Chap 52 - Giờ thì, nên làm gì đây nhỉ?
“Xin lỗiii vì để cậu phải chờ nhaaa!!”
Đang khoanh tay đứng đợi gần gốc cây cọ, một lúc sau, giọng nói quen thuộc vang lên làm rung màng nhĩ tôi.
Tôi quay lại phản hồi trong khi cảm nhận cơn rát nhè nhẹ sau lưng.
Có vẻ như tôi đã bị cháy nắng mất rồi.
“Ờ, vậy giờ đến lúc tự do hoạt động rồi nhỉ.”
“Cậu vẫn còn nói thế được hả?! Không được làm rối loạn hoạt động tập thể!!”
“...Cậu là giáo viên chắc.”
“Giáo viên dành riêng cho Kasugai-kun thôi.”
Orimoto làm động tác đẩy gọng kính lên dù cô nàng chẳng hề đeo kính.
“Cậu không còn gì khác để nói sao?”
Orimoto thì thầm bằng chất giọng như đang trách móc, nhưng đâu đó lại xen lẫn vẻ mong đợi.
“...Cậu bảo tớ nói, thì biết nói gì giờ.”
Thực ra tôi có nhận ra, nhưng lại cố tình phớt lờ.
Bởi vì tôi thấy vô cùng xấu hổ.
Tôi không phải là đứa dẻo miệng, lỡ thốt ra cái cảm tưởng nào đó khiến cô ấy nổi giận thì thà im còn hơn.
“Đồ bơi của tớ, cậu thấy sao hả! Kasugai-kun!”
“...Tớ đã cố tình lơ đi rồi mà cô nương.”
“Tại vì nếu tớ không chủ động hỏi, Kasugai-kun sẽ chẳng chịu nói tiếng nào đâu.”
Orimoto khẽ dang hai tay ra.
Cứ như thể đang cố tình khoe dáng vậy.
Tôi thừa biết cô ấy mua bộ nào từ buổi diễn thời trang áo tắm hôm trước. Nhưng, lúc đó nó chỉ là một món đồ tĩnh. Còn khi Orimoto thực sự mặc lên người thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.
“Đáng yêu không? Chỗ dây buộc này nè.”
“Ồ, ồ? À, ừ, chắc là thế...?”
Tôi lảng mắt đi chỗ khác với cái điệu bộ ngớ ngẩn mà tự bản thân tôi cũng nhận ra.
Thấy bộ dạng đó của tôi, Orimoto cười “Fufun” đầy đắc ý.
Có vẻ như tôi đã làm cô nàng được đà lấn tới mất rồi.
“Rồi sao? Thấy thế nào?”
“Thế nào, là sao.”
“Đáng yêu? Hay không đáng yêu?”
“Nếu chỉ có hai lựa chọn đó, thì, ừ, đáng yêu chứ sao.”
Tôi vừa đáp vừa cố gắng không nhìn vào khe ngực, hay đúng hơn là cái rãnh sâu hun hút kia.
“Cậu cứ nói thật lòng có phải tốt hơn không.”
Orimoto mỉm cười mãn nguyện.
Bộ đồ bơi đính ruy băng màu đỏ chu sa cực kỳ hợp với mái tóc màu hạt dẻ của Orimoto.
Nhưng tôi lấy đâu ra dũng khí để khen câu đó, và cũng làm gì có tư cách. ──Tôi đâu phải bạn trai của cô ấy.
“Đòi hỏi sự thành thật từ tôi là một sai lầm đấy nhé.”
“Công nhận. Kasugai-kun đúng kiểu nam sinh được ninh nhừ rồi cô đặc lại từ sự Tsundere mà lị!”
Thế thì cái việc không phải bạn trai mà lại được rủ đi hồ bơi, nó chứng tỏ mối quan hệ này đang ở mức độ nào chứ.
“Cô đặc Tsundere lại thì nó ra cái quái gì.”
“Hừm~, Tsun-tsun-tsun-tsun chăng?”
“Nhạt nhẽo.”
“Quá đáng!”
Cứ thích lý sự cùn để tìm kiếm lý do cho mấy chuyện thế này đúng là thói xấu của tôi.
“Kotaro, Inori thì sao?”
“À, tớ thấy đẹp đấy.”
Vòng ngực khiêm tốn. Thân hình nhỏ nhắn.
Rõ ràng là bạn cùng lớp, nhưng khoảng cách chiều cao lại mang đến cảm giác như thể cô ấy nhỏ tuổi hơn tôi vậy.
Nếu cứ coi như trẻ con, thì việc khen ngợi đồ bơi của Michikusa cũng chẳng tốn chút sức lực nào.
“Màu sắc, thực ra là hai người cùng chọn. Màu xanh dương nhạt.”
“Hôm diễn thời trang tớ cũng đã thắc mắc rồi... Xanh dương nhạt là màu yêu thích của Orimoto mà đúng không?”
Đúng là vậy. Người thích màu xanh dương nhạt là Orimoto.
Việc Michikusa khoác lên người màu đó, dù rất hợp, nhưng vẫn có chút gì đó là lạ.
“Bởi vì. Phải nhường màu mình thích cho người mình thích chứ.”
“À, ra là vậy.”
“Giống kiểu truyền giáo về Oshi vậy.”
Michikusa xoay một vòng tại chỗ.
Là loại Tankini màu xanh dương nhạt.
Hôm trước, vì không biết Tankini là cái gì, tôi đã phải lén lên mạng tra cứu rồi gật gù “Ra là vậy”.
“Có hợp không?”
“Chuẩn không cần chỉnh. Người đẹp vì lụa mà.”
“Cậu đang coi Inori như con nít.”
Đùa chút thôi. Thật ra bình thường trông cô ấy đã rất cuốn hút rồi.
Chỉ là nếu tôi cứ khen ngợi đồ bơi nức nở thì kiểu gì cũng bị coi là biến thái cho xem.
Vì lo sợ điều đó trong thâm tâm, tôi mới cố tình trêu chọc một cách vòng vo.
“Lỗi tớ, lỗi tớ. Lát nữa tớ mua kem cho nên tha thứ cho tớ nhé.”
“Đúng rồi. Kem của Inori, đâu?”
“Tớ định mua rồi chứ. ──Nhìn kìa, đông thế kia nên tớ đang bỏ cuộc đây.”
Tôi vốn có ý định mua trước rồi đứng đợi nhóm Orimoto.
Nhưng bức tường hiện thực đã cản bước tôi.
Giờ mới là buổi sáng. Công viên vừa mới mở cửa chưa lâu, ấy vậy mà,
“Xếp hàng dài quá. ──Tiêu diệt chúng không?”
“Thôi thôi xin can. Cậu sẽ bị thương đấy.”
“Giá như Inori có nhiều sức mạnh hơn...”
Michikusa rũ vai xuống đầy vẻ tiếc nuối.
Và người dỗ dành cô ấy là Orimoto.
“Thôi nào, Inori. Chịu thôi, bây giờ chúng ta ráng nhịn chút nhé?”
“...Nhịn là có độc cho cơ thể đấy.”
“Tính sao giờ, Kasugai-kun.”
Chẳng hiểu sao cuối cùng quyền quyết định lại bị đẩy sang cho tôi.
“...Tớ chưa tìm thử đâu, nhưng khu này rộng thế cơ mà. Chắc chắn phải có chỗ khác bán kem chứ.”
“Đúng rồi ha! Inori, chưa được bỏ cuộc đâu.”
“Inori... đuối rồi. Không lết nổi nữa.”
Bộ đôi mỹ nữ đan tay vào nhau.
“Chỉ là đi mua kem thôi mà mấy cô nương.”
Hai người này làm cái trò gì mà diễn cảnh sinh ly tử biệt trước cửa phòng Boss cuối vậy trời.
“Michikusa. Tóm lại là cậu cứ nhấc chân lên cái đã.”
Tôi bất thình lình chìa một chiếc cốc ra trước mặt Michikusa đang cúi sầm mặt xuống.
“Kotaro là ma pháp sư. Cái này, cậu lấy từ đâu ra vậy.”
“Bình thường thì tớ cầm sẵn từ đầu rồi, chỉ là mấy cậu không để ý thôi.”
Một người thì dồn hết tâm trí vào việc khoe đồ bơi.
Người kia thì bị dính lấy linh hồn vào que kem.
“Nước ép đá xay. Hình như trong đó có xay lẫn cả đá viên lạo xạo thì phải. Tớ cũng không rõ lắm.”
“Kotaro. Thần linh. Xin đội ơn và thưởng thức.”
“Ờ, cứ tự nhiên đi.”
May mắn thay, hàng đợi mua nước ép tình cờ vắng người nên tôi mới mua được.
Bọn tôi cũng có mang theo chai nhựa, nhưng với cái thời tiết này thì nước bên trong đã âm ấm cả rồi.
“Đây, của Orimoto nữa.”
“Hả, cả của tớ nữa á?”
“Thì phải mua chứ. Sao nỡ để mình cậu ra rìa được.”
“...Cảm ơn nhé.”
Orimoto lí nhí đáp lời.
Tiền của tôi đấy. Cứ ngoan ngoãn mà nhận đi.
Đằng nào thì cũng đã hẹn là sau này món nợ này sẽ được trả lại kèm theo khoản lãi suất khổng lồ rồi. Tôi đang mong chờ đến lúc đó đây.
─────
Lâu lắm rồi tôi mới lại vào hồ tạo sóng.
À không, bình tĩnh mà nghĩ lại thì... ngoại trừ mấy tiết thể dục trên trường, thì đã lâu lắm rồi tôi mới đi hồ bơi.
Thế nên phải thú thực rằng.
Tôi có chút biết ơn Orimoto vì đã tiện thể mua luôn đồ bơi cho tôi.
Chứ không lẽ tôi lại mặc luôn cái quần bơi đi học (dành cho nam) để lao vào đây.
“Kasugai-kun. Sao lại chọn góc này.”
Nhìn bao quát, hồ tạo sóng có hình dạng như một chiếc hộp chữ nhật.
Và hệ thống sẽ bơm sóng nhân tạo ra từ cỗ máy đặt ở một cạnh của hình chữ nhật đó.
“Thế là hiển nhiên rồi. Lúc nãy Michikusa suýt chết đuối còn gì.”
“Vì thế nên tớ, không thích, hồ bơi.”
“Cậu, đúng là con vịt cạn chính hiệu mà...”
“Nước phải quỳ gối trước con người mới đúng.”
Michikusa Inori thực chất hoàn toàn mù bơi lội.
Hơn nữa, không chỉ dừng lại ở mức độ bơi kém, mà cô ấy còn chìm lỉm xuống nước một cách nực cười.
Thảo nào mấy ngày trước cô ấy lại tỏ ra chán ghét hồ bơi đến thế.
Dù bị dụ dỗ bằng bánh kẹo mà mò đến đây, nhưng có vẻ...
“Cậu đâu cần phải giấu. Cứ nói là không biết bơi thì bọn tớ đã chọn khu vực nào đó êm đềm hơn rồi──”
Ví dụ như hồ bơi lười chẳng hạn.
Chỗ đó thì chỉ cần thả lỏng cơ thể trôi theo dòng nước là xong.
Ngay lúc tôi định nói ý nghĩ đó ra, Michikusa bỗng giơ bàn tay trắng nõn ra chặn tôi lại.
“Biết đâu, tớ lại bơi được thì sao.”
“Lòng tự trọng kiểu gì thế này. Mặt cậu tái mét hết cả rồi kìa.”
Vị trí hiện tại. Trong góc. Chúng tôi đang đứng ở một nơi chỉ dập dềnh nước, hoàn toàn không cảm nhận được sức mạnh của những con sóng.
Các gợn sóng lan tỏa khắp nơi.
Mực nước khá nông, đến độ cả lòng bàn chân của Michikusa cũng chạm đáy một cách vững chãi.
“Cả Orimoto nữa, nếu biết Michikusa không biết bơi thì phải nói trước chứ, nguy hiểm lắm đấy...”
“...Tớ quên béng mất, xin lỗi nha.”
“Không sao. Inori cũng quá chủ quan về bản thân rồi. ──Hết cách rồi, tớ sẽ thuê, phao bơi.”
Vừa nhìn chằm chằm vào chiếc phao bơi hình bánh donut, Orimoto vừa lầm bầm.
Dù sao thì cũng còn đỡ hơn là bị đuối nước rồi lại mang về một ký ức tồi tệ.
Vừa lúc tôi gật đầu đồng tình.
“──?”
Cơ thể tôi bỗng bồng bềnh nổi lên. Vội vàng lấy lại thăng bằng, tôi nhận ra lực của con sóng có vẻ khá mạnh.
Dù hiện tại chúng tôi đang ở vị trí rất xa khu vực xả sóng.
Tôi hốt hoảng quay sang nhìn nhóm Orimoto.
“Orimoto. Sóng có vẻ hơi mạnh thì phải.”
“Tớ cũng nghĩ vậy. Ơ kìa, đằng trước! Đằng trước!”
“Hả? ...Ơ, đùa à...!!”
Tôi hét lên khi thấy chiều cao của con sóng đang cuồn cuộn ập đến ngay trước mắt.
Nó gần như che khuất toàn bộ tầm nhìn.
Tôi phải căng não ra suy nghĩ trước sức mạnh hung hãn như thể hệ thống đã bị trục trặc này.
“Kotaro. Chuyện gì vậy.”
“Ăn trọn quả sóng kia là cậu tiêu tùng đó.”
“...Cậu đang, bảo vệ tớ hả?”
“Nói toạc ra thì đúng là vậy.”
Tôi dùng cơ thể mình che chắn cho Michikusa.
“Vậy thì, tớ sẽ làm thế này.”
“...Cũng không cần phải ôm chặt đến mức đó đâu.”
“Để không bị tách ra và cuốn trôi đi mất. Rất quan trọng.”
Michikusa khẽ, chỉ khẽ mỉm cười.
Cô ấy áp sát cơ thể vào người tôi.
Tôi chắc chắn đã cảm nhận được một sự mềm mại. Cô ấy đang tin tưởng tôi, hay là không hề có chút cảnh giác nào đây. Hay lại là.
“Thế thì tớ cũng phải dính chặt lấy Kasugai-kun mới được!”
“Này! Cậu thì có liên quan cái quái gì đâu!”
Orimoto ôm lấy cánh tay tôi. Thứ đó dẫu có vẻ khép nép nhưng vẫn mang đầy sự hiện diện áp vào tay khiến tôi càng thêm bối rối.
Không biết Orimoto có tự nhận thức được điều đó hay không.
“Biết đâu tớ cũng bị đuối nước thì sao!”
“Đứa cười phớ lớ thế kia mà chết đuối được hả!”
“Được rồi được rồi! Kìa sóng tới rồi kìa! Inori cũng không được rời khỏi Kasugai-kun đâu nhé?”
“...Ưm.”
Một hồ bơi mang đầy cảm giác giải phóng. Việc có ai nhìn thấy hai cô nàng này hay không cũng chẳng quan trọng lắm.
Xung quanh ai nấy đều bận rộn với chuyện của riêng mình.
Bạn bè, gia đình, người yêu. Chẳng ai rảnh rỗi mà đi nhìn tôi cả.
Gương mặt hồ hởi, rạng rỡ từ tận đáy lòng của Orimoto.
Vẻ mặt vô cảm không hề nao núng dẫu đang có chút sợ hãi trước con sóng của Michikusa.
Người có thể ngắm nhìn những khoảnh khắc ấy, chỉ có mình tôi mà thôi.
“Cậu có nhận ra ngực tớ đang chạm vào không?”
“──Khụ, không lẽ cậu cố tình──!”
“Cậu nghĩ sao nào?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
