Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5121

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18731

Tập 3 - Minh chứng cho sự giải thoát - Chap 53 - Chẳng thể nào tránh khỏi

Chap 53 - Chẳng thể nào tránh khỏi

“Ưm, dâu và vani nhỉ...”

Tôi lê bước với cơ thể rã rời mệt mỏi, đứng vào hàng chờ mua kem.

Rời khỏi bể tạo sóng và đi tìm chỗ bán kem, may mắn thay tôi phát hiện ra một tiệm không quá đông người.

Tôi ngay lập tức báo cho hai cô nàng biết. Sau đó, họ yêu cầu hương vani và dâu.

Có vẻ như các cô nàng đang tính xây lâu đài ở khu vực bãi cát. Hai người bảo là sẽ làm một tòa thành tử tế cơ đấy.

Tòa thành làm xong trông sẽ như thế nào trong mắt người khác đây? Mà thôi, đến nước này thì mấy chuyện đó chắc chắn chẳng còn quan trọng nữa.

Đứng vào hàng người thưa thớt, tôi liếc nhìn thực đơn. Và rồi,

“Cho tôi kem dâu và vani──”

Vừa cất lời đến đấy.

Một tiếng động lớn vang lên làm rung màng nhĩ.

Nhìn sang, là khu hồ bơi ngay gần đó. Trên mặt nước, những gợn sóng đang lan rộng. 

──Chuyện gì vậy?

“──Á, cái kia...”

Tôi nín thở, chằm chằm nhìn vào đó vài giây.

Một bàn tay nhỏ bé chới với trồi lên rồi lại chìm xuống mặt nước.

Khuôn mặt thoắt nổi lên nhăn nhó đầy đau đớn. Hơn nữa, khuôn mặt ấy lại lặn ngụp xuống nước, cứ như thể đang bị ai đó kéo tuột đi vậy.

“Đuối nước rồi kìa! Nhân viên cứu hộ đâu── Chậc.”

Tôi lớn tiếng định gọi người tới cứu nhưng khốn nỗi lại chẳng thấy bóng dáng nhân viên cứu hộ nào.

Ngoài tôi ra cũng có vài người nhận ra, nhưng ai nấy đều chỉ bồn chồn đứng nhìn.

Tôi không hẳn là bơi giỏi.

Cũng không tệ, nhưng chỉ ở mức tàm tạm.

Dù không đến nỗi hòn đá chìm nghỉm như Michikusa, nhưng cũng chỉ ở mức trung bình.

Bản tính của tôi là viện ra dăm ba cái lý do vớ vẩn, tự suy diễn và kiếm cớ để chọn cách không nhảy xuống.

“Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ── Chết tiệt!”

Thế nhưng.

Nếu mặc kệ mọi chuyện ở đây và cứ thế bỏ đi.

Thể nào khi đứng trước mặt Orimoto hay Michikusa, tôi cũng sẽ lại nhớ đến khoảnh khắc này cho xem.

Tôi đã bị nhắc nhở không biết bao nhiêu lần là cái mặt tôi rất dễ lộ cảm xúc.

Chẳng có cách nào giấu giếm được cả.

“Khỉ thật, phải kịp đấy...!”

Thú thật là tôi có thể sẽ làm người khác thất vọng.

Tôi vốn cóc quan tâm người ta đánh giá mình ra sao.

Đúng thế. Sao cũng được hết. Một kẻ như tôi, không hiểu sao lại chỉ bận tâm đến ánh mắt của hai người họ.

(Nhớ không lầm thì... những lúc thế này.)

Lặn xuống. Dưới nước. Một thế giới mờ ảo.

Tôi mở mắt mà không thèm đeo kính bơi.

Giữa không gian méo mó ấy, quả thực có một cậu bé đang vùng vẫy.

(Từ đằng sau? Thế là ổn rồi phải không)

Tôi nhớ lại kiến thức từng đọc được trong một cuốn sách nào đó.

Thầm cảm thấy may mắn vì mình thuộc kiểu người bạ đâu đọc đấy.

Tôi vòng ra sau lưng cậu bé.

Nghe nói khi có người đuối nước, tiếp cận từ phía trước sẽ rất nguy hiểm.

Nếu lóng ngóng, dù đối phương chỉ là một đứa trẻ thì bản thân mình cũng sẽ bị kéo theo.

“Đừng vùng vẫy nữa!! Giờ anh sẽ cứu nhóc, nên ở yên đó!!”

Tôi ngoi lên mặt nước và hét lớn.

Chắc thằng bé cũng chẳng lọt tai được chữ nào.

Vậy nên, đây là lời tự cổ vũ chính mình.

Dành cho một kẻ chưa từng cứu người đuối nước bao giờ như tôi. Rằng từ bây giờ, tôi sẽ làm được.

(──Từ phía sau. Lại gần từ phía sau.)

Tôi lặn xuống, ôm lấy đứa trẻ từ đằng sau.

Đứa trẻ giãy giụa. Dòng nước xoáy suýt chút nữa đã cuốn luôn cả tôi đi.

Nhưng tôi cố hết sức kìm thằng bé lại.

Quả thực, nếu lao đến từ phía trước thì nguy hiểm thật...

“...Rồi. Cứ giữ thế này...”

Tôi ló đầu lên khỏi mặt nước, dò xét tình hình đứa trẻ.

Thật may mắn. Thấy bảo mấy vụ tai nạn sông nước hay có chuyện người cứu bị cuốn theo khiến hậu quả càng thêm nghiêm trọng.

“Này nhóc! Ráng cầm cự đi!!”

Tôi dốc toàn lực đạp nước, hướng về phía thành hồ.

Đứa trẻ không có phản ứng. Nhưng đây lại là một chuyện tốt.

Thằng bé lúc nãy còn giãy giụa ầm ĩ, có lẽ vì quá sợ hãi nên giờ đã mềm nhũn, nằm im bất động.

Nhịp thở thì── chẳng rõ nữa.

Chỉ còn cách đưa lên bờ rồi sơ cứu thôi.

Nhìn ngó xung quanh, tôi thấy mấy nhân viên cứu hộ nghe tiếng ồn ào đã xúm lại.

“Cậu kia!! Giờ chúng tôi sẽ ném phao xuống, cậu bám vào đó nhé! Sau đó chúng tôi sẽ kéo lên.”

Vài giây sau, một chiếc phao được ném xuống ngay trước mặt tôi.

Tôi vội vã bám chặt lấy nó.

Bồng bềnh, cơ thể tôi nhanh chóng nhẹ bẫng.

Mình vẫn còn sống── tôi thực sự cảm nhận được điều đó.

─────

“...Hôm nay mình chẳng muốn làm gì nữa.”

Nhận lời xin lỗi và cảm ơn từ phụ huynh.

Nhận những lời khen ngợi từ nhân viên cứu hộ.

Rốt cuộc cũng được giải thoát, tôi kiệt sức rũ rượi gục đầu trên chiếc ghế đá gần đó.

Tim đập thình thịch. Sau khi mọi chuyện đã lắng xuống, có vẻ như bây giờ cơ thể tôi mới nhận thức được thực tại.

Nhỡ đâu chính mình cũng bị cuốn theo thì sao.

May mắn cứu được người thì tốt đấy, nhưng lóng ngóng một chút là tôi cũng toi mạng rồi.

Thở phào nhẹ nhõm trước sự thật ấy, tôi buông tiếng thở dài.

Sâu trong lỗ tai tôi kêu lên những tiếng kin kin. Ù tai rồi.

Cố trốn thoát khỏi cái cảm giác khó chịu đó, tôi ngẩng mặt lên một cách vô thức.

“Kasugai-kun, lúc nãy ngầu lắm đó nha~”

“...Kanzashi-senpai.”

Một mái tóc đen nhánh ướt át che khuất tầm nhìn của tôi.

Chị ấy nở nụ cười duyên dáng, từ từ ngồi xuống ngay bên cạnh.

Tôi vẫn giữ nguyên cái tư thế ngốc nghếch thọc tay vào lỗ tai để chịu đựng tiếng ù, trân trân nhìn chị ấy.

“Sao thế, tự nhiên lại ngồi cái dáng đấy.”

“Em bị ù tai thôi. ──À, giờ đỡ rồi ạ.”

“Vậy hả? May quá.”

Kanzashi-senpai khẽ gật đầu, rồi nói.

“Chị cũng định nhảy xuống đấy, nhưng may mà có Kasugai-kun ở gần đó.”

“...Không, thế nguy hiểm lắm.”

“Kasugai-kun cũng nguy hiểm mà. Với cả, chị cũng khá rành thể thao đấy nhé~”

Nghe vậy, tôi chợt nhớ lại lời Michikusa từng nói. 

Hình như Kanzashi-senpai có học võ thì phải.

Vậy chắc chị ấy cũng biết bơi nhỉ, tôi tự đưa ra một lời giải thích hời hợt trong đầu.

“Ai nấy cũng làm ngơ giả vờ như không thấy, quá đáng thật đó ha~”

“...Thì bình thường là vậy mà chị.”

“Thế tức là, chị với Kasugai-kun không hề bình thường sao?”

Chắc chị ấy chỉ định nói đùa thôi, nhưng tôi lúc này quả thực không bình thường chút nào.

Tôi đang đèo bồng tận hai cô thiếu nữ xinh đẹp mà người khác không thể nhìn thấy.

“Hôm nay em đi cùng bạn gái hả?”

Cuộc trò chuyện bẻ lái quá gắt.

Tôi cứng đờ người trong chốc lát, gãi gãi má.

“Thì, đại loại thế ạ.”

“Chắc bạn gái em sẽ tự hào lắm đấy.”

“Dạ? Ý chị là sao?”

“Một người bạn trai không màng tính mạng bản thân lao xuống cứu một đứa trẻ đuối nước, chắc chắn sẽ khiến người ta mê mệt thêm lần nữa cho xem.”

Kanzashi-senpai tuôn ra một tràng trơn tru cứ như thể đó là những lời thoại đã được soạn sẵn vậy.

“Này này, Kasugai-kun!”

Kanzashi-senpai rướn người ép sát về phía tôi.

Nảy lên từng nhịp. ──Cái này, to thật đấy.

Tôi cố gắng không nhìn thẳng vào bộ bikini màu trắng tinh khôi kia. Quá khủng. Quả là hai trái dưa lưới.

“V-Vâng, chuyện gì vậy ạ.”

“Kasugai-kun bị thu hút ở điểm nào của bạn gái em vậy?”

“Điểm nào... ý chị là sao cơ.”

“Kìa, tính cách chẳng hạn? Hay là khuôn mặt?”

Tôi cứng họng.

Tự dưng lại đi kể sức hấp dẫn của một cô bạn gái vốn không hề tồn tại.

Nhưng khuôn mặt của Kanzashi-senpai khi đăm đăm nhìn tôi lại toát lên một vẻ nghiêm túc đến lạ.

“À~ Ưm~ Chỗ cô ấy tốt bụng chăng?”

“Sao lại mập mờ thế. Lại còn dùng câu hỏi nữa.”

“Không, em nghĩ lại thì chắc là do cô ấy tốt bụng thật.”

Có vẻ không ưng ý với câu trả lời của tôi, Kanzashi-senpai tiếp tục gặng hỏi.

“Cụ thể hơn xem nào? Ở điểm nào cơ~?”

“Điểm nào nhỉ.”

Tôi đưa tay lên cằm suy nghĩ.

Nói thế chứ, đây cũng chỉ là chuyện về một người không có thật.

Có cố tưởng tượng thì cũng chẳng nghĩ ra được gì. Hết cách, tôi đành lấy một người quen gần gũi làm hình mẫu.

Orimoto và Michikusa.

Liệt kê những điểm tốt của hai cô nàng.

...Khó vãi. Trò trừng phạt quái quỷ gì đây.

“Sao rồi, nghĩ ra chưa?”

“Đợi em chút. Em chỉ nhớ đến cái vụ nhảy khỏi vách đá với chuyến du lịch tốn 5 tiếng đồng hồ một chiều thôi.”

“Vế sau còn nghe được chứ vế trước có phải chuyện thường xảy ra giữa các cặp đôi đâu?”

“──À, em nghĩ ra rồi.”

Tôi chợt khẽ thở ra một hơi rồi cười.

“Ở chỗ ngốc nghếch ạ.”

“...Hai đứa đang cãi nhau à?”

“Chắc là thế cũng nên.”

Tôi đứng dậy, cất lời xin phép rời đi.

“Vậy, em quay lại đây. Đang bị sai đi mua kem mà.”

“Ah, vậy sao? Xin lỗi vì đã giữ em lại nhé.”

“Không sao. Chị đừng bận tâm.”

Rõ ràng chỉ định đi mua kem thôi mà lại dính vào đủ thứ rắc rối.

Cứu một đứa trẻ. Bị Kanzashi-senpai tóm được.

“Kanzashi-senpai cũng đừng bận tâm đến em nữa, mau quay lại chỗ Sera đi thì hơn đó.”

“Ủa? Chị đã nói là đi cùng nhóm Keiichi-kun rồi sao?”

“Làm gì có ai đi bơi một mình đâu. Em đoán mò thôi.”

Rõ ràng trong mắt người khác tôi đang đi một mình cơ mà.

“Fufu── Ừm. Được nói chuyện với cậu dũng sĩ đây là chị mãn nguyện rồi, chắc chị cũng nên quay lại như em nói thôi~”

Kanzashi-senpai trêu chọc vài câu rồi quay gót bước đi sau vài bận đối đáp với tôi. 

Chỉ đi bộ thôi mà thu hút ánh nhìn của bao người.

Dù vậy, chị ấy chẳng hề mảy may để tâm, vẫn bước đi với dáng vẻ đĩnh đạc.

Chỉ bóng lưng thôi cũng đã toát ra khí chất ngút ngàn.

“...Đúng là một con người đáng gờm mà.”

Cái tốc độ xâm nhập vào không gian riêng tư của người khác.

Bản chất thật sự ẩn giấu đằng sau lớp mặt nạ tươi cười kia.

Cùng sự ma mị thoang thoảng chút nguy hiểm nhưng chẳng thể nào nắm bắt.

Thế nhưng, chỉ một chút thôi. Tôi có thể nhận ra chị ấy vô cùng nhạy cảm với những vấn đề xoay quanh chuyện tình cảm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!