôi ra lệnh cho Alan cút khỏi phòng học ngay lập tức. Từ tận đáy lòng, tôi ghét cay ghét đắng Alan, thực lòng mà nói, chỉ việc hít chung một bầu không khí hay nghe giọng nó thôi cũng khiến tôi buồn nôn. Lý do tôi ghét Alan rất đơn giản: vì hồi tiểu học, nó đã bỏ mặc tôi khi tôi bị bắt nạt. Nếu không có Kaito cứu vớt, tôi không dám tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra với mình, nghĩ thôi đã thấy kinh hoàng.

"...Sao thế? Đừng bảo là mày còn gì muốn nói với tao nhé?"

Thấy Alan mãi không chịu đi, tôi cất giọng lạnh lẽo hỏi. Alan để lộ vẻ mặt sợ hãi, lắp bắp mở miệng:

"Ch... Chị định tiếp tục chuyện này đến bao giờ nữa? Em thấy tội nghiệp Kaito lắm rồi, nói thật là em không muốn làm nữa đâu."

"Đến bao giờ ư? Đương nhiên là cho đến khi cả thể xác lẫn linh hồn của Kaito đều thuộc về chị rồi."

Thằng em ngu ngốc này đang hỏi cái điều hiển nhiên gì vậy? Kaito là đấng cứu thế đã kéo tôi lên từ địa ngục, là chàng hoàng tử lý tưởng, là mặt trời ấm áp soi rọi đời tôi. Việc tiếp tục cho đến khi Kaito trở thành của riêng tôi là chân lý, là lẽ đương nhiên.

Alan chỉ cần im lặng và tiếp tục loại bỏ những con đàn bà ngáng đường tôi khỏi tầm mắt Kaito là được. Còn tôi sẽ tiếp tục chữa lành, an ủi và động viên một Kaito đang chìm trong tuyệt vọng sâu sắc, dần dần khiến cậu ấy không thể sống thiếu tôi. Giống như cách Kaito đã cứu tôi khi tôi bị bắt nạt và đẩy đến bờ vực tuyệt vọng ngày xưa vậy.

"...Hết chuyện để nói rồi chứ? Hết rồi thì biến nhanh. À, nhớ phải xem tin nhắn của tao đấy."

Tôi buông lời lạnh lùng, Alan lộ vẻ cam chịu rồi bước ra khỏi lớp. Tiện thể nói thêm, tôi sử dụng ứng dụng nhắn tin để chia sẻ thông tin và chỉ đạo giám sát Alan theo thời gian thực, nên nếu nó không xem thì tôi sẽ rất phiền. Thật ra tôi cũng muốn nghe báo cáo qua tin nhắn cho xong, nhưng chỉ dựa vào văn bản thì khó phát hiện nói dối hay che giấu, nên cực chẳng đã mới phải gặp mặt trực tiếp. Dù rất bực mình, nhưng dù sao cũng là chị em sinh đôi, nó mà nói dối là tôi biết ngay.

"Được rồi, giờ thì bắt đầu giám sát Kaito như mọi khi nào."

Đuổi Alan đi, một phần là vì ở cạnh nó rất khó chịu, nhưng lý do chính là tôi muốn bắt đầu công việc hàng ngày: giám sát Kaito càng sớm càng tốt. Kaito không tham gia câu lạc bộ nên tan học là về thẳng nhà, thế nên tôi sẽ đi về cùng cậu ấy, tiện thể giám sát luôn.

Và sau khi về nhà, tôi sẽ tiếp tục quan sát tình hình qua camera giám sát đã lén lắp trong phòng Kaito, nên mọi thông tin về cậu ấy hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay tôi. Nhờ những thông tin thu được từ những buổi tư vấn tình cảm trên sân thượng và việc giám sát, tôi có thể xác định chính xác những cô ả mà Kaito thích hay để ý, và bắt Alan cướp không sót một mống nào.

Tôi hoàn toàn không hiểu nổi, nhưng Alan lại cực kỳ sát gái, cơ bản là loại con gái nào nó cũng tán đổ dễ dàng. Nhờ thế mà việc tống khứ mấy con hồ ly tinh đó ra xa Kaito đơn giản vô cùng.

Mải suy nghĩ, tôi đã đến tủ giày lúc nào không hay, và bóng dáng Kaito - người dường như đã đến trước - hiện ra trước mắt. Nhìn thấy Kaito, tôi phải kìm nén cơn xung động muốn lao đến đè cậu ấy xuống sàn và cưỡng đoạt ngay lập tức.

Mục tiêu của tôi là chiếm hữu cả thể xác lẫn linh hồn Kaito, chỉ có sự liên kết về thể xác thôi là chưa đủ. Vì thế, tôi đã quyết định chuyện đó chỉ xảy ra khi trái tim cậu ấy hoàn toàn thuộc về tôi.

------

"Kaito, xin lỗi để cậu đợi lâu. Cậu đợi tớ à?"

"Đâu, tớ có đợi gì đâu."

Rõ ràng là nói dối, nhưng tôi không bóc mẽ. Kaito đã vì tôi mà nói dối một cách dịu dàng, chỉ sự thật đó thôi đã đủ khiến tôi thỏa mãn. Sau đó, chúng tôi vừa đi bộ về nhà vừa trò chuyện bâng quơ. Kaito có vẻ vẫn còn buồn chuyện cô gái hồi trưa, nét mặt thoáng chút u sầu, nhưng với tôi, việc cái gai trong mắt biến mất khiến tôi cực kỳ hả dạ.

"Mai gặp lại nhé."

"Ừ. Mai gặp nhé, Kaito."

Về đến trước cửa nhà tôi, chúng tôi tạm biệt nhau. Tôi giả vờ vào nhà, nhưng thực chất là bắt đầu bám theo cậu ấy. Sau khi chia tay tôi, Kaito có thể sẽ ghé vào cửa hàng tiện lợi hay hiệu sách, nên tôi buộc phải tiếp tục giám sát. Duyên phận có thể ập đến bất cứ lúc nào không biết chừng, nên tôi phải xử lý trước khi quá muộn. Tôi tuyệt đối không tha thứ cho bất kỳ con ả nào dám đụng vào Kaito của tôi. Nếu có kẻ nào như vậy, tôi chắc chắn sẽ dìm nó xuống tận đáy địa ngục.

Bằng bất cứ giá nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!