Chap 47 - Nàng Công chúa Ngủ trong rừng độc miệng lặng lẽ mắng nhiếc
Chiếc giường lún xuống.
“Koutarou. Con người thật ngu ngốc.”
“Ý cậu vòng vo là tớ cũng ngu ngốc chứ gì?”
“Có thể nói là vậy, cũng có thể là không.”
“……Lại đọc mấy cuốn sách sặc mùi đáng ngờ nữa rồi.”
“Ví dụ nhé. Cho cậu một câu hỏi này, Koutarou.”
Bằng cái cách nói chuyện đặc dị của mình, Michikusa Inori xoè cuốn sách ra trước mặt tôi. Rồi cô ấy cứ thế cất lời.
Giọng cô nàng hơi nghèn nghẹn do khuôn mặt đã bị cuốn sách che khuất.
Để xem cô nàng định hỏi cái quái gì đây.
“Bắt người khác phải tự hiểu, thật là ngạo mạn. ◯ hay ☓?”
“……Cậu biết tính tớ rồi đấy. Là ◯. Có gì muốn nói thì cứ toẹt ra là xong. Thế thôi.”
“Nhưng trong sách lại ghi là ☓.”
“Cái gì... cơ. ……Đưa đây coi.”
Hiện tại đang là ở phòng tôi. Dưới bóng hoàng hôn đang nhảy múa qua khung cửa.
Giờ này chắc Orimoto đang chuẩn bị bữa tối.
Michikusa dường như cũng giỏi nấu ăn nhưng không phải ngày nào cũng phụ giúp. Vậy nên mới thi thoảng có những ngày như thế này.
Michikusa đang ngồi nán lại trên giường tôi.
Mái tóc cô nhuốm màu đỏ rực của ráng chiều, phản chiếu những tia sáng nhàn nhạt.
Tự dưng tôi lại nảy sinh cái cảm nghĩ đầy chất thơ chẳng giống với tính cách mình chút nào.
“Bắt người khác phải tự hiểu, Inori nghĩ đó là hiện thân cho sự ngu ngốc của chính bản thân vì không thể nói lên ý kiến của mình.”
“Ra vậy.”
“Áp đặt điều đó lên đối phương bằng cái thái độ ‘anh phải tự hiểu đi’ thì đúng là nên gọi là ngạo mạn.”
“……Ra vậy à?”
Michikusa dường như là kiểu người khá, à không, phải nói là cực kỳ dễ bị ảnh hưởng bởi nội dung mấy cuốn sách cô nàng đọc.
Cả theo chiều hướng tốt lẫn xấu.
“Tóm lại là cậu nghĩ có gì thì nên nói thẳng ra chứ không nên giấu giếm đúng không?”
“Ưm. Không thì làm sao người ta hiểu được.”
“Thì, con người sinh ra mồm miệng với ngôn ngữ để làm gì cơ chứ.”
Giống như dạo trước, có lúc cô nàng tập tành dậy sớm rồi lại cả thèm chóng chán, cũng có lúc điên cuồng chỉ trích một tác giả nào đó chỉ vì bất đồng quan điểm sống.
“Dù Inori không khẳng định đòn tấn công bắt người khác tự hiểu là hoàn toàn tồi tệ...”
“……Nhưng?”
“Nhưng những điều quan trọng thì vẫn nên nói ra.”
Và có vẻ như lần này là vế sau.
Cơ mà mấy cái cơn bốc đồng kiểu này thường chỉ qua một đêm là đâu lại vào đấy thôi, tốt nhất là cứ hùa theo cho xong chuyện.
“……Hay là cậu có điều gì muốn nói với tớ à?”
“Không phải Koutarou.”
“Không phải tớ?”
Michikusa gật đầu cái rụp.
Cô nàng gập phập cuốn sách lại.
Giờ mới để ý, cô ả chôm đâu ra cuốn sách đó vậy? Đương nhiên là tôi chẳng có chút ký ức nào về việc mình từng mua nó cả.
“Xin lỗi vì ngắt lời nhé, nhưng cậu nhặt cuốn sách đó ở đâu ra đấy. Cậu đâu có mua được nó, đúng chứ?”
“Hôm nọ đi dạo qua trường cấp ba rồi thó luôn.”
“……Dù đang mang chức danh ủy viên thư viện, nhưng thôi, đằng nào thì người ta cũng chẳng nhìn thấy cậu nên chắc không sao đâu. Cứ bận tâm mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này chỉ tổ rước bực vào người.”
Chẳng cần phải ghi chép vào sổ mượn sách làm gì, bởi bất cứ thứ gì cô nàng chạm vào đều sẽ biến mất cùng với sự tồn tại của cô.
Những thắc mắc kiểu như cô ả lẻn vào trường từ lúc nào, bằng cách nào cứ thế hiện lên trong đầu tôi, nhưng dù sao thì bây giờ cũng đang là kỳ nghỉ hè.
Lượng người trong trường chắc hẳn cũng thưa thớt hơn ngày thường nhiều.
“Sách trong nhà Koutarou, Inori đọc nhẵn mặt cả rồi.”
“……Thật á? Trong nhà cũng có kha khá mà?”
“Niềm đam mê đọc sách đang bùng cháy trở lại. Inori đang nỗ lực hết mình đây.”
Tôi trố mắt ngạc nhiên. Tốc độ đọc kinh hồn thật đấy.
“──Rồi sao?”
“Rồi sao, là sao?”
“Quay lại chủ đề chính, nếu không phải tớ, thì cậu nghĩ ai mới là người nên bỏ cái thói ‘bắt người khác tự hiểu’ đi?”
Nghe tôi hỏi vậy, Michikusa vỗ tay đánh bốp một cái.
Cái tên thốt ra từ miệng cô nàng sau đó lại nằm ngoài dự đoán của tôi.
“Serina.”
“Serina á…… Là Kanzashi-senpai sao?”
Nhắc mới nhớ, những chuyện xảy ra vài ngày trước lại ùa về.
Chị ấy đã xuất hiện giải vây cho tôi giữa mớ rắc rối ở cửa hàng bán đồ bơi, rốt cuộc hại tôi phải nợ chị ấy một ân tình. Một người đàn chị khoá trên như thế.
Và cũng chẳng phải ngoại lệ, chị ấy là một thành viên trong dàn harem của Sera.
Chị ấy là cái kiểu con gái luôn bắt người khác phải tự hiểu ư?
“Kanzashi-senpai rõ ràng là một người gai góc và xảo quyệt mà nhỉ?”
“Chị ấy cũng có khía cạnh đó. Nhưng nhiều lúc chị ấy lại giấu nhẹm đi và chẳng nói chẳng rằng…… Dù Inori cũng không rõ rốt cuộc đó là chuyện gì.”
Tôi từng nghe Michikusa kể rằng chị ta rất xảo quyệt.
Dám cá chị ấy là cái loại người chuyên đi bày mưu tính kế sau lưng kẻ khác.
Hình tượng một người chị hào phóng, bao dung trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
“Ví dụ như tình cảm dành cho Keiichi chẳng hạn…… Bầu không khí giữa chị ấy với Inori và Suzuka lại khác nhau một trời một vực.”
“……Ý cậu là sao?”
“Một cảm giác… hời hợt sao đó.”
“Không nghiêm túc à?”
“Inori không nghĩ vậy. Chắc là do chị ấy tự vạch ra một ranh giới mỏng manh, rồi đứng từ phía bên kia để quan sát mọi thứ thì đúng hơn.”
Tôi nhíu mày ngẫm nghĩ.
Vẫn chưa thể nắm bắt được ẩn ý thực sự trong những lời Michikusa vừa nói.
Đến một đứa thông minh như Michikusa còn chẳng thể diễn đạt trôi chảy thì cũng đành chịu thôi… cơ mà.
“Kể cho tớ nghe chuyện này, bộ cậu có chuyện gì muốn nhờ vả à?”
“Ưm-ưm. Chỉ là muốn cậu lắng nghe thôi.”
“……Mà, nếu chỉ nghe không thôi thì được.”
“Koutarou thi thoảng cũng thật thà phết.”
“Bỏ chữ thi thoảng đi giùm.”
Tôi hừ mũi một cái, rồi tiện tay rút một cuốn trên giá sách xuống. Cuốn sách bị xếp xó ở đây từ thuở nảo thuở nào.
Tôi mới chỉ đọc phần mở đầu rồi vứt xó.
“Ah, cuốn đó đoạn giữa đọc cuốn lắm đấy.”
“……Vậy sao. Tớ bỏ dở giữa chừng mất tiêu rồi, chắc phải cày lại từ đầu thôi…… Khoan đã?”
Có gì đó cấn cấn trong lời cô ả vừa nói.
“Này, cậu đọc cuốn này rồi à?”
“Ừm.”
“Lúc nào?”
“Thì mượn từ phòng Koutarou chứ đâu, chắc từ tháng trước?”
“──Đừng có tự tiện lẻn vào phòng người ta chứ?!”
Xâm nhập vào phòng người khác giới là một hành vi không thể chấp nhận được.
“Ah, xin lỗi nhé. Inori tưởng là Koutarou thì không sao.”
“Không sao cái con khỉ. Dù là ai cũng không được.”
“……Lần sau Inori sẽ xin phép.”
“Tốt nhất là cậu nên làm thế đi.”
Thấy tôi nói vậy, Michikusa chằm chằm nhìn vào mắt tôi.
Rồi, cô nàng khẽ nở một nụ cười dịu dàng.
Lại là một khoảnh khắc hiếm hoi nữa. Nụ cười ấy. Kể từ đêm đó, Michikusa thỉnh thoảng mới mỉm cười trước mặt tôi như vậy.
“Koutarou này. Cậu không tự nhận ra đâu nhỉ. Cậu đang ngày càng dịu dàng hơn với Inori và Suzuka đấy.”
“……Tớ sẽ sửa. Rút kinh nghiệm, từ giờ sẽ nghiêm khắc hơn.”
“Thôi dẹp đi. Suzuka sẽ khóc mất.”
“Cái đồ mít ướt đó thì cứ để cô ta khóc luôn cho rồi.”
“……Sẵn tiện thì, Inori cũng sẽ thấy buồn một chút đó.”
Chẳng rõ là câu nói đùa hay thật lòng, nhưng nó khiến tôi câm nín. Rồi ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
“……Haa. Cậu đúng là đồ kì lạ.”
“Bảo một thiếu nữ xinh đẹp là kỳ lạ thì thật thô lỗ.”
“…………Đồ quái gở.”
“Lại càng thô lỗ hơn.”
Michikusa phồng má, ra chiều hờn dỗi.
Rồi câu chuyện lại quay trở về chủ đề khi nãy.
“Mỗi Serina là bất công nhất. Nhưng vì chị ấy chẳng thể nghe thấy Inori nói, nên Inori mới muốn Koutarou lắng nghe.”
“……Nói với Orimoto không được à?”
“Bởi vì Suzuka và Inori là đồng minh trong hội những kẻ thất bại mà.”
“…………Ah, hiểu rồi.”
Tôi đưa tay lên trán, buông một tiếng thở dài.
“Có mỗi Kanzashi-senpai là chưa tỏ tình. Nên đương nhiên chị ta cũng chưa bị từ chối. Ý cậu là việc chị ta không dám tiến tới là gian lận chứ gì?”
Nghe tôi hỏi, Michikusa gật đầu “Ưm” một tiếng.
“Nhưng mà thời điểm tỏ tình của mỗi người đâu có giống nhau. Chẳng qua là khoảng thời gian của cậu và Orimoto quá sát nhau thôi.”
“……Koutarou chẳng biết an ủi người khác gì cả.”
“Khoản đó thì đây chịu.”
“Đúng là đồ ác quỷ máu lạnh.”
Quả thực, tôi chẳng biết phải an ủi người khác sao cho đàng hoàng.
Đó luôn là nhược điểm chí mạng của tôi từ trước tới giờ.
Thấu hiểu và đồng cảm. Nó quá khó đối với tôi. Nếu mà giỏi mấy cái đó thì có lẽ tôi đã có cả tá bạn bè với người yêu rồi.
“Cứ giả sử thế này đi.”
Tôi mào đầu trước.
“Chỉ là giả thuyết thôi nhé, nhưng nếu Kanzashi-senpai mà hẹn hò với Sera thì cậu sẽ làm gì. Từ bỏ à?”
“Từ bỏ.”
Lời đáp trả không mảy may do dự. Một câu trả lời sắc lẹm.
“Sẽ rất đau đớn và dằn vặt. Nhưng Serina cũng là một người bạn quan trọng, nên Inori sẽ tập chấp nhận sự thật và dần dần từ bỏ.”
Michikusa đưa tay nghịch lọn tóc của mình.
“Nhưng nếu vẫn còn cơ hội, Inori tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu.”
“……Chà, vậy thì tuỳ cậu thôi.”
Chuyện đó vốn dĩ không phải là việc tôi nên xen vào.
“Ngược lại, nếu Kanzashi-senpai bị từ chối, chị ấy có biến mất không?”
“Có thể lắm. Và rồi nhóm Inori cũng sẽ bị lãng quên.”
“Bản thân cậu cũng từng như vậy mà nhỉ……”
Cho đến tận lúc tôi chạm vào, sự tồn tại của cô nàng mới hiển hiện.
Nếu Kanzashi-senpai cũng biến mất khỏi thế giới này, thì để phá vỡ quy luật đó, có lẽ sẽ phải chạm vào chị ấy.
“……Suzuka, trước đây cũng từng nói. Rằng việc chứng kiến khoảnh khắc bị từ chối đó chẳng phải rất quan trọng sao.”
Lý thuyết đó cũng có phần hợp lý.
Chạm vào, hay nhìn thấy. Đó mới là điểm mấu chốt.
Vậy──nói cách khác, nếu không ai nhìn thấy hay chạm vào chị ấy, chẳng lẽ Kanzashi-senpai sẽ cứ thế âm thầm tan biến đi sao?
“Mà, đó cũng chỉ là giả thuyết. Biết đâu ngày Kanzashi-senpai tỏ tình vẫn còn xa lắm.”
“Miễn là nhóm Inori có thể trở về trước khi chị ấy tỏ tình là được.”
“Cũng có thể coi là vậy đi.”
Manh mối thì đã có rồi.
Đó là giọng nói ấy.
Cùng đôi mắt đỏ ngầu đó.
Sự cố chấp đầy nhớp nhúa, hòa quyện cùng nỗi oán hận ngập tràn sát khí.
Chỉ cần lần ra được nó──
“Koutarou chưa từng thích ai bao giờ sao?”
“Tự nhiên cậu hỏi cái gì lãng xẹt vậy.”
“Tại Inori tò mò.”
“……Không. Tớ làm gì có tâm trí mà nghĩ tới mấy chuyện đó.”
Tôi ngoái nhìn lại quá khứ của mình một chút.
Tôi chẳng có thời gian, cũng không có tâm trí, và quan trọng là trái tim này vốn dĩ đã khép chặt để dành chỗ cho một ai khác.
Ký ức về mối tình đầu cũng đã phai mờ từ thuở nào.
Tình cảm dành cho một ai đó. Lần cuối cùng cảm nhận được là khi nào nhỉ.
“Thế còn mối tình đầu?”
“Cũng có đấy…… nhưng chắc từ cái hồi còn học mẫu giáo cơ, nên nói toẹt ra là tớ chả nhớ gì ráo.”
“Vậy thì người tiếp theo cậu thích sẽ là tình đầu sao?”
“……Làm quái gì có cái lý lẽ ngang ngược ấy.”
Tôi cười khổ. Nhưng mà, chà.
Bị cô nàng nói vậy, ngẫm lại cũng có chút bận lòng.
“Bây giờ tuy vẫn bận rộn nhưng cũng đỡ hơn trước một chút. Biết đâu chừng sau này tớ lại thích một ai đó cũng nên.”
“Tới lúc đó Inori sẽ cho cậu lời khuyên.”
“Nghe đáng tin cậy ghê ha.”
Như thể câu chuyện đã kết thúc, Michikusa bật người nhảy khỏi giường tôi.
Két một tiếng, âm thanh kim loại cọ sát của lò xo vang lên một chốc trong căn phòng.
Tiếng bước chân trần lẹp bẹp vang lên trên sàn gỗ.
“Đi tất vào.”
“Mùa hè, nóng, đổ mồ hôi, ghét lắm.”
“……Trả lời cụt lủn thế.”
Bó tay trước thái độ cứng đầu đó, tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Cảnh cô nàng đi chân đất lon ton khắp nơi tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần rồi.
Giờ có nhắc nhở thì cũng bằng thừa.
“Koutarou nhất định sẽ tìm được người yêu thôi.”
“Chính tớ cũng tự nhận thức được cái nết dở hơi của mình đấy nhé.”
“Vì thế nên Inori mới nói vậy. Kể cả cái nết đó, cậu vẫn sẽ tìm được người yêu.”
“……Hừ. Chẳng có căn cứ gì cả.”
Nghe tôi phủ nhận, Michikusa bỗng khựng lại.
Rồi cô nàng ngoái nửa người lại, khẽ thì thầm.
“Dù có dở hơi thì bản chất cậu cũng đâu có xấu. Cả cái vẻ vụng về ấy nữa, chắc chắn sẽ có người để tâm đến thôi.”
“…………Cái này lại là trích dẫn từ cuốn sách nào nữa à?”
“Bí mật.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
