Chap 51 - Bể bơi
Trong thành phố không có bể bơi.
Tôi phải bắt vài chuyến tàu chuyển tiếp, mua đúng một tấm vé duy nhất rồi đứng đợi trước cổng vào.
Dòng người nhích đi từng chút một.
Nắng. Nắng. Lại là nắng.
Giữa cái nắng gay gắt đến mức bất thường của giữa mùa hè, tôi héo hon chờ mãi mới đến lượt mình.
Bóng râm. Cho tôi xin chút bóng râm đi…
Đứng dưới ánh nắng trực tiếp thế này thì chịu sao thấu.
“Đến nơi rồi! Bể bơi kìa!!”
“Oa, bể bơi kìa, vỗ tay vỗ tay.”
Đôi mắt Orimoto sáng rực lên đầy háo hức, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt chẳng mấy hứng thú của Michikusa.
Sự chênh lệch thái độ của hai cô nàng làm tôi tí thì ngã ngửa.
Rõ ràng là lối vào đã ở ngay trước mắt cơ mà.
Tôi khẽ liếc nhìn những người xung quanh.
Các cặp đôi. Gia đình. Lại cặp đôi.
Chẳng ai thèm đoái hoài gì đến một thằng con trai đang thui thủi một mình cả.
“Michikusa, trông vui vẻ lên chút đi chứ...”
“Mục tiêu của Inori là đồ ngọt. Bể bơi thì không hứng thú mấy. Đồ bơi thì dễ thương.”
“Tiện thể hỏi luôn, cậu được cho cái gì thế?”
“Chuẩn bị được cho đây. Nhất định hôm nào đó sẽ bắt đãi một chầu buffet bánh ngọt.”
Michikusa đưa tay lên che trán, cố trốn tránh cái nắng chói chang.
“Giống Kotaro thôi. Về cơ bản Inori thích ở nhà hơn.”
“Vậy hôm nào tụi mình vừa ăn bánh vừa bật điều hòa mát lạnh thì sao nhỉ.”
“...Thế thì đúng là thiên đường.”
Quăng bừa một câu hỏi bâng quơ, Michikusa liền khẽ mở miệng đáp lại. Trông cô nàng y hệt như một đứa trẻ thèm thuồng đang bị bắt nhịn ăn vậy.
“Cậu mang sẵn thuộc tính NEET trong người rồi đấy.”
“Thì cũng giống Kotaro cả thôi. Cùng nhau làm NEET cho vui nhà vui cửa nhé.”
“Một tương lai như thế liệu có tồn tại hy vọng gì không hả trời?”
“Chỉ cần Kotaro đi làm là được.”
“Thế cái đoạn ‘cùng nhau’ đâu mất rồi.”
“...Muốn có hy vọng thì phải có sự hy sinh.”
“Thế cậu có định làm người hy sinh không đấy?”
“Không.”
Michikusa phũ phàng chốt hạ, khiến tôi đành buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Ở đâu thì cô nàng này cũng làm theo ý mình được.
Đôi tay đôi chân nhỏ xíu thoăn thoắt cử động, luồn lách qua dòng người tấp nập.
Có vẻ như cô nàng đã thông thạo tuyệt kỹ đi bộ không va chạm với người khác rồi.
“Mồ, hai người đang nói chuyện gì thế?”
“Về các chính sách tương lai của Nhật Bản và biện pháp đối phó với tình trạng đồng Yên tăng giá.”
“Đúng vậy. Kotaro đang nhìn nhận thế giới này quá hời hợt...”
Sau khi tôi và Michikusa kẻ tung người hứng,
“...Hả, ra tận bể bơi rồi mà hai người còn bàn mấy chuyện chán ngắt thế á?”
“Đùa thôi, Orimoto à.”
“Bọn này chỉ đùa thôi.”
Nhận ra mình vừa bị trêu, Orimoto liền đáp:
“Biết ngay mà. Chủ đề nghe có vẻ trí tuệ quá so với Kasugai-kun mà.”
Cô nàng thản nhiên buông lời xỉa xói tôi.
Điểm học lực của tôi chỉ thấp hơn mức trung bình một xíu thôi... Tôi luôn muốn tin là nó chỉ thấp hơn một xíu.
“Mà, sao cũng được. Kìa, đến lượt rồi đấy.”
“Biết rồi. ──À, cho một người ạ.”
Cô nhân viên ở quầy lễ tân liếc nhìn tôi.
Chắc do đang làm việc nên cô ấy cũng không tỏ thái độ gì, nhưng ánh mắt lại như đang gào lên, “Sao đi có một mình vậy ba?”.
Nhưng tôi cũng chẳng có thời gian hay lý do gì để đính chính cả.
Tôi cố gắng di chuyển xuôi theo dòng người.
Còn hai cô nàng thì cẩn thận để không va vào ai.
Cứ thế, chúng tôi bước qua cổng vào.
“...Nói cho biết, hai người đang tính là xâm nhập trái phép đấy nhé.”
“Ây dà, nhưng làm gì có chỗ nào để tụi này trả tiền đâu.”
Orimoto ưỡn ngực tự hào. Thích nghi lẹ gớm.
“Nói, tóm, lại, là! ──Nhìn thẳng kìa!!”
“Này, tự dưng kéo tay tớ làm gì...”
Orimoto kéo tuột tôi đi. Cố giữ thăng bằng để khỏi ngã sấp mặt, tôi ngẩng lên thì thấy cả một khu bể bơi rộng lớn hiện ra trước mắt.
“...Ừm, xem nào xem nào?”
Tôi lia mắt sang tấm biển hướng dẫn gần đó.
Bể tạo sóng. Bể lười. Cầu trượt nước. Bể sục Jacuzzi.
Tôi chọn bể sục Jacuzzi vậy.
“Tớ sẽ ra bể sục Jacuzzi. Hai người cứ tự nhiên đi chơi đi nhé. Vậy nha, giải tán ở đây.”
“Biết ngay là cậu sẽ nói thế mà. Bình thường làm gì có chuyện đó chứ? Đúng không? Ơ, tại sao cơ?”
“Gần quá. Mặt sát quá rồi. Đã bảo là sát quá.”
Cái cuộc hội thoại gì đây.
Đôi lúc Orimoto lại dùng sự áp đảo vượt xa mọi dự tính để đập nát mọi lý lẽ của tôi một cách tàn bạo.
“Thay đồ xong thì tập hợp lại ở kia nhé!!”
Orimoto chỉ thẳng tay về phía trước.
Hướng theo ngón tay cô là một điểm tập kết không thể hoàn hảo hơn.
Một cây cọ nổi bật lồ lộ đến mức khó hiểu. Chắc hẳn nó là một phần trong phong cách thiết kế đậm chất Hawaii của khu này.
“Michikusa cũng thích bể sục đúng không?”
“Inori sẽ ra bãi cát ngủ.”
“Cả Inori cũng đừng có nói mấy câu kỳ quặc nữa!!”
“Bà chằn ích kỷ.”
Cô chị thì áp đặt, còn cô em thì thờ ơ dửng dưng.
Nghe màn đấu khẩu của hai người họ giống hệt như một cặp chị em thực thụ khiến tôi không nhịn được mà bật cười vu vơ.
“──Đó là.”
Chợt một dáng người lọt vào tầm mắt tôi.
Gì chứ, sao lại thế được. Trên đời lại có sự trùng hợp trớ trêu vậy sao?
Đám người đó... Chậc, để bị phát hiện thì phiền phức to. Bình thường tôi đã lỡ bốc phét là mình có bạn gái rồi.
Cái vụ đi bơi một mình này thì khó mà lấp liếm cho qua được.
Dù bản chất sự việc thì cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng dù có là muộn màng đi chăng nữa, tôi cũng không cam tâm tự gánh thêm cho mình cái mác của một thằng thảm hại.
“Kasugai-kun, cậu sao thế?”
“Ưm, không có gì. Cát bay vào mắt một chút thôi.”
“Mồ, cẩn thận chút đi chứ. Ở đâu?”
Orimoto lấy một chiếc khăn tay từ trong túi xách ra. Chu đáo gớm.
“Hehe. Tớ tự làm đó.”
“Cũng không ngạc nhiên lắm, cậu lúc nào chả khéo tay.”
“...Một phần cũng vì ai đó cứ làm cái khăn tắm trở nên nát bét cả ra đấy.”
“Hả, chẳng biết là ai nhỉ.”
Orimoto dịu dàng ghé sát lại, nhìn vào mắt tôi.
“Ưm, chắc là hết cát rồi nhỉ? Cậu có đau không?”
“Không, ổn rồi. Tớ dụi mắt nên nó rớt ra rồi.”
“Thiệt tình. Dụi là không tốt cho mắt đâu đấy nhé?”
Orimoto vừa cằn nhằn vừa cất chiếc khăn tay đi.
“Vậy tụi này đi thay đồ đây, Kasugai-kun cũng đi thay đi nhé.”
“...Chậc. Biết rồi...”
“Mới bảo đi thay đồ thôi mà thái độ hống hách ghê...”
“Suzuka kệ đi, Kotaro đang Tsundere đấy.”
Nghe Michikusa nói vậy, Orimoto đắc ý cười toe toét, “Tớ biết mà”. Nhìn cái mặt ngứa đòn không tả nổi.
“À, đợi đã hai người kia. Bọn cậu định xài tủ khóa để đồ đúng không, tớ đưa ít tiền xu nè.”
Khoan nói tới chuyện đồ gửi vào tủ sẽ ra sao, chứ làm sao mà để quần áo hớ hênh tơ hơ ở ngoài được.
Chắc là nhờ vào một thế lực tiện lợi mầu nhiệm nào đó mà mấy thứ như quần áo sẽ tự khắc đâu vào đấy thôi.
Vì không phải ngủ lại qua đêm nên chuyện này cũng nằm ngoài phạm vi bị reset lại.
“Ừm. Cảm ơn nhé.”
“Kotaro. Thay đồ xong Inori muốn ăn kem.”
“Rồi rồi. Tớ sẽ mua sẵn cho.”
“Sao cậu lại thiên vị Inori quá vậy.”
Orimoto thọc léc vào mạn sườn tôi.
Cảm giác nhột nhạt làm tôi uốn éo né tránh.
“Thì tại cô nàng nũng nịu giỏi quá còn gì.”
“...Kotaro-kun, tớ cũng muốn ăn kem nữa cơ?”
Orimoto cố tình gọi thẳng tên tôi.
“Làm mà đỏ mặt thế thì đừng có làm.”
“Á! Đã giao kèo là không được nói mấy câu như vậy rồi mà Kasugai-kun… Người ta đã cất công chịu đựng để gọi tên cậu rồi vậy mà.”
“Con nhỏ này, gọi tên tớ khổ sở đến mức phải cất công chịu đựng thế cơ à? Hả?”
Nghe tôi gằn giọng trách móc, Orimoto liền quay ngoắt đi:
“Kasugai-kun nổi cáu rồi~! Đi thôi, Inori!”
Vừa la oai oái, cô nàng vừa chuồn lẹ vào phòng thay đồ.
“...Haa, cái hai người này thật tình...”
Chưa kịp xuống nước mà tôi đã thấy mệt mỏi rã rời cả người.
Bị bỏ lại lủi thủi một mình, tôi hít một hơi thật sâu rồi lững thững bước về phía phòng thay đồ nam.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
