Chương 28: Mình đang mơ, chắc chắn là mình đang mơ
Hồi mới hẹn hò với Hikaru, tôi đã rất hạnh phúc, nhưng những tin đồn lan truyền trong trường gần đây khiến tinh thần tôi dao động dữ dội. Tôi muốn tin Hikaru, nhưng tiền lệ về Kawasaki Chizuru khiến tôi không thể tin tưởng tuyệt đối.
Chính vì thế, giữa tôi và Hikaru bắt đầu xuất hiện khoảng cách. Chúng tôi gượng gạo hơn hẳn so với hồi mới yêu. Nếu là tôi của trước đây, chắc chắn tôi sẽ bỏ ngoài tai những tin đồn đó. Có lẽ bản thân tôi bây giờ cũng đang trở nên bất thường rồi.
Mang theo những suy nghĩ đó đến trường, vừa bước vào lớp, tôi đã thấy bầu không khí kỳ lạ bao trùm. Các bạn cùng lớp vừa thấy mặt tôi liền ném cho những ánh nhìn thương hại, tôi còn nghe loáng thoáng tiếng xì xầm "Tsurugi-kun tội nghiệp quá", nhưng chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.
"...Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Không hiểu chuyện gì, tôi quay sang hỏi một người bạn cùng lớp có vẻ nắm rõ tình hình.
"Này, bảo tớ tội nghiệp là ý gì thế?"
"...Từ hôm qua trên bảng tin ngầm của trường và mạng xã hội đang lan truyền cái này."
Nhìn vào màn hình điện thoại mà cậu bạn ái ngại đưa ra, tôi chết lặng. Trên đó là bức ảnh Hikaru đang ôm hôn thắm thiết một người khác. Tuy chỉ chụp từ phía sau gã đàn ông, nhưng tôi nhận ra ngay đó là Alan.
"...Đúng rồi, đây là mơ. Mình đang mơ một giấc mơ."
"T-Tsurugi-kun. Bình tĩnh lại đi, tỉnh táo lại đi!?"
Chuyện đau đớn thế này không thể là hiện thực được. Chắc chắn tôi đang mơ một giấc mơ tỉnh (lucid dream). Đã biết là mơ thì dễ xử lý rồi. Phải mau chóng tỉnh dậy để quay về hiện thực thôi. Mọi người xung quanh bắt đầu ồn ào, nhưng kệ họ, đằng nào cũng chỉ là ảo ảnh do não bộ tạo ra.
"Nhảy từ đằng kia xuống chắc là tỉnh được nhỉ...?"
Tôi bắt đầu tính cách để thức dậy, vừa hay thấy cửa sổ đang mở nên lẩm bẩm. Nhảy từ độ cao này xuống có thể chết người đấy, nhưng đây là mơ mà, lo gì.
"Nguy, nguy rồi, cậu ta mất trí thật rồi. Ai đó mau cản cậu ta lại!?"
Tôi từng bước tiến về phía cửa sổ thì bị ai đó từ phía sau lao tới khống chế. Đang lơ mơ nghĩ giấc mơ này chân thực gớm, thì bốp một cái, tôi bị tát lệch mặt.
"Đau... Ủa, sao mơ mà lại đau thế này?"
"Tsurugi, tỉnh lại đi. Tất cả là hiện thực đấy."
Đang thắc mắc sao má lại đau rát thế, thì cậu bạn vừa tát tôi nói với vẻ mặt đau khổ. Cơn đau trên má cùng hai chữ "hiện thực" như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến tôi nhận ra đây không phải là mơ. Và rồi, tôi không thể chịu đựng nổi nữa.
"ÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!"
◇◇◇◇◇◇◇
(Góc nhìn của Ellen)
"Này, biết chưa? Vụ xảy ra ở lớp bên cạnh trước tiết 1 ấy."
"Biết chứ. Tiếng hét vang vọng sang tận lớp mình mà."
"Bị bạn gái cắm sừng nên định tự tử chứ gì? Tội nghiệp thật đấy."
Vụ việc Kaito-kun hoảng loạn định nhảy lầu đã lan truyền khắp trường vào giờ nghỉ trưa, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi ngay cả trong lớp tôi. Nghe nói sau khi phát điên và gào thét, Kaito-kun lên cơn co giật rồi bất tỉnh, được xe cấp cứu đưa thẳng đến bệnh viện.
"Không ngờ lại làm ầm ĩ đến mức này, nhưng thế này thì chắc chắn sẽ chia tay với Hiryuu Hikaru thôi, kết quả coi như mỹ mãn."
Tôi lẩm bẩm, cầm hộp cơm đi lên sân thượng như mọi khi. Đang leo cầu thang, tôi nghe thấy tiếng tranh cãi của một nam một nữ vọng lại.
"Mấy tấm ảnh ghép bệnh hoạn tung lên bảng tin với mạng xã hội là do cậu làm đúng không? Cậu hành hạ tôi và Kaito-kun như thế rốt cuộc là có mục đích gì hả?"
"Ch-Chuyện này có uẩn khúc sâu xa lắm..."
Hé mắt nhìn qua khe cửa sân thượng, tôi thấy Hiryuu Hikaru và Alan. Con nhỏ đó đang điên tiết, xả xối xả vào mặt Alan. Còn Alan thì co rúm lại, hoàn toàn chịu trận.
Người làm ảnh và tung lên mạng là tôi, nhưng có vẻ Hiryuu Hikaru đang hiểu lầm Alan là thủ phạm. Tốt thôi, cứ để Alan đóng vai kẻ ác vậy. Tôi thấy giờ mà bước ra thì không hay lắm nên quay đầu trở về lớp.
"Ủa? Ellen ở lại lớp giờ nghỉ trưa, hiếm thấy nha."
"Hôm nay có chuyện buồn nên tớ không muốn ở một mình."
Về lớp, được bạn bè hỏi thăm, tôi trả lời qua loa. Nghe vậy, cô bạn lộ vẻ cảm thông.
"...Phải rồi ha, Ellen là bạn thuở nhỏ thân thiết với Tsurugi-kun mà."
"Ừ, nên tớ muốn có ai đó ở bên cạnh."
Tôi trưng ra bộ mặt đau khổ. Thú thật trong lòng tôi chẳng có tí cảm xúc nào như thế, ngược lại còn thấy hả hê vì dồn ép được Kaito-kun hơn cả mong đợi, nhưng con gái bình thường thì chắc chắn sẽ phản ứng như vậy.
Tôi đã hỏng mất rồi, chẳng còn bình thường nữa, nhưng để không bị nghi ngờ, tôi vẫn thường xuyên diễn vai một cô gái bình thường. Và thế là tôi tiếp tục màn kịch của mình suốt giờ nghỉ trưa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
