Chương 28 IF: Mình sẽ sang đó ngay để Kaito-kun không phải cô đơn
"Nhảy từ đằng kia xuống chắc là tỉnh được nhỉ...?"
Nhận ra mình đang mơ một giấc mơ sáng suốt (lucid dream) tồi tệ về việc Hikaru ngoại tình với Alan, tôi quyết định nhảy lầu để thức tỉnh. Mấy người bạn cùng lớp cứ nhao nhao nói gì đó, nhưng đây là mơ mà, tôi bơ đẹp hết.
Có cậu bạn nào đó định lao tới từ phía sau nhưng lại vấp ngã sỏng soài. Cậu ta đang diễn trò hề gì vậy không biết.
Chẳng mấy chốc tôi đã đến bên cửa sổ, chậm rãi đặt chân lên bệ cửa. Tiếng hét thất thanh vang lên từ trong lớp. Mơ gì mà âm thanh sống động thế, tôi thầm nghĩ, nhưng ưu tiên hàng đầu bây giờ là thoát khỏi cơn ác mộng này.
"Tsurugi-kun, đừng làm bậy! Ngã từ đó xuống là chết chắc đấy!"
"Đây không phải là mơ đâu, là hiện thực đấy! Mau tỉnh táo lại đi!"
Lũ bạn vẫn gào thét, nhưng tôi, vẫn với suy nghĩ cũ, phớt lờ tất cả và đứng thẳng lên khung cửa sổ. Nhìn xuống dưới thấy cao vòi vọi, tôi cũng hơi rợn tóc gáy, nhưng tự trấn an rằng đây chỉ là mơ thôi, chả sao cả.
Tôi bước một bước về phía trước. Tiếng thét kinh hoàng vang lên xé toạc không gian lớp học. Tôi bắt đầu rơi tự do, cắm đầu xuống đất. Và rồi một hiện tượng kỳ lạ xảy ra: cảnh vật xung quanh bỗng chuyển sang chế độ quay chậm (slow motion).
Thời gian trôi chậm hơn bình thường gấp nhiều lần, cảm giác thật kỳ ảo. Mà, là mơ thì chuyện quái gì chẳng xảy ra được. Tỉnh dậy rồi làm gì nhỉ? Chắc là buổi sáng rồi, thôi thì tắm rửa rồi ăn sáng vậy. Cho đến tận khoảnh khắc va chạm với mặt đất, tôi vẫn không hề mảy may nghi ngờ việc đây là một giấc mơ.
◇◇◇◇◇◇◇
(Góc nhìn của Ellen)
Trước khi tiết 1 bắt đầu, tôi đang ngồi tán gẫu với bạn bè thì bỗng nghe thấy một âm thanh trầm đục, nặng nề như thể có vật gì rất nặng rơi xuống đất từ bên ngoài. Thấy lạ, một cô bạn cùng lớp ngó đầu ra cửa sổ và ngay lập tức hét lên thất thanh.
"Á á á á á á!"
Tiếng hét khiến cả lớp tò mò, mọi người đổ xô ra cửa sổ nhìn xuống. Nhưng rồi những tiếng la hét nối tiếp nhau, có người còn nôn thệ ngay tại chỗ. Lớp học rơi vào hỗn loạn ngay lập tức. Tôi cũng ghé mắt nhìn xuống, và cảnh tượng bên dưới khiến tôi không tin vào mắt mình.
"...Hả, không thể nào..."
Nằm đó, trên nền đất, là Kaito-kun bất động trong vũng máu loang lổ. Không chỉ lớp tôi, tiếng la hét còn vọng lại từ các lớp xung quanh.
Không thể ngồi yên, tôi lao ra khỏi lớp, chạy như bay đến bên Kaito-kun. Đến nơi, tôi thấy máu nhuộm đỏ cả mặt đất, tình trạng này nhìn thế nào cũng không thể cứu vãn nổi. Nhưng tôi không thể chấp nhận việc Kaito-kun chết được.
"Mình chỉ cần có Kaito-kun thôi mà... Thế giới không có Kaito-kun... những thứ đó..."
Tôi quỵ ngã bên cạnh cậu ấy, khóc gào lên đau đớn. Những chuyện sau đó tôi không còn nhớ rõ nữa. Chỉ có một sự thật duy nhất: Kaito-kun đã chết. Xe cấp cứu đến đưa cậu ấy đi, nhưng nghe nói cậu ấy đã tử vong ngay lập tức.
Cái chết của Kaito-kun cũng đồng nghĩa với việc tôi mất đi mọi lý do và mục đích sống. Sống tiếp trong thế giới này chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi quyết định tự sát. Tôi muốn đi đến cùng một nơi với Kaito-kun, nên tôi sẽ dùng đúng cách cậu ấy đã làm, tại đúng nơi cậu ấy đã chết.
"Mình sẽ sang đó ngay để Kaito-kun không phải cô đơn."
Chiều hôm đó, trong lớp học không một bóng người, tôi gieo mình từ cửa sổ y như Kaito-kun. Trong lúc rơi, ký ức ùa về như đèn kéo quân. Có nhiều chuyện đau buồn, nhưng nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ bên Kaito-kun, tôi cảm thấy chút hạnh phúc cuối cùng. Vậy là tôi không còn gì hối tiếc nữa.
◇◇◇◇◇◇◇
Cứ ngỡ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, nhưng ý thức của tôi đã quay về, kéo theo cảm giác tuyệt vọng tột cùng. Có vẻ như tôi xui xẻo giữ được cái mạng này rồi. Thôi thì thất bại thì làm lại, tự sát lần nữa là xong, chẳng vấn đề gì.
Nhưng rồi tôi nhận ra điều bất thường. Tôi cảm nhận được cơ thể mình, nhưng không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Dự cảm chẳng lành ập đến, tôi cố gắng phát ra tiếng nhưng cũng không thể. Và rồi tôi hiểu ra tình cảnh bi đát của mình, tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí.
Tôi, rất có thể, đang mắc phải "Hội chứng khóa trong" (Locked-in syndrome). Người ta hay nhầm nó với trạng thái thực vật, nhưng có một điểm khác biệt chí mạng: Tôi hoàn toàn tỉnh táo, mắt vẫn nhìn thấy, tai vẫn nghe thấy. Tức là tôi nhận thức được thế giới bên ngoài, nhưng cơ thể bị liệt hoàn toàn và không thể giao tiếp.
Giờ đây, tôi không thể làm gì cả, theo đúng nghĩa đen là "chỉ đang tồn tại". Đừng nói đến việc tự sát, ngay cả việc bày tỏ ý muốn được chết tôi cũng không làm được. Tôi sẽ phải sống phần đời còn lại trong trạng thái này.
Phải chăng đây là quả báo cho những tội lỗi tôi đã gây ra? Tôi bắt đầu suy nghĩ, nhưng sẽ chẳng bao giờ có câu trả lời. Chỉ có thời gian là dư dả. Bởi vì địa ngục trần gian mang tên "phần đời còn lại" - kéo dài có khi đến 60 năm - mới chỉ bắt đầu mà thôi.
--------
Ghi chú của tác giả:
Trên đây là IF story phần thứ tư.
Chương lần này là một bad end hoàn toàn, được viết dựa trên những góp ý trong phần bình luận ủng hộ trên Kakuyomu: một nhánh IF nơi nhân vật chính tự sát khiến Ellen rơi vào tuyệt vọng, đồng thời đáp ứng mong muốn rằng đến tận phút cuối, Ellen phải nhận lấy sự báo ứng cho những tội lỗi mà cô đã gây ra.
Còn về mạch truyện chính thì, đúng như các tag đã ghi, dự kiến sẽ đi tới một happy end?.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
