Chương 24: Chỉ là nói một mình thôi, cậu đừng bận tâm nhé
"...Lại nữa à."
Nhìn vào hộp bút, tôi thở dài thườn thượt. Mấy cái bút chì kim lẽ ra phải nằm trong đó lại không cánh mà bay. Đáng buồn thay, chuyện mất đồ dạo gần đây không còn là chuyện hiếm đối với tôi nữa.
Nếu là mấy thứ hay dùng như bút bi thì còn có thể nghĩ là do mình lơ đễnh làm rơi, nhưng đằng này đến đũa ăn hay cả bộ đồ thể dục cũng biến mất. Đến nước này thì buộc phải nghi ngờ là có kẻ lấy trộm.
Nhưng ai lại đi ăn trộm đũa đã qua sử dụng hay bộ đồ thể dục đẫm mồ hôi làm gì chứ? Kỳ lạ hơn là cái ví để cùng trong ba lô lại không hề có dấu hiệu bị lục lọi, khiến tôi càng chẳng hiểu mô tê gì.
Đang vừa suy nghĩ vừa cất hộp bút vào ba lô để ra về thì có người bắt chuyện.
"Tsurugi, mặt cậu trông nghiêm trọng thế, có chuyện gì à?"
"À không, hình như tớ bị ai đó lấy mất bút chì kim trong hộp bút ấy mà."
Là Hiryu. Đã một tháng kể từ khi chuyển đến, cô ấy đã hòa nhập khá tốt với lớp, nhưng không hiểu sao dạo này hay bắt chuyện với tôi.
Cứ tưởng sau vụ ôm ấp ở cầu thang hôm nọ cô ấy sẽ ghét tôi, nhưng thấy hôm sau vẫn chào hỏi bình thường thì chắc là không sao.
"...Vậy à. Nghe nói cậu còn bị mất cả đồ thể dục nữa, vất vả ghê nhỉ."
"Ừ, cứ tự nhiên biến mất nên tớ cũng bối rối lắm."
"Nếu là bút chì kim thì tớ cho mượn được, khi nào cần cứ bảo tớ nhé."
Nói rồi, Hiryuu cùng mấy bạn nữ khác rời khỏi lớp.
"...Ủa, mình có kể với Hiryuu chuyện bị mất đồ thể dục bao giờ chưa nhỉ?"
Tôi lẩm bẩm, nhưng rồi tặc lưỡi nghĩ chắc do mình nhớ nhầm, chứ nếu không kể thì sao cô ấy biết được. Kết luận xong, tôi khoác ba lô ra khỏi lớp và đi thẳng đến tủ giày.
Gặp Ellen, hai đứa cùng nhau đi về. Nhưng không hiểu sao hôm nay cô nàng có vẻ hơi khó ở. Hỏi lý do thì Ellen bảo là dạo này có mấy con bọ đáng ghét cứ bu quanh.
Tôi thì chẳng thấy con bọ nào quanh Ellen cả, nhưng chắc tại tôi không để ý thôi.
◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇
(Góc nhìn của Ellen)
Hiện tại, tôi đang cực kỳ, cực kỳ ngứa mắt. Lý do chẳng cần nói cũng biết, là vì Kaito đang bị con bọ mang tên Hiryuu Hikaru bám lấy. Kaito vẫn chưa nhận ra, nhưng con nhỏ đó đang lén lút bám theo sau lưng chúng tôi trên đường về. Chà, với một chuyên gia bám đuôi lâu năm như tôi thì mấy trò này quá lộ liễu.
Hơn nữa, vụ mất trộm đũa và đồ thể dục của Kaito, chín phần mười là do ả làm. Dù không bắt tận tay, nhưng bạn tôi đã tình cờ thấy con nhỏ đó lúi húi quanh bàn Kaito trong giờ di chuyển lớp học, nên chắc chắn không trật đi đâu được.
Nghĩ đến cảnh ả dùng đũa và đồ thể dục của Kaito để thỏa mãn những dục vọng đen tối của bản thân, tôi càng thấy sôi máu. Chỉ muốn lao ra hét vào mặt ả là đừng có làm vấy bẩn Kaito của tôi.
"...Đúng là ngứa mắt thật."
"Hửm, em vừa nói gì à?"
Lỡ miệng để lộ suy nghĩ, nhưng may là tôi nói nhỏ nên Kaito không nghe rõ.
"Chỉ là nói một mình thôi, cậu đừng bận tâm nhé."
"Ừ, biết rồi."
Sau đó, chúng tôi vừa đi vừa tán gẫu như mọi khi rồi chia tay trước cửa nhà tôi. Vào nhà, tôi thay đồ ngụy trang trong nháy mắt rồi bắt đầu công việc thường ngày: bám theo Kaito. Lần này còn có thêm mục đích là giám sát hành động của con nhỏ kia nữa, nên tôi phải cẩn trọng hơn gấp bội.
"...Mà công nhận, kỹ năng bám đuôi của nó tệ hại thật."
Theo dõi con nhỏ đang bám đuôi Kaito một lúc, tôi không kìm được tiếng chê bai vì trình độ quá nghiệp dư của nó.
Không ngụy trang như tôi đã đành, khoảng cách giữ cũng rất tùy tiện, lạ là sao Kaito không phát hiện ra.
Nhìn từ ngoài vào thì trông khả nghi hết chỗ nói, nếu đổi lại là đàn ông thì chắc bị báo cảnh sát bắt từ lâu rồi. Bám theo cho đến khi Kaito vào hẳn trong nhà, con nhỏ đó mới tỏ vẻ thỏa mãn rồi quay về.
"Nhìn cái kiểu này thì cứ kệ xác nó cũng tự hủy thôi, nhưng cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn."
Nếu để lỡ xảy ra chuyện gì khiến Kaito mất đi sự trong trắng thì đúng là thảm họa, nên tuyệt đối không được chủ quan. Trước mắt cứ quan sát đã. Nếu Kaito có tình cảm với con nhỏ đó, tôi sẽ lại dùng bài cũ: bảo Alan cướp tay trên, đẩy Kaito xuống vực thẳm tuyệt vọng rồi tôi sẽ là người chữa lành.
Còn nếu cậu ấy không thích nó, tôi sẽ vạch trần toàn bộ việc nó ăn cắp đồ và rình rập, báo cáo lên giáo viên để tống cổ nó khỏi trường. Đằng nào thì cũng chẳng có tương lai tốt đẹp nào chờ đợi nó cả.
"Tội làm vấy bẩn Kaito của tao nặng lắm đấy. Hiryuu Hikaru, cứ liệu hồn đi."
Cứ tận hưởng khoảng thời gian lộng hành ngắn ngủi này đi nhé.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
