Chương 7 IF: Sensei ơi, cảm ơn vì đã cứu tui nha
Cảm giác bồn chồn kỳ lạ dâng lên sau khi lướt qua Alan khiến tôi đứng chôn chân tại chỗ, đắn đo mãi xem có nên quay lại lớp hay không.
Thú thật là tôi rất ghét phải quay lại lớp và hít thở chung bầu không khí với Alan, nhưng linh tính mách bảo nếu không quay lại ngay bây giờ, sẽ có một hậu quả không thể cứu vãn xảy ra.
"...Thôi, quay lại lớp vậy."
Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định tin vào trực giác của mình. Tôi quay đầu đi ngược lại con đường vừa đi, và đúng như dự đoán, Alan đang ở trong lớp.
Tôi thắc mắc cậu ta có việc gì mà lại lặn lội sang tận lớp tôi, nhưng nhìn cảnh cậu ta đang nói chuyện với đám bạn cùng lớp trong đội bóng đá, có vẻ đó là mục đích chính.
Nhận thấy sự hiện diện của tôi, Alan thoáng vẻ ngạc nhiên trong giây lát, nhưng rồi ngay lập tức quay lại vẻ mặt như không có gì và tiếp tục tán gẫu.
"...Chẳng lẽ linh cảm xấu là do mình tưởng tượng ra sao?"
Tôi định rời đi, nhưng chợt nhận ra chiếc cặp của Minase vẫn còn để trên bàn, nên tôi dừng bước.
"Ủa, Minase chưa về sao?"
Cô ấy bảo trong thời gian thi cử vẫn có lịch làm thêm nên tôi cứ nghĩ cô ấy đã về rồi, nhưng xem ra vẫn còn ở trong trường. Đang thắc mắc tại sao cô ấy chưa về thì nhìn thấy tên được viết ở góc dưới bên phải bảng đen, tôi vỡ lẽ.
"Ra vậy, hôm nay Minase trực nhật. Hèn gì chưa về."
Hôm nay có rất nhiều bài tập phải nộp sau khi thi xong, chắc chắn Minase đang phải cùng cô Himemiya mang chồng vở và tài liệu lên phòng giáo viên. Đang nghĩ ngợi thì Minase quay trở lại lớp.
"Ủa Sensei, ông chưa về à?"
"Tớ để quên đồ trong ngăn bàn nên quay lại lấy thôi."
Tôi bịa ra một lý do đại khái để trả lời. Minase nghe vậy thì tỏ vẻ khá ngạc nhiên.
"Đến cả Sensei đứng đầu khối mà cũng đãng trí ha. Tui cứ tưởng ông không bao giờ mắc lỗi chứ."
"Gì chứ, tớ cũng là con người mà, mắc lỗi là chuyện bình thường."
Chúng tôi nói qua nói lại vài câu, nhưng tôi nhận ra có ai đó đang quan sát chúng tôi. Đáng sợ hơn là không chỉ có một ánh nhìn. Một trong số đó chắc chắn là Alan, nãy giờ cậu ta cứ liếc mắt nhìn trộm về phía này, nhưng những ánh mắt khác thì tôi hoàn toàn không đoán ra là của ai.
"Á, trễ thế này rồi sao. Muộn giờ làm thêm là toi đời, tui về trước nha. Bye bye Sensei."
"Ừ, mai gặp."
Minase vội vã đi về phía bàn để lấy cặp. Nhìn theo bóng lưng cô ấy, tôi chợt thấy một bóng người khả nghi lọt vào khóe mắt.
"Đó là Takahashi bên câu lạc bộ bóng bầu dục mà. Cậu ta làm cái quái gì ở đó vậy?"
Takahashi đang đứng ở hành lang gần cửa ra vào, nhưng tuyệt nhiên không có vẻ gì là định bước vào lớp. Và chẳng hiểu sao cậu ta cứ bồn chồn, nhấp nhổm, trông thực sự rất đáng ngờ.
"...Cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào Minase. Chẳng lẽ kẻ nhìn trộm lúc nãy là hắn?"
Nhận ra ánh mắt của Takahashi cứ dán chặt vào Minase, tôi lẩm bẩm. Trông cậu ta chẳng khác nào một con thú săn mồi đang mai phục con mồi xuất hiện.
"Mai phục... Chẳng lẽ là!?"
Phán đoán rằng Takahashi có thể sẽ làm hại Minase, tôi vội vã đuổi theo ngay sau cô ấy khi cô vừa xách cặp bước ra khỏi lớp.
"Hả!?"
Ngay khoảnh khắc Minase vừa bước một chân ra khỏi cửa lớp, Takahashi từ bên hông lao tới húc thẳng vào cô ấy như một cú tắc bóng. Quá bất ngờ không kịp phản ứng, Minase bị va mạnh và suýt ngã văng đi, nhưng ngay trước khi cô ấy đập người xuống sàn, tôi đã kịp lao đến ôm chặt lấy cô ấy, ngăn cản một tai nạn đáng tiếc.
"Này, cậu làm cái trò gì vậy hả?"
"K-Không phải, tao đang đi mà lơ đễnh nên vô tình va phải thôi..."
Bị tôi trừng mắt, Takahashi vừa tỏ vẻ mặt như thể có chuyện gì đó ngoài dự tính xảy ra, vừa ấp úng đưa ra lời bào chữa vụng về. Và rồi, vừa nhìn thấy Alan đã bước ra hành lang từ lúc nào, Takahashi đỏ mặt tía tai bắt đầu càm ràm:
"Này Alan, khác hẳn với kịch bản bàn trước mà. Thế này là sao hả?"
"C-Cái đó..."
Alan và Takahashi vừa nói chuyện vừa đi mất hút. Takahashi bảo là khác với kịch bản, rốt cuộc nghĩa là sao? Tôi đang suy nghĩ miên man thì Minase, người nãy giờ vẫn im lặng, ngượng ngùng lên tiếng.
"Ừm... ông buông tui ra được chưa?"
"...Á, xin lỗi."
Nghe Minase nói, tôi mới nhận ra mình vẫn đang ôm chặt lấy cô ấy, vội vàng buông tay ra. Minase mặt đỏ bừng một lúc, rồi lí nhí nói lời cảm ơn.
"Sensei ơi... cảm ơn ông vì đã cứu tui nha."
"Không có gì, cậu không sao là tốt rồi."
Được cảm ơn, tôi thấy vui trong lòng, vừa xấu hổ vừa đáp lại. Sau đó, vào một ngày khác, Minase đã tỏ tình và chúng tôi bắt đầu hẹn hò, nhưng lúc này đây, chưa ai biết rằng một tương lai đáng sợ đang chờ đợi ở phía trước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
