Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đánh Bại Ma Vương Chỉ Là Chuyện Nhỏ (Miễn Là Có Kẻ Thế Thân)

(Đang ra)

Đánh Bại Ma Vương Chỉ Là Chuyện Nhỏ (Miễn Là Có Kẻ Thế Thân)

Tsukikage

Vậy rốt cuộc, tôi có thể vừa đối đầu với đại quân Ma Vương, vừa tìm cách cày cấp, rèn luyện và nâng tầm tổ đội Anh Hùng hay không!?

46 826

Chiến thần Tổ An mắng khóc giáo hoa, ta tà mà tà rất chính

(Tạm ngưng)

Chiến thần Tổ An mắng khóc giáo hoa, ta tà mà tà rất chính

左莫

【Độc miệng + bụng dạ thâm sâu + giết chóc quyết đoán + tà mà chính】Bạch Tiểu Ngư, biệt danh Tổ An cầm sư. Vì để mở khóa Thiên Cang Tam Thập Lục Biến cần hấp thụ giá trị phẫn nộ của người khác, hắn từ

7 228

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

(Hoàn thành)

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

비타로사

Tôi đã chuyển sinh thành nhân vật phụ trong tiểu thuyết giả tưởng lãng mạn. Và nhân vật chính lại ám ảnh với tôi...

84 1374

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

(Hoàn thành)

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Tarisa Warinai

Và rồi, khi vượt qua 'Thử thách' của những 'Kẻ đánh cắp Chân lý' đang chực chờ trong mê cung, chính 'Bạn' sẽ chạm đến sự thật của thế giới phi lý này."

516 8608

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Tạm ngưng)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

110 1805

Cách sinh tồn ở học viện với tư cách là chủ tịch hội học sinh

(Đang ra)

Cách sinh tồn ở học viện với tư cách là chủ tịch hội học sinh

Hạt cacao vỡ

Và như vậy, câu chuyện về một vị Chủ tịch hội học sinh, cái tên sẽ được khắc ghi vào lịch sử lục địa, bắt đầu!

115 2511

Chương 1: Trông cậu sầu thế, hôm nay lại có chuyện gì à?

Chương 1: Trông cậu sầu thế, hôm nay lại có chuyện gì à?

(Góc nhìn của Kaito)

Kisaragi Alan, cậu bạn cùng lớp và cũng là bạn thuở nhỏ của tôi, tóm lại là cực kỳ đào hoa. Là con lai Nhật - Anh, Alan đẹp trai đến mức ai đi qua cũng phải ngoái nhìn, chiều cao khoảng 1m80, vượt xa mức trung bình. Đã thế thành tích học tập còn thuộc top đầu trường, lại là át chủ bài của câu lạc bộ bóng đá, nên chẳng có lý do gì mà cậu ta không được con gái săn đón.

Có lẽ vì thế mà tất cả những cô gái tôi để ý hay thầm thương trộm nhớ đều quay sang thích Alan. Dù tôi có thắng Alan về điểm số học tập, nhưng về ngoại hình, chiều cao và những thứ khác thì thua đứt đuôi, nói thẳng ra là không có cửa để so sánh.

Và hôm nay cũng vậy. Ngay khoảnh khắc giờ nghỉ trưa bắt đầu, tôi tình cờ nghe được chuyện cô bạn cùng lớp mà tôi để ý dạo gần đây đang phân vân có nên tỏ tình với Alan hay không. Giờ đây, tôi đang cảm thấy thảm hại đến mức muốn chết đi cho xong.

"Thế giới này thật sự quá bất công. Dù mình có cố gắng đến đâu thì cũng tuyệt đối không thể thắng nổi Alan trong chuyện yêu đương."

Hồi đầu, tôi từng dành cho Alan - kẻ đã khiến những cô gái tôi thích đều phải xiêu lòng - một thứ cảm xúc ghen tị gần như là thù hận. Nhưng gần đây, tôi dần chuyển sang trạng thái buông xuôi hoàn toàn. Nếu ghét Alan mà khiến con gái thích tôi thì tôi sẵn sàng ghét cậu ta bao nhiêu cũng được, nhưng đáng tiếc hiện thực lại không như vậy.

"...Ngồi lì trong lớp thế này chỉ tổ đau lòng thêm, đến chỗ cũ thôi."

Tôi cầm hộp cơm và đũa, rời khỏi lớp học và hướng lên sân thượng. Mỗi khi thấy người mình thích phải lòng Alan và cảm thấy cay đắng, tôi đều lên đó. Ngắm cảnh để bình tâm lại là một mục đích, nhưng ngoài ra còn một mục đích khác nữa.

"Chào buổi chiều, Kaito. Trông cậu sầu thế, hôm nay lại có chuyện gì à?"

"Nghe tớ kể này, cô bạn mà tớ đang để ý lại thích Alan mất rồi..."

Mục đích đó chính là gặp gỡ cô bạn cùng khối Kisaragi Ellen, người thường xuyên lắng nghe những rắc rối và tư vấn tình cảm cho tôi. Ellen thường dành thời gian nghỉ trưa trên sân thượng, nên cứ lên đây là sẽ gặp được cô ấy. Như họ "Kisaragi" đã gợi ý, Ellen là chị gái song sinh của Alan và cũng là một người bạn thuở nhỏ khác của tôi. Giống như Alan, Ellen thừa hưởng rất nhiều nét phương Tây, với mái tóc vàng và đôi mắt xanh biếc. Nhan sắc lai Tây của cô ấy lộng lẫy đến mức nói là mỹ nhân số một của trường cũng không ngoa.

Tôi và Ellen từng có một khoảng thời gian hoàn toàn xa cách, nhưng một sự kiện nọ đã khiến chúng tôi nói chuyện lại với nhau như hồi còn bé. Sự kiện đó xảy ra vào một năm trước, khi mới vào cấp ba. Cô bạn gái tôi bắt đầu hẹn hò từ năm lớp 9 đã thay lòng đổi dạ, chuyển sang thích Alan khiến tôi bị đá.

Bị mối tình đầu đá vì một lý do vô lý, tôi đã lặng lẽ khóc một mình trên sân thượng vào giờ nghỉ trưa, và người đã bắt chuyện với tôi khi đó chính là Ellen. Dù đã nhiều năm không nói chuyện nhưng cô ấy vẫn ân cần lắng nghe, điều này khiến tôi vừa ngạc nhiên vừa cảm thấy được cứu rỗi. Lúc đó Ellen đã nói rằng nếu có chuyện gì khó khăn cứ tìm cô ấy tâm sự, nên chúng tôi mới thi thoảng gặp gỡ trò chuyện và cùng nhau đi về như thế này.

"...Ra là vậy, đau lòng thật đấy. Nhưng cậu hãy vui lên đi, chắc chắn ở đâu đó sẽ có một cô gái thật lòng thích Kaito mà."

"Cảm ơn cậu vì lúc nào cũng lắng nghe tớ. Mà thật ngại quá, toàn bắt cậu nghe mấy chuyện chán ngắt này."

Được Ellen lắng nghe, lòng tôi nhẹ nhõm hơn hẳn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy có lỗi nên tôi đã lên tiếng xin lỗi. Thấy vậy, Ellen mỉm cười dịu dàng và nói:

"Tớ chỉ đang trả ơn vì ngày xưa cậu đã giúp tớ rất nhiều thôi, Kaito không cần bận tâm đâu."

"...Chuyện xưa xửa xừa xưa thế mà cậu vẫn còn nhớ hả."

Thực ra, Ellen và Alan từng có một quá khứ bị bắt nạt rất kinh khủng hồi tiểu học. Nguyên nhân là do ngoại hình khác biệt so với người Nhật nên họ bị nói xấu và tẩy chay. Alan thì tự mình phản kháng lại được nên không sao, nhưng Ellen không thể chống cự nên chỉ biết chịu trận một chiều.

Dù còn nhỏ nhưng không thể đứng nhìn cảnh đó, tôi đã vừa động viên Ellen, vừa quyết tâm chiến đấu đến cùng với đám bắt nạt cô ấy. Lấy độc trị độc, đôi khi sự việc leo thang thành đánh nhau tay đôi, nhưng tôi chưa bao giờ lùi bước mà cứ thế chiến đấu tiếp.

Kết cục, dù không thể xóa bỏ hoàn toàn việc bắt nạt, nhưng tôi đã giảm thiểu nó được đáng kể. Từ một cô bé ngày nào cũng u sầu và sắp sửa bỏ học, Ellen dần lấy lại sự tươi vui và đi học đều đặn trở lại, nên có thể nói hành động của tôi đã thành công rực rỡ. Và rồi, chuyện bắt nạt tưởng chừng sẽ kéo dài lên tận cấp hai lại đột ngột chấm dứt.

Lý do rất đơn giản: Ellen bắt đầu trở nên cực kỳ nổi tiếng với đám con trai. Những kẻ từng bắt nạt cô ấy bỗng quay ngoắt 180 độ, trở nên ân cần, thậm chí có kẻ còn trơ trẽn tỏ tình khiến tôi nhớ lại mà vẫn thấy ngán ngẩm.

Ellen gia nhập nhóm đẳng cấp cao toàn những người hướng ngoại trong lớp, và dần trở thành một tồn tại xa vời đối với tôi. Từ đó, tôi và Ellen dần xa cách và hầu như không còn nói chuyện, nên thú thật tôi chưa bao giờ mơ đến việc có ngày lại trò chuyện với nhau như thế này.

"Ấy chết, đã giờ này rồi sao. Cảm ơn cậu đã nghe tớ than thở nhé."

"Không có gì đâu. Gặp lại sau nhé, Kaito."

Nhớ ra tiết sau là môn Thể dục, tôi chào tạm biệt Ellen rồi vội vã chạy về lớp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!