Chap 46 - Nhập môn đồ bơi
Bị ép buộc lôi xềnh xệch đến cửa hàng đồ bơi.
Quả nhiên vẫn có điểm tôi không thể chấp nhận nổi. Việc tôi phải rút ví trả tiền thì nhắm mắt đưa chân gật đầu cũng được đi, nhưng cớ gì tôi lại phải là người chọn chứ.
“──Trắng hay đỏ, cái nào đẹp hơn?”
Bộ đồ bơi chìa ra trước mặt mà chỉ mình tôi nhìn thấy. Hoặc nói đúng hơn là, ánh nhìn của mọi người xung quanh châm chích quá. May mắn là ngoài chúng tôi ra thì khách khứa cũng lác đác, nhưng chính điều đó lại càng thu hút sự chú ý của nhân viên cửa hàng.
“Cái nào chả được, tớ chỉ muốn chuồn khỏi đây nhanh lên thôi”
“Thế thì chọn một cái đi. Ok?”
Orimoto tủm tỉm cười đầy ranh mãnh. Cô ả thừa hiểu tình cảnh hiện tại của tôi, cũng như nhận thức rõ những ánh mắt dò xét đang đâm chọt từ xung quanh.
Một thằng nam sinh trung học đứng đực mặt ra ở khu đồ bơi nữ. Đó là đánh giá của người ngoài nhìn vào.
Bị coi là kẻ khả nghi cũng đáng đời thôi. Thời gian đếm ngược đến lúc bị báo cảnh sát đang cạn dần. Mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng tôi.
“Thế thì màu trắng đi. Màu trắng. ──Kìa, đừng có dí sát vào mặt tớ thế. Tớ thì biết quái gì xấu với đẹp chứ!”
Đã khoảng một tiếng trôi qua kể từ cuộc chạm trán với Sera, một sự kiện mà bọn họ chẳng hề chào đón. Cuối cùng Orimoto cũng vui vẻ trở lại. Cũng đúng thôi. Quay lại vấn đề chính.
“Nhìn này, bikini dây buộc đấy, bạo chưa?!”
“Ờ bạo lắm bạo lắm. Nên là bớt dí vào mặt người ta đi! Bị nhìn bằng ánh mắt kỳ dị rồi kìa!”
“Thôi nào thôi nào, đừng bận tâm mấy chuyện vặt vãnh đó...!”
Tôi lùi lại một bước thật dài để tránh xa Orimoto đang xoa xoa hai tay luồn lách tiến lại gần.
“Không bận tâm sao được! Tớ đưa tiền rồi các cậu tự đi mà mua nhanh đi! Tớ ra ngoài cửa hàng đợi.”
“Nhưng bọn này đâu có trả tiền được?”
“Đến lúc này mà còn bắt bẻ logic nữa...”
Tôi thở dài sườn sượt. Cứ thế này thì chẳng đi đến đâu. Tại sao──nói thẳng ra là──bọn họ lại bắt một thằng con trai mình chẳng hề có tình cảm chọn đồ bơi cho cơ chứ, tôi thấy khó hiểu vô cùng.
“Kotarou, bộ nào dễ thương hơn?”
“Ờ, bộ nào cũng dễ thương hết.”
“Hứ, qua loa kìa.”
Hùa theo đó, Michikusa cũng chìa bộ đồ bơi hai mảnh ra trước mặt tôi. Xin kiếu đi. Tôi chẳng tài nào hiểu nổi suy nghĩ của mấy cô nàng này. Cả hai người đều có người trong mộng rồi cơ mà.
“Này hai cô nương. Tớ hiểu cái khao khát muốn đi biển với đi hồ bơi của Orimoto rồi. Và tớ cũng ghi nhận sự hiện diện của Michikusa bị dụ dỗ bởi đồ ngọt kéo theo.”
Nhưng mà, tôi lắc đầu.
“Tớ không việc gì phải chọn cả. Hai cậu cứ nhanh chóng lấy bộ mình thích rồi──khoan đã, rắc rối ghê.”
Nhận lấy đồ bơi. Tôi đi thanh toán. Bị nhân viên lườm bằng ánh mắt lạnh lùng. Chết lâm sàng trong sự nhục nhã. Tưởng tượng đến viễn cảnh đó, tôi liền thay đổi quyết định.
Nguy hiểm quá. Tí nữa thì bị cuốn theo đà và đầu hàng trước sự ép uổng của Orimoto mất rồi.
“Vẫn là thôi đi. Đồ bơi thì lên mạng mà mua.”
“Hả?! Cất công đến tận đây rồi mà?!?”
“Tớ không muốn cầm ra quầy đâu.”
Đúng lúc đó. Chợt có tiếng cất lên gọi tôi.
“──Dạ thưa, quý khách?”
Tim tôi giật thót, cả người run rẩy. Tôi nuốt nước bọt cái ực, quay cổ cứng ngắc như một con búp bê thiếc.
“Xin quý khách vui lòng giữ trật tự trong cửa hàng ạ.”
Một nụ cười rất chuẩn mực. Nhưng sự cảnh giác thì rành rành ra đó. Tôi chắc mẩm mình đang lườm mấy cô thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh.
“……Tại mấy cậu đấy chết tiệt. Biết thừa sẽ thế này rồi mà, cứ hét toáng lên trong cửa hàng như vậy.”
“Ahaha, xin lỗi xin lỗi nha”
Orimoto chắp tay lại, vẻ mặt chẳng có chút gì gọi là hối lỗi. Nói tóm lại theo như tôi quan sát thì, cô ả chỉ muốn trêu chọc tôi mà thôi. Nghĩ đến đấy lại thấy lộn ruột.
Còn Michikusa thì lại có cái góc nhìn kỳ quặc kiểu “Phản ứng của Kotarou làm lố quá”.
“──Thêm nữa, từ lúc bước vào cửa hàng, quý khách chỉ lảng vảng đi qua đi lại, không biết có đang gặp khó khăn gì không ạ?”
Lời nói đâm thẳng vào sự thật là tôi trông khả nghi vô cùng. Không mua gì. Không cầm lên xem món gì. Chỉ có một thằng đực rựa lảng vảng ở khu đồ bơi nữ. Quả này toang rồi.
Nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa thì cũng giống một tên tội phạm.
“A, ơ kìa, cái đó. Nói sao nhỉ”
Tại sao tôi lại phải khúm núm vắt óc nghĩ lý do biện bạch cơ chứ. Tất cả là tại Orimoto. Rõ ràng là cô ả thừa biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này mà. Khốn, khốn nạn thật. Tôi thầm gào thét trong lòng.
Nếp nhăn giữa trán nữ nhân viên cửa hàng dần hằn sâu hơn, đồng thời mức độ cảnh giác cũng đang tăng vọt. Cứ cái đà này thì bị báo cảnh sát là cái chắc.
Tôi tuyệt vọng rặn ra từng chữ.
“……Ơ, ừm. Xin lỗi chị. À thì... em chỉ đang ngắm xem bộ đồ bơi nào hợp với bạn gái mình thôi.”
“Cho bạn gái ạ? ……Một mình sao?”
“Vâng. Một mình em.”
Tôi lặp lại lời cô ấy như một con vẹt. Khoan bàn đến chuyện cô bạn gái đó chỉ là hư cấu, nhưng cái lý do mua quà tặng này nghe còn dễ lọt tai. Dù nó vẫn có chút, à không, có rất nhiều mùi biến thái.
Đổi lại tôi mà là nhân viên cửa hàng, một thằng “bạn trai đi mua đồ bơi tặng bạn gái” đích thị là một thằng biến thái bệnh hoạn.
“Vậy thì để tôi giúp quý khách chọn nhé.”
Lật tẩy ra thì đây chính là chiêu giám sát kẻ biến thái. Trong tiệm ngoài tôi ra thì toàn là phụ nữ. Những ánh nhìn lạnh lẽo đâm châm chích vào người khiến đường lui của tôi gần như bị chặn đứng.
Có muốn cầu cứu thì Orimoto với Michikusa cũng không thể tính là đồng minh được. Vốn dĩ người ngoài có nhìn thấy họ đâu.
“……Ủa kìa~? Bạn của Keiichi-kun đúng không?”
Một giọng nói kéo dài âm cuối có phần uể oải vang lên khiến tôi quay lại. Đó là một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, và chắc chắn không phải là người tôi muốn chạm mặt ở cửa hàng đồ bơi chút nào.
Phải chi gặp ở một nơi bình thường hơn thì tốt biết mấy. Còn ở đây, tôi đang trong tình trạng của một gã đàn ông khả nghi la lối om sòm trong tiệm bán đồ bơi. Trong tích tắc, tôi phải nặn ra một lời biện minh.
Vâng──Kanzashi Serina đang đứng đó.
“A, ừm, Kanzashi-senpai……?”
Tôi lắp bắp hỏi ngược lại. Người ta thường bảo đừng có trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác, nhưng hoàn cảnh hiện tại éo le quá. Tôi đang mải tìm một lý do thích hợp. Câu giờ được giây nào hay giây nấy.
Đã thế đây lại còn là hiện trường tôi đang bị nhân viên tra khảo. Tình hình càng lúc càng trở nên rắc rối và phiền phức.
“Em làm gì ở đây thế~?”
“À, thì. Chuyện là em có chút lý do phức tạp.”
Rằng em đang bị mấy cô ả tàng hình ép chọn đồ bơi rồi bị nhân viên với khách hàng coi là kẻ khả nghi. Có nói ra thì cũng chẳng ai thông cảm cho nổi.
“Lý do phức tạp cơ à~?”
Kanzashi-senpai chớp chớp đôi mắt. Mà nói đúng hơn, tại sao chị ấy lại chủ động bắt chuyện với tôi cơ chứ. Bình thường trông chị ấy có vẻ chẳng mảy may quan tâm đến tôi cơ mà.
“Sao Kanzashi-senpai lại ở đây ạ?”
“Ủa? ……Chị đã nói tên mình cho em biết rồi à?”
“……Dạ, thì chị cũng nổi tiếng thông qua Sera mà”
Thực tế thì, Kanzashi Serina là một nhân vật rất có tiếng tăm trong trường. Mái tóc màu chàm dài đến lưng cùng vóc dáng thon thả. Giọng điệu nói chuyện bồng bềnh êm ái vô cùng đáng yêu.
Nổi tiếng từ trước cả khi tôi quen đám Orimoto. Tiếng tăm lọt đến cả tai một kẻ mù tịt chuyện thiên hạ như tôi. Hơn nữa, một phần cũng chỉ đơn thuần là do tôi học cùng lớp với Sera nên có nhiều cơ hội chạm mặt chị ấy.
“Vậy hả vậy hả~. Chị thì đang đánh lẻ đi dạo thôi~?”
“Ủa chứ không phải mới nãy chị còn đi cùng với Sera sao.”
Gương mặt Kanzashi-senpai thoáng lộ ra nét buồn bã tĩnh lặng.
“Cậu ấy bảo có việc bận nên giải tán luôn rồi.”
“Vậy, vậy ạ. Chị vất vả rồi?”
“Maa~, cơ mà chị cũng chẳng bận tâm đâu~”
Giọng điệu rũ rượi, vương vấn rõ vẻ chẳng cam tâm chút nào ở cuối câu nói khiến tôi nghẹn họng không biết đáp sao. Nhưng Kanzashi-senpai vẫn điềm nhiên nói tiếp.
“Hỏi bây giờ thì hơi muộn nhưng mà tên em là gì nhỉ~?”
“……Là Kasugai ạ”
“Kasugai-kun nhỉ. Rõ~rồi~”
Kanzashi-senpai khẽ gật đầu.
“Vậy rồi sao?”
“Vậy rồi sao, là sao ạ.”
“……Chị hiểu là em có lý do phức tạp rồi, cơ mà cụ thể thì là chuyện gì thế? ──Em đang bị người ta lườm kìa.”
Senpai khẽ đưa mắt liếc nhìn ra phía sau tôi. Chắc mẩm ở đó đang là bóng dáng của cô nhân viên cùng mấy người khách với vẻ mặt đề phòng cao độ. ──Vài giây im lặng trôi qua.
“……Chị không nên hỏi thì hơn à?”
“Dạ không, không phải thế nhưng mà……”
Đến nước này thì tôi bỏ cuộc. Phải tìm một lời bào chữa nghe cho xuôi tai thôi. Đã phóng lao thì phải theo lao. Tại sao mới đầu kỳ nghỉ hè mà tôi đã phải đau dạ dày vì suy nhược tinh thần thế này chứ……
“Kanzashi-senpai…… Hơi đường đột nhưng mà, chị có thể giúp em được không ạ.”
Tôi hạ thấp giọng thỉnh cầu. Kanzashi–senpai ngẩn người nghiêng đầu khó hiểu.
“Giúp á?”
“Vâng, sự tình là như vầy như vầy.”
Tôi nói nhỏ dần.
Tôi bộc bạch với Kanzashi-senpai. Rằng tôi đang lựa quà tặng bạn gái (Dối trá). Bí bách quá nên xông bừa vào tiệm đồ bơi (Cực kỳ dối trá). Nhận ra thì đã bị coi là kẻ khả nghi mất rồi (Sự thật).
Tôi tung ra một câu chuyện được đắp nặn từ một mớ những lời nói dối trắng trợn, Kanzashi-senpai nghe xong liền phì cười rúc rích.
“……Kasugai-kun là kẻ biến thái à?”
“Em rất muốn phủ nhận, nhưng tính đến thời điểm hiện tại thì em đành cắn răng chấp nhận thôi ạ.”
“Cái cách nói chuyện đó của em cũng dị lắm đấy nha~”
Hai cô thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh tôi gật đầu lia lịa tán thành với lời của Kanzashi-senpai. Một nhận thức sai lệch đang lan rộng. Tôi đâu có phải là kẻ biến thái. Chỉ là tôi tự nhận thấy mình hơi từng trải chai sạn chút thôi.
“Vậy rồi~? Chị phải làm gì đây?”
“Ơ kìa, chị chịu giúp em thật ạ.”
“Nếu là người dưng nước lã thì chị bơ đẹp rồi, nhưng có vẻ em là bạn của Keiichi-kun mà. Trước mắt thì cứ tính là em nợ chị một ân tình nhé.”
Món nợ ân tình này nghe ớn lạnh thật đấy, nhưng giờ thì sống chết mặc bay thôi. Đàn ông con trai lượn lờ ở tiệm đồ bơi thì không có gì kỳ lạ. Một gã đàn ông đứng chình ình trước khu đồ bơi nữ mới là kỳ lạ. Chỉ cần có Kanzashi-senpai đứng cạnh mà người ngoài có thể nhìn thấy được, chắc chắn mớ lùm xùm thừa thãi này sẽ êm xuôi.
“Sao thế~? Tự dưng lại im re vậy.”
“Dạ không, không có gì đâu ạ”
Tôi chợt im lặng vì thấy quá đỗi bất ngờ. Đối với Kanzashi-senpai, tôi chẳng khác nào người dưng. Có chạm mặt nhau chị ấy cũng quay đi, lúc nào chị ấy cũng chỉ nhận thức được sự tồn tại của tôi thông qua Sera mà thôi.
Vậy mà chị ấy lại chủ động gọi tôi, lại còn chấp nhận nghe tôi luyên thuyên một câu chuyện kỳ quặc…… Hừm. Không lẽ Kanzashi-senpai thực chất lại là người tốt bụng sao.
Không nhớ rõ từ lúc nào, Michikusa từng nói. Kanzashi-senpai rất am hiểu võ thuật. Tôi chỉ nắm được chút đỉnh thông tin đó về chị ấy, xem ra tôi cần phải đánh giá lại cách nhìn nhận của mình rồi.
“Chỉ là, chị lại đi giúp đỡ người dưng như em ấy ạ.”
“Vì chị cũng có việc ghé qua đây mà. Nên tiện tay thôi~…… Với lại, ừm thì”
Senpai khoanh tay lại. Không biết do vô tình hay cố ý mà cặp tuyết lê căng tròn lại bị ép dồn làm nổi bật lên, khiến tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác. Tôi làm gì có gan mà nhìn chằm chằm vào đó chứ.
“Chị định ban ơn cho em chút đỉnh xem sao~”
“Ban ơn, ạ? Cho đứa như em ư?”
“Em thân với Keiichi-kun đúng không? Biết đâu sẽ có ngày Kasugai-kun trở nên hữu dụng cho chị thì sao~”
“Làm gì có chuyện em giúp được gì chứ.”
“Ai mà biết được chứ~? Như hôm nay tự dưng em ấy bảo bận đột xuất đấy thôi~??”
Câu chuyện hơi đi xa quá rồi. Tóm tắt lại những gì Kanzashi-senpai luyên thuyên sau đó thì là như này. Cả nhóm đang đi chơi với nhau, nhưng Sera, nhân vật trung tâm, lại đột ngột đòi giải tán. Mà cũng chẳng nói rõ lý do là gì. Mối quan hệ không chút tiến triển khiến Kanzashi-senpai sốt ruột và phải đau đầu suy nghĩ từng ngày xem nên làm thế nào.
Chị ấy dốc lòng dốc sức muốn gia tăng những lá bài tẩy có thể sử dụng được. Tóm lại, tôi nghiễm nhiên trở thành một quân cờ tiện lợi, thế đó.
“──Nhưng mà dù chị có nói thế thì em cũng không có khả năng làm gì đâu. Chị đừng có kỳ vọng.”
“Dù chỉ 1 milimet thì chị cũng muốn cộng thêm vào sự kỳ vọng của mình~”
Kanzashi-senpai từ tốn mỉm cười.
“Cơ mà, chị bộc bạch hết những chuyện đó với em thì có ổn không vậy. Biết đâu em sẽ phản bội chị thì sao.”
“Chắc chị nên phanh phui chuyện ngày hôm nay ra cho mọi người biết nhỉ~”
“…………Xin chị nhận của em một lạy đầu hàng ạ.”
“Được rồ~i.”
Chợt, Michikusa thì thầm vào tai tôi.
“Serina, thật ra rất biết tính toán. Không chỉ giỏi võ mà đầu óc cũng cực kỳ sắc bén. ──Một đối thủ đáng gờm đấy.”
“Cái đánh giá đó có phải là để dành cho con gái nhà người ta không vậy.”
Orimoto là kiểu heo rừng húc càn không màng hậu quả. Michikusa thì mỏ hỗn nhưng lại thông minh lanh lợi. Kanzashi-senpai thì đầy toan tính và xảo quyệt. Dáng vẻ thong dong nhàn nhã nhưng lại là một nhân vật vô cùng mưu mẹo, không để lộ sơ hở nào.
Có lẽ trong số ba người, thủ đoạn lót đường, rào trước đón sau từng bước loại bỏ chướng ngại vật này chính là thế mạnh lớn nhất của chị ấy chăng.
Vì đó là lời của Michikusa đã ở cạnh quan sát Kanzashi-senpai nãy giờ, nên chắc hẳn nó đã đánh trúng hồng tâm rồi. Lời đồn đại quả nhiên không thể tin tưởng được. Kiểu “Nhìn dễ dãi, dễ tiếp cận lắm”, tôi cũng từng nghe loáng thoáng đâu đó trong quá khứ. ──Hoàn toàn sai bét còn gì.
“Nên là vậy đó chị nhân viên ơi. Cậu ấy không phải người xấu đâu ạ. Cứ để em quản lý cậu ấy cho nha~”
Nhân viên cửa hàng trợn tròn mắt đứng hình mất một lúc rồi hời hợt đáp “……Dạ vâng” thể hiện sự đồng tình gượng gạo.
“Orimoto, lần này cậu lố quá đà rồi đấy. Cả Michikusa nữa, đừng có vì mấy thứ đồ ngọt mà hùa theo làm đồng minh của cô ả.”
Tôi vừa bước ra khỏi cửa hàng vừa răn đe hai cô nàng. Dĩ nhiên là duy trì khoảng cách cách Kanzashi-senpai vài bước chân.
“Hửm? Kasugai-kun, em vừa nói gì hả~?”
“A, không ạ. Không có gì đâu senpai.”
Riêng lần này quả thật là đã quá trớn rồi. Dù nhượng bộ đến đâu, nếu cứ thong thả chọn thì cũng được đi, đằng này lại toàn những trò khích tướng làm tôi bốc hỏa.
“……Xin lỗi Kotarou.”
“……Chỉ là trêu Kasugai-kun vui quá mà. Tại tớ có chìa bộ nào ra cậu cũng phản ứng hài hước quá trời……”
“Thiệt tình…… Liệu hồn đấy nhé.”
Tôi cũng thật sự quá dung túng cho họ rồi. Chuyện đó tốt hay xấu thì tôi không định mang ra bàn luận làm gì.
“Nhớ lên mạng từ từ mà chọn nhé Kasugai-kun!”
“……Cái con nhỏ này chả thấy có tí gì gọi là ăn năn hối lỗi cả.”
Tôi đúng là đồ ngốc khi định xí xóa tha lỗi cho cô ả.
“Orimoto, tại sao cậu lại muốn tớ chọn đồ bơi cho bằng được thế hả.”
“Thì tại, tại vì………… sao lại thế nhỉ?”
“Hả?? Cậu…… tớ chả hiểu nổi cậu nữa.”
“Tóm lại là tớ muốn cậu chọn cho tớ!”
Michikusa, nãy giờ vẫn lắng nghe cuộc cãi vã giữa tôi và Orimoto, lẩm bẩm buông một câu.
“Đánh nhau mới là yêu nhau?”
“Tớ chả thân thiết gì với cái đồ Orimoto này đâu nhé.”
“Ah, quá đáng! Rõ ràng tớ cứ tưởng mình với Kasugai-kun thân nhau lắm, chúng ta là cộng sự cơ mà?!”
Tôi bơ đẹp lời cô ả, quay sang hỏi cả Michikusa.
“Michikusa. Cả cậu nữa, sao lại để con nhỏ Orimoto lừa một vố cái một thế hả.”
“Tại cậu ấy bảo sẽ mua cho tớ thật nhiều bánh kem.”
“……Thì cái chuyện cậu muốn ra biển hay đi hồ bơi là quyền tự do của cậu nên tớ không ý kiến, nhưng còn vụ bắt tớ chọn đồ bơi cho thì sao? Dị quá chứ còn gì nữa?”
“Nếu là Kotarou thì, nói sao nhỉ, ừm. Thấy bình thường.”
“…………Haa.”
Dù Michikusa đôi lúc vẫn ngây ngô tự nhiên như vậy, nhưng đến cỡ này thì tôi cũng cạn lời.
“Từ nãy đến giờ em cứ lầm bầm cái gì thế~?”
“──Gya!!”
Gương mặt Kanzashi-senpai thình lình phóng to ngay trước tầm mắt khiến tôi giật nảy mình lùi lại như con tôm sú. Giọng nói cất lên ngoài dự liệu khiến tôi thót tim.
“Biểu cảm của em cứ thay đổi xoành xoạch ấy, giống hệt như đang nói chuyện với ai đó mà chị không nhìn thấy vậy~?”
“Nếu em mà làm thế thật thì em đích thị là kẻ biến thái rồi còn gì.”
Cơ mà tôi đang làm thế thật nên tôi đúng là kẻ biến thái rồi còn gì.
“Xin lỗi chị, dạo này em có nhiều chuyện phiền não quá.”
“Có gì đâu mà phải xin lỗi~. Ah──”
Kanzashi-senpai bỗng khựng lại, khẽ cau mày. Ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại di động.
“Xin lỗi em nha~, chị có người gọi mất rồi.”
“Ah, vậy ạ. À thì, cảm ơn chị rất nhiều. Dù là chuyện đường đột nhưng chị vẫn ra tay cứu giúp.”
“Em nợ chị một ân tình đấy nhé?”
“……Mong chị sau này giơ cao đánh khẽ cho ạ.”
“Được rồ~i. Nếu là quà tặng bạn gái thì em cứ chọn mấy món an toàn như nước hoa hay quần áo phụ kiện là được rồi nha~”
“…………Rõ rồi ạ.”
Đồ bơi thì có tính là quần áo phụ kiện không? Một câu hỏi ngớ ngẩn lướt qua trong đầu nhưng bị tôi bóp nghẹt dưới cuống họng.
Kanzashi-senpai rành rọt dặn dò, đoạn rảo bước đi thẳng không ngoái đầu lại lấy một lần. Tấm lưng thanh tú thẳng tắp không chút lay động.
Chuyện chị ấy am hiểu võ thuật là sự thật sao. Khí thế toát ra từ chị ấy đủ để khiến người ta phải tin vào điều đó.
“──Hai cậu, đến giờ thuyết giáo rồi đấy.”
“Hả, lúc nãy tớ xin lỗi rồi mà. Cả tớ và Inori đều xin lỗi rồi.”
“Đừng có mơ tưởng bấy nhiêu là xí xóa được hả mấy con ngốc này.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
