Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5121

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18731

Tập 3 - Minh chứng cho sự giải thoát - Chap 48 - Buổi chiều của Kanzashi Serina

Chap 48 - Buổi chiều của Kanzashi Serina

“Ah.”

“Ah.”

Hai tiếng kêu gần như cất lên cùng lúc. Nói chính xác thì tôi nhanh hơn một chút.

Đó là lúc tôi đang thu dọn xà bần tại công trường.

Trước nhà ga, giữa khu phố, khu mua sắm. Vì nơi làm việc nằm ngay trên trục đường chính nên người qua lại rất đông đúc.

“Mấy ngày rồi mới gặp nhỉ~, Kasugai-kun.”

“...Chào chị.”

“Gì vậy trời~, chào hỏi kiểu đó hả?”

Kanzashi-senpai đưa tay lên che miệng mỉm cười.

Chiếc váy dài họa tiết hoa của chị ấy trông thật ấn tượng.

Dù là một kẻ mù tịt về thời trang, tôi vẫn nhận ra trang phục của chị ấy có phần quá mức tươm tất so với một buổi dạo phố bình thường.

“Thì, đó là phong cách của em mà.”

“Ra vậy, ra vậy. ──Em đang đi làm thêm hả?”

“Chị đang định bảo nghỉ hè mà toàn cắm đầu vào làm thêm thì chán chết đúng không?”

“Chị đâu có nghĩ vậy đâu~”

Kanzashi-senpai hững hờ phủ nhận.

Tôi liền thuận miệng hỏi tiếp.

“Kanzashi-senpai đi một mình ạ?”

“Ừm. Nhìn xem, chị đang đứng một mình mà phải không?”

“...Đúng là một mình thật.”

Kanzashi-senpai khẽ dang rộng hai tay.

Người lớn tuổi hơn. Lại còn là phụ nữ, thế nên những chủ đề mà tôi có thể dùng để bắt chuyện là vô cùng hạn hẹp. Trong đầu tôi giờ chỉ loanh quanh mấy chuyện thời tiết.

Nhưng cũng không thể cứ im lặng mãi được, thế nên tôi đành cố nặn ra vài lời.

“Sao chị lại ở đây thế?”

“Giờ chị chuẩn bị đi gặp một người~”

“À, ra là vậy... Thảo nào.”

Nghe tôi nói vậy, senpai khẽ giật mình phản ứng lại.

“Ý em là cách ăn mặc của chị trông có vẻ sang trọng ấy hả?”

“...Ờ thì, vâng, đúng là thế.”

“Em cũng để ý xung quanh phết nhỉ?”

Kanzashi-senpai chợt đưa ngón tay lên chạm cằm.

Thực ra từ những lần nói chuyện trước đây, tôi đã luôn mang một ấn tượng về chị ấy. ──Một người vô cùng chín chắn.

“...Vậy sao ạ. Nếu thế thì có lẽ đó chỉ là thói xấu do em quá để tâm đến xung quanh thôi.”

“Ưm, cũng có thể là vậy ha~”

Lớn tuổi hơn nên chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên.

Đó là sự đúc kết từ những trải nghiệm sống.

Chỉ là, nó còn hơn thế nữa. Tôi cảm nhận rất rõ rằng chị ấy không hề bị gò bó trong cái khuôn khổ của một người senpai bình thường.

“Ah, chuyện nợ một ân tình ấy. Em vẫn nhớ chứ?”

“Vâng, tất nhiên rồi. Mới hôm nọ thôi mà.”

“May quá~. Chị cứ lo em là kiểu người sẽ lật lọng cơ đấy, yên tâm rồi… Ưm, tính sao giờ nhỉ.”

Chị ấy khẽ rên rỉ như đang trăn trở.

“? Có chuyện gì sao ạ.”

“Ưm, chị đang cân nhắc xem nên đòi nợ em lúc nào thì hợp lý. Bây giờ luôn cũng được, nhưng mà cảm giác hơi phí thì phải.”

“...Em thì thấy lúc nào cũng được cả.”

“Chỉ là một rắc rối cỏn con thôi, dùng Kasugai-kun ở đây thì có vẻ hơi vội vàng.”

Tiếng ồn ào chốn đông người vẫn không ngừng vang vọng.

Giữa lúc đó, Kanzashi-senpai bỗng cất cao giọng.

“Quyết định vậy đi! Kasugai-kun, em làm thêm đến mấy giờ?”

“Khoảng một tiếng nữa là xong, nhưng mà...”

“Sau đó em có dự định gì không~?”

“Về nhà, ăn cơm, tắm rửa──”

“Nói tóm lại là không có việc gì quan trọng đúng không.”

“Nói vậy cũng không sai, vâng.”

Tôi bị chặn đứng đường lùi, đành miễn cưỡng gật đầu.

Mọi chuyện diễn biến có vẻ hơi nhanh. Nguyên nhân chính là do chị ấy lôi chuyện nợ nần ra sớm hơn dự kiến.

“Gặp nhau ở đây có lẽ cũng là duyên số chăng? ...Ừm, quyết định vậy đi.”

Sau khi dán mắt nhìn về một nơi xa xăm nào đó, đôi đồng tử của Kanzashi-senpai lại hướng về phía tôi.

“Ừm, khi nào làm xong thì qua quán cà phê đằng kia gọi chị nhé, chị sẽ đợi ở đó.”

“Ơ hay, không phải chị đang định đi gặp người khác sao.”

“Chị sẽ dời lịch hẹn lại một chút.”

Nói là làm. Kanzashi-senpai lạch cạch gõ điện thoại rồi thông báo với tôi, “Chị báo cho người ta rồi nhé~”.

...Có một dự cảm chẳng lành. Rất không lành.

“Nếu phải đi theo chị đến chỗ nào đó thì em không mang đồ để thay đâu đấy.”

“Ah~, không sao không sao. Thậm chí thế này lại càng tiện hơn ấy chứ.”

“...Tiện hơn, á?”

Mùi rắc rối đang ngày một nồng nặc hơn.

─────

Kết thúc ca làm thêm, tôi cứ thế giữ nguyên bộ đồ lao động tiến về phía quán cà phê đã được chỉ định, và quả nhiên Kanzashi-senpai đang ở đó.

“Quý khách đi một người ạ?”

“À, không, tôi có hẹn.”

Tôi từ chối sự hướng dẫn của nhân viên quán, tiến đến chiếc bàn Kanzashi-senpai đang ngồi──và an tọa ở phía đối diện.

Chị ấy đang nhâm nhi tách cà phê một cách đầy thanh lịch.

Vị trí ngồi cạnh cửa sổ, cộng thêm dung mạo diễm lệ của chị ấy, tất cả hòa quyện tạo nên một khung cảnh hệt như trong phim truyền hình.

“Em muốn gọi món gì không?”

“Vậy thì... cho em cà phê giống chị đi.”

“Vâng ạ~”

Kanzashi-senpai gọi nhân viên phục vụ lại và báo món. Tôi khẽ cúi đầu thay cho lời cảm ơn gửi đến chị ấy.

“Em cảm ơn ạ.”

“Ah, cà phê đen có được không?”

“Đúng hơn thì em chỉ uống được cà phê đen thôi.”

“Người lớn ghê nha~”

“Thì chị cũng vậy còn gì.”

Đưa mắt nhìn sang, trên chiếc đế lót ly của chị ấy chỉ có duy nhất một chiếc tách màu trắng làm chủ đạo.

Bên cạnh hoàn toàn không có sữa hay nước đường pha sẵn.

“Còn đồ ăn nhẹ thì sao? Không cần à?”

“Giờ thì không cần đâu ạ. Về nhà là có cơm sẵn rồi.”

“Ah, ra là vậy.”

Chị ấy không gặng hỏi thêm gì nữa.

Thời gian đã quá trưa.

Cụ thể hơn thì đây là khoảng thời gian dành cho một bữa trưa muộn. Nếu về nhà thì chắc chắn đã có sẵn đồ ăn đợi chờ.

“À, khoan đã. Để em nhắn một tin báo về muộn. Em không muốn làm mọi người lo lắng.”

“Có hiếu ghê ha.”

“...Bình thường mà chị.”

Tôi cảm thấy hơi lười đính chính lại chuyện đó.

Rằng tôi chẳng phải là một đứa con có hiếu gì cho cam.

Và người nấu cơm ở nhà, chính là hai thiếu nữ xinh đẹp mà Kanzashi-senpai đã quên mất.

【Xin lỗi, hôm nay tớ về muộn chút nhé.】

Ngay khi tôi vừa gửi tin nhắn cho Orimoto, chữ “Đã xem” lập tức hiện lên trong vòng chưa đầy vài giây, và một dòng hồi âm nhanh chóng được gửi tới.

【Đã rõ! Sao thế, làm thêm bị quá giờ à?】

【Đại loại vậy.】

【Hừm, ô kê! Khi nào chuẩn bị về thì báo tớ nhé, tớ hâm nóng cơm trưa cho!】

Kèm theo đó là một nhãn dán hình con vật kì lạ nào đó đang cầm cái muôi múc canh.

Tưởng tượng ra vẻ mặt của Orimoto, tôi cố nén lại khóe miệng đang vô thức muốn cong lên.

Dưới góc nhìn của Kanzashi-senpai, việc tôi vừa nhắn tin cho gia đình vừa cười tủm tỉm chắc chắn là một cảnh tượng kinh tởm không gì sánh bằng.

“Không sao rồi ạ. Đã được cấp phép.”

“Lẽ nào bố mẹ em thuộc kiểu người khá khắt khe sao?”

“Không hẳn là vậy đâu ạ.”

Giọng điệu của chị ấy nghe có chút gì đó mang tính dò xét.

Như lấp đầy khoảng trống giữa cuộc trò chuyện của tôi và senpai, ly cà phê được đặt xuống trước mặt. Tiếng đá va vào nhau lanh canh.

Khi tôi nhấc quai tách lên, một lực tác động nhỏ khiến chiếc đĩa lót vang lên tiếng lách cách.

Và rồi sau khi nhấp một ngụm,

“…………Phù.”

“Nhìn Kasugai-kun chẳng giống người nhỏ tuổi hơn chút nào nhỉ~”

“Thi thoảng em cũng bị nói vậy.”

Mặc dù chủ yếu là từ Orimoto và Michikusa.

Bọn họ chưa bao giờ tỏ ra khoan nhượng với tôi.

Nào là cụ non, nào là ông chú. Hay là gian lận tuổi tác. Cứ hở ra là chúng nó lại nghi ngờ tuổi thật của tôi.

Tôi hắng giọng một cái.

“Ờm, senpai này. Chúng ta vào vấn đề chính được chưa ạ.”

Mối quan hệ giữa tôi và Kanzashi-senpai gần như chỉ là người dưng nước lã.

Cũng chẳng cần phải diễn vở kịch bạn bè thân thiết làm gì.

Cái tình trạng nợ nần này chỉ là sự cố phát sinh ngoài ý muốn mà thôi. Tôi dùng ánh mắt để thúc giục chị ấy nói tiếp.

“Cũng phải ha~. Ưm... Kasugai-kun này, phòng hờ nên chị cứ hỏi trước vậy...”

“Vâng.”

“Em, đã có bạn gái chưa?”

“Gì vậy trời. Cái cách chọn từ ngữ nghe cứ như kiểu, chị thừa biết là em không có rồi nhưng lỡ đâu có mà đụng chạm thì thất lễ nên cứ hỏi trước cho chắc ăn ấy nhỉ.”

Thấy tôi tuôn một tràng dài như vậy, Kanzashi-senpai chỉ chắp hai tay lại với nhau.

Đó là những ngón tay thon dài và vô cùng thanh tú.

“Tức là không có, hiểu vậy là được đúng không?”

“Vâng. Hiện tại thì em chưa có bạn gái.”

Chính tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại vô thức thốt ra từ hiện tại như một cách vớt vát thể diện thảm hại đến thế.

“Tốt quá. Em được cộng thêm điểm.”

Chị ấy khẽ rũ mắt nhìn xuống mặt bàn một cách yếu ớt.

Cứ như thể ở đó đang ẩn giấu một góc khuất mà ánh nắng mặt trời xuyên qua khung cửa sổ kia cũng chẳng thể nào chiếu rọi tới.

“Lát nữa chị phải đi gặp một người~”

Chị ấy khựng lại một nhịp đầy ngập ngừng.

“Chị có nói chuyện đó rồi. Một kẻ phiền phức lắm ạ?”

“Phiền phức à... Không, chắc là phiền phức thật.”

Kanzashi-senpai vừa luồn tay chải mái tóc màu lam nhạt của mình vừa thở dài thườn thượt.

“Vậy thì chị cứ từ chối là được mà, bảo là tôi không muốn gặp. Hôm nay tôi bận việc này việc kia rồi.”

“Người bình thường không ai bắt chước được phái Kasugai đâu em biết không?”

“Phái Kasugai là cái quái gì thế.”

Thế quái nào tôi lại bị lập ra một môn phái kỳ cục vậy chứ.

Chợt nhìn nhận lại một cách khách quan, tôi nhận ra nhịp độ câu chuyện hoàn toàn do Kanzashi-senpai nắm giữ. ──Ra là vậy.

Điều này quả thực là có chút nguy hiểm.

Michikusa đã từng đánh giá senpai là một kẻ xảo quyệt.

“Mà sao cũng được.”

Từ khả năng nhảy số nhạy bén, cho đến việc lựa chọn chủ đề hay cách thâm nhập vào khoảng trống trong lòng người khác, tất cả đều đạt đến đẳng cấp mà người bình thường khó lòng với tới.

“...Nói tóm lại, lát nữa chị phải đi gặp một người tuy rất phiền phức nhưng lại không thể từ chối, đúng chứ.”

Kanzashi-senpai khẽ gật đầu xác nhận.

Lanh canh, lanh canh, chị ấy lấy chiếc thìa khuấy trên bàn rồi ngoáy đều tách cà phê. Mặc dù bên trong chẳng có chút đường hay sữa nào.

“Em hiểu sự tình rồi, nhưng bình thường thì thiếu gì người thích hợp hơn em chứ.”

“...Người đó là ai cơ~?”

“Như là Sera chẳng hạn. Hoặc mấy đứa học sinh vẫn luôn ngưỡng mộ chị.”

“Keiichi-kun, hoặc các học sinh khác à… Chắc là bị bác bỏ rồi ha?”

Tôi nheo mắt lại.

“Bác bỏ á. Tại sao chứ.”

“Chị không muốn Keiichi-kun phải bận tâm lo lắng những chuyện không đâu. Hơn nữa em ấy mà biết thì chắc chắn sẽ lại cố gắng quá sức cho mà xem.”

“...Thế lý do những học sinh khác không được chọn là gì?”

Kanzashi-senpai nhấc thìa khuấy lên, gõ cạch cạch vào thành tách trà để rũ xuống vài giọt cà phê đọng lại.

“Bị người khác soi mói xen vào chuyện cá nhân, tùy từng người mà sẽ cảm thấy khó chịu đúng không?”

“...Em, lỡ nói gì thất lễ à?”

“Không không, ý chị đang nói tới những ứng cử viên học sinh khác cơ. Ở điểm này thì, Kasugai-kun lại đang mắc nợ chị.”

Chị ấy nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Mái tóc màu lam bóng mượt như lông quạ, còn đôi đồng tử thì mang một sắc đen nhạt.

“Thế nên dù chị có bắt ép em phải đi cùng để phục vụ mục đích ngày hôm nay, thì khả năng em rêu rao những chuyện không đâu ra bên ngoài cũng thấp hơn, đúng không nào.”

“Biết đâu em sẽ phá vỡ cái lời thề sắt máu ấy thì sao.”

“──Nếu chuyện đó xảy ra, thì em cứ việc cười nhạo chị vì đã nhìn lầm người nhé?”

Senpai khẽ cười khúc khích. Từng cử chỉ hành động đều toát lên vẻ tao nhã và lịch thiệp lạ thường. Hệt như thể chị ấy được yêu cầu phải tỏ ra như vậy.

Tôi đã vô số lần chứng kiến cảnh chị ấy ở cùng Sera.

Và tôi có cảm giác những lúc đó chị ấy cư xử bình thường hơn thế này.

Chị ấy đang sử dụng nhiều lớp mặt nạ khác nhau sao… Thế nhưng, nếu cố tình dấn sâu vào chuyện này, thì đó mới chính là sự thất lễ.

“Đây có lẽ là bản hợp đồng giữa chị và Kasugai-kun đấy nhỉ.”

“...Hợp đồng, sao ạ.”

“Hợp đồng tạm thời, nha?”

Kanzashi-senpai lém lỉnh nháy mắt một cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!