Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5121

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18731

Tập 3 - Minh chứng cho sự giải thoát - Chap 50 - Lý luận Orimoto

Chap 50 - Lý luận Orimoto

“Kasugai-kun, chỗ đó sai rồi kìa.”

“Ủa …………Sai ở đâu cơ?”

“Cậu dùng sai công thức rồi. Hiểu chưa?”

Cô nàng lấy ngón tay gõ lộp bộp lên cuốn vở của tôi.

Tôi nhìn theo, nhăn trán suy nghĩ mất mấy giây. Rồi tôi giơ tay xin hàng.

“Chịu chết.”

“……Phần này chúng ta mới học ngay trước kỳ nghỉ hè mà?”

“Cậu biết rồi đấy. Tớ ghét học lắm.”

“Đấy không phải chuyện để cậu ưỡn ngực tự hào đâu nhé?”

“Cái gì dốt thì vẫn hoàn dốt thôi.”

Tôi lạch cạch di chuyển ngòi bút chì kim.

Orimoto bật cười ngao ngán, rồi khẽ sáp vai lại gần tôi, “Chỗ này á?”

“Gần quá rồi đấy.”

“Được mĩ thiếu nữ dạy kèm riêng cho không tốt sao?”

“Chẳng tốt chút nào. Yêu cầu tránh xa tớ ra ngay lập tức.”

“Kasugai-kun này, quả nhiên là cậu ghét tớ đúng không!? Chắc chắn là ghét rồi!!?”

Orimoto Suzuka phùng má hờn dỗi, mái tóc màu hạt dẻ rung rinh theo từng nhịp bực tức bộc lộ rõ ra mặt.

Mọi chuyện bắt nguồn từ vài giờ trước.

─────

“Kasugai. Cậu làm bài tập nghỉ hè đến đâu rồi?”

“Bài tập nghỉ hè? ……Sao tự nhiên lại hỏi thế.”

“Không, tự dưng tớ nhớ ra thôi. Thấy cậu có vẻ nhàn nhã ngồi uống li cà phê tớ pha một cách đầy thanh cảnh nên tiện miệng hỏi thử.”

Trong lúc tôi đang nhâm nhi li cà phê buổi sáng, Orimoto thốt ra một câu nằm ngoài dự tính.

“……Có bài tập à?”

Nếu là mọi năm, tôi đã lười biếng vùi mình vào giấc ngủ nướng, nhưng xui xẻo thay, trong nhà tôi hiện tại lại có một người con gái với đồng hồ sinh học chuẩn không cần chỉnh.

“Có mà? Đừng bảo là cậu chưa làm chữ nào nhé?”

“Thì tớ còn quên xừ mất sự tồn tại của nó cơ mà.”

“Đừng có nói với cái giọng tự hào như thế chứ……”

Đúng vậy, chính là Orimoto.

Cô nàng này dù thuộc kiểu người ruột để ngoài da, nghĩ gì làm nấy, nhưng đôi lúc lại nề nếp ở những chỗ rất kì quặc.

Tiện thể thì Michikusa khỏi phải bàn.

Nàng công chúa ngủ trong rừng đó vốn dĩ sống quá tự do tự tại rồi.

“Không làm là phải học phụ đạo đấy nhé?”

“Hả, đùa nhau à, thôi đi má.”

“Thật đấy.” 

“Thật á?”

“Ừ.”

“…………Triệu hồi vị cứu tinh Orimoto.”

“Chỉ được cái lật mặt nhanh là giỏi thôi Kasugai-kun ạ.”

Quay lại chuyện lúc trước.

Orimoto chưa từng bỏ bê việc chuẩn bị bữa sáng, hơn nữa ở trường cao trung cô nàng còn nổi tiếng là một nữ sinh phẩm hạnh đoan chính.

“Đầu óc bay sạch không còn chữ nào thật……”

“Kasugai có cái tật cứ chuyện gì ghét là đá văng khỏi não ngay lập tức nhỉ.”

Điều đó cũng gây ảnh hưởng đến tôi.

Nói tóm lại, dù đang là kỳ nghỉ hè, ý thức của tôi đã quen với việc thức tỉnh vào một khung giờ cố định.

“Con người là sinh vật yếu đuối lắm Orimoto ạ.”

“Cậu là Ma vương hay gì?”

“Ma vương ghét học.”

“Nghe yếu xìu.”

Orimoto chọc ngoáy tôi, “Đồ ngốc~”.

Tôi nhẹ nhàng phớt lờ câu nói đó.

“Này, đừng có bơ tớ chứ.”

“Tại câu khịa của cậu ấu trĩ quá nên lỡ cỡ.”

“Hứ!!”

“Hứ cái gì mà hứ.”

Đúng là cái đồ nóng tính.

Cơ mà thực tế là đống bài tập đó có tồn tại thật.

Tôi liếc mắt nhìn tờ lịch treo tường. Những ngày nghỉ rảnh rỗi vẫn còn kéo dài chán.

Nhưng tuyệt đối không được chủ quan. Kỳ nghỉ dài ngày lúc nào cũng trôi qua với tốc độ ánh sáng.

Nửa sau của kỳ nghỉ coi như không tồn tại.

Chớp mắt một cái là hết kì nghỉ hè, đến độ tôi còn phải tự hỏi “Ủa mình có được nghỉ hè hả?”.

“Cậu mà cứ bắt nạt tớ như thế là tớ không kèm cậu học đâu nhé. Cả cơm cũng không nấu cho nữa.”

“Cơm nước là tiền thuê nhà cơ mà. Còn vụ học hành thì tớ thực sự xin lỗi.”

“……Cậu tính toán chi li gớm nhỉ……”

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

“Mà, thôi cũng được. Tớ cũng có lợi ích mà.”

“Lợi ích? À, cà phê ngon đấy.”

“Những lúc Kasugai-kun khen ngon thì là ngon thật nên tớ sẽ thành thực ghi nhận nhé.”

Orimoto bẽn lẽn mỉm cười.

“Thứ nhất, khi dạy học cho người khác, chính người dạy cũng sẽ hiểu sâu hơn về kiến thức đó.”

Orimoto giơ một ngón tay lên.

“Thứ hai, nếu Kasugai-kun làm xong bài tập sớm, tớ có thể quay cậu như chong chóng.”

“Này này, câu vừa rồi không lọt tai chút nào đâu nhé.”

“Thôi nào, thôi nào. Tớ chỉ nhờ cậu đi mua sắm, xách đồ, hay đẩy xe giúp thôi mà.”

“Thế chẳng phải toàn việc vặt à!!”

Tôi cất giọng cáu kỉnh.

“Không sao đâu. Tớ tự đi mua sắm một mình cũng được, với cả vốn dĩ thành tích của tớ cũng xuất sắc rồi. Nhưng mà, Kasugai-kun có tự mình làm xong đống bài tập này được không ta?”

“Cậu... tự dưng lại phang lý lẽ chuẩn xác vào mặt người ta thế hả……”

─────

Đó, chuyện là như thế đấy.

Kết thúc hồi tưởng. Tôi khẽ thở hắt ra.

“Tớ cũng không ghét cậu đâu. Chỉ thấy phiền phức thôi.”

“……Khác mỗi cách nói thôi mà.”

“Nhưng mà thôi. Vẫn còn đỡ hơn chị ta.”

“? Chị ta là sao?”

“Chuyện của tôi ấy mà.”

Chị ta──Kanzashi Serina. Chính là người đó.

Chị ta còn rắc rối hơn kiểu người thẳng thắn như Orimoto nhiều.

Cực kì khôn lanh. Đằng sau cái vẻ ngoài dịu dàng, điềm đạm ấy là cả tá những mưu mô đang chực chờ.

Nhưng có vẻ như quả bom mà chị ta ôm trong bụng cũng lớn không kém.

Tôi có chút đồng cảm với Sera khi bị một kẻ vô cùng phiền phức như thế thích.

“Hửm? Ai đấy?”

Chuông cửa đột nhiên reo lên.

Tôi chẳng nhớ mình có hẹn với ai, nhưng Orimoto thì dường như đã đoán được là chuyện gì.

“Có khi đến rồi đấy! Chờ tớ tí nhé!”

Tiếng chân Orimoto bước lạch bạch trên sàn khi cô nàng chạy tót ra khỏi phòng tôi.

Ngay lập tức, tiếng điều hòa vang lên nghe đến là khó chịu.

Tôi ném ánh mắt đầy nghi hoặc về phía cánh cửa vẫn đang mở toang.

“Chào buổi sáng, Kotarou.”

“À, Michikusa. Mà chào buổi sáng gì nữa, đến giờ chào buổi trưa rồi đấy……”

“Đọc sách, đến tận nửa đêm.”

“Thiếu ngủ là hại da lắm đấy. Chắc thế.”

“Kotarou có, skincare không?”

“Ở mức tối thiểu thôi.”

“Vậy à.”

Kẻ vừa ném cho tôi một cuộc hội thoại bâng quơ không đầu không đuôi đó là Michikusa Inori. 

Nơi khóe mắt cô nàng vẫn còn vương ngấn nước.

Có vẻ như cô nàng lại thức khuya đọc sách rồi.

Trên người vẫn đang mặc bộ đồ ngủ.

“Kotarou. Giỏi quá, đang học kìa.”

“Thực ra tớ còn quên béng mất là có bài tập đấy.”

“……Đúng là kiểu của Kotarou nhỉ.”

Nói rồi, Michikusa cứ thế nằm ịch xuống giường tôi.

“Đừng có ngủ chứ. Giường của tớ mà.”

“Ánh nắng chỗ này, chiếu vào thích lắm.”

“Dù thế đi nữa…… ê, này! Đừng có trùm chăn, đừng có vào thế chuẩn bị ngủ nướng như thế chứ……!”

Khi tôi thô bạo giật phăng chiếc chăn ra, mái tóc vàng óng của cô nàng đã trải dài trên ga giường.

Tư thế lúc đó trông cứ như thể tôi đang đè lên người cô ấy vậy.

“Inori, vẫn ngủ tiếp được.”

“Trưa trờ trưa trật rồi, dậy đi.”

“………………Biết rồi.”

“Ngập ngừng hơi lâu rồi đấy.”

Thấy tôi cười khổ, Michikusa uể oải bò dậy khỏi giường, chằm chằm nhìn vào phần bài tập đang làm dở.

“Bài tập, quên thật à?”

“Được Orimoto nhắc mới nhớ. Hóa ra là có thật.”

“……Không làm là học phụ đạo. Chuyện rành rành mà.”

“Trường cao trung của chúng ta khắt khe quá mức rồi đấy.”

Hay là quy định toàn quốc nó thế nhỉ?

Nếu đúng là vậy thì thế giới này khắc nghiệt với tôi quá. 

Việc học giỏi hay học dốt cũng nên được gộp vào phạm trù cá tính mới phải. Học kém một chút thì có sao đâu chứ.

Dù có than vãn như vậy thì cũng chẳng ích gì, tôi thừa hiểu điều đó nên đành bất lực ngồi phịch xuống ghế một lần nữa.

Và rồi lại cầm chiếc bút chì kim lên.

“Inori cũng, sẽ giúp. Mau cảm tạ đi.”

“Cậu trông thế mà học giỏi phết nhỉ……”

“Kotarou hôm nay, vẫn vô duyên như mọi ngày.”

Michikusa dán chặt vẻ mặt vô cảm đó, đưa ánh mắt hờn dỗi lườm tôi.

“Kasugai, để cậu phải đợi rồi~! Tớ quay lại rồi đây…… Ủa, Inori cũng dậy rồi à? Chào buổi sáng nhé.”

“Chào buổi sáng, Suzuka.”

“Này, đã bảo giờ này là phải chào buổi trưa rồi cơ mà.”

“Kasugai bắt bẻ gớm nhỉ.”

Tôi có nói sai câu nào đâu cơ chứ.

Trước cả khi tôi kịp mở miệng tỏ ý định phản kháng, Orimoto đã chìa ra một chiếc hộp trước mặt tôi.

“Ta-da, hàng đã giao tới rồi đây~”

“……Giao hàng, nhanh thật.”

“May mà Kasugai-kun là thành viên Premium đấy. Được miễn phí giao hàng hỏa tốc luôn mà.”

Nghe câu đó, tôi bỗng nhận ra vấn đề.

“……Đừng nói là, cái đó là...”

“Là cái ‘đừng nói là’ đó đấy!”

Orimoto sột soạt bóc lớp băng dính dán trên hộp ra.

Hàng được đóng gói cực kì cẩn thận. Bên trong lót đầy mút xốp chống sốc.

“Có cả của Inori nữa đấy.”

“Đã rõ.”

Vừa nói, Orimoto vừa khoe với tôi món đồ bên trong hộp.

“Đồ bơi giao tới rồi này…… Cậu muốn xem không?”

“Cậu muốn biến tớ thành tên biến thái à?”

“Ơ, không phải sao?”

“Phải cái đầu cậu!”

Rốt cuộc thì hôm đó ở trung tâm thương mại chúng tôi không mua.

……Cũng có thể nói là do tôi đã chùn bước.

Hay nói đúng hơn là, tại sao tôi lại phải mua chứ.

Mà thật ra, số tiền nợ tôi của mấy cô nàng này cũng chất đống tương đối nhiều rồi.

Dù sao đi nữa, cuối cùng chúng tôi đã quyết định chuyển sang đặt hàng trên mạng.

Và có vẻ món đồ ấy vừa mới được giao đến, hai vị mĩ thiếu nữ bắt đầu rôm rả bàn tán sôi nổi, mặc kệ sự hiện diện của tôi.

“Ế, đáng yêu xỉu! Bên ngoài nhìn còn đẹp hơn cả trên ảnh cơ!”

“Giờ chỉ còn, kích cỡ thực tế.”

“Hừm, nhìn lướt qua thì chắc không vấn đề gì đâu……”

“Lát nữa, sẽ mặc thử.”

“Ừ nhỉ!”

Toàn những chuyện mà tôi mong họ hãy thảo luận lúc không có mặt tôi ở đây.

“……Haa.”

Tôi thở dài một hơi, lấp đầy khoảng trống giữa sự ồn ào đó.

Tình hình này thì bài vở cái nỗi gì nữa.

Nhưng bài tập thì cũng không tự nhiên mọc cánh bay mất. Với bộ não đã đứt phăng dây tập trung, tôi lại tiếp tục đối mặt với mớ bài tập.

“……Xong việc thì ra giúp tớ đấy.”

“Nếu là một nam sinh bình thường thì đã tò mò hóng hớt nãy giờ rồi không phải sao?”

“……Không, khó xử lắm.”

“Kasugai-kun ngây thơ ghê.”

“Giờ nói thì hơi muộn nhưng kĩ năng giao tiếp của mấy người bạo quá rồi đấy.”

Thấy tôi vặn lại, Orimoto mở to mắt ngạc nhiên.

Sau đó, cô nàng phì cười khúc khích.

“À, có cả của Kasugai-kun nữa đấy nhé.”

“Hả?!?”

Động tác di bút của tôi lập tức khựng lại.

Tôi ngẩng mặt lên, còn Orimoto thì vẫn thản nhiên tiếp lời.

“Vì Kasugai-kun đâu có đồ bơi mới, đúng không? Trông cậu chẳng có vẻ gì là hay đi bơi hay đi biển cả.”

“……Thì, đúng là vậy.”

“Có thì cũng chỉ là đồ bơi đồng phục của trường. Cậu nghĩ xem có ai mặc đồ bơi đồng phục bó sát nịt đến mấy khu hồ bơi chơi không hả?”

“Trước tiên, chỉ cần tớ không đi là xong chuyện.”

“Lý do đó bị bác bỏ.”

Orimoto nhại lại giọng điệu của tôi.

“A, lợi ích thứ ba của tớ.”

Nụ cười đong đầy trên môi Orimoto.

“Chắc chắn lại là mấy cái lý do vớ vẩn chứ gì.”

“Vậy sao? Đâu có đâu?”

Orimoto mân mê ngọn tóc.

Như muốn che giấu đi sự ngượng ngùng khẽ thoảng qua.

Và để Michikusa không thể nghe thấy.

“Đó là có thêm thời gian đi chơi với Kasugai-kun.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!