Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5123

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18741

Tập 3 - Minh chứng cho sự giải thoát - Chap 45 - Cuộc chạm trán khó chịu

Chap 45 - Cuộc chạm trán khó chịu

Kẻ đầu têu thường luôn là Orimoto.

Nói về sự năng nổ thì cô nàng vạch ra một ranh giới rõ ràng với tôi và Michikusa, khiến chúng tôi thường xuyên bị xoay như chong chóng.

Hôm nọ Michikusa có dẫn tôi và Orimoto đến cô nhi viện nơi cô ấy lớn lên, nhưng đó là một trường hợp khá hiếm hoi.

Nhịp độ của chúng tôi luôn do Orimoto nắm giữ.

Và hôm nay cũng không ngoại lệ.

“Biển và hồ bơi, cậu thích đi đâu hơn?”

Chuyện sáng nay. Bắt đầu bằng một câu thoại như thế.

Trong phòng khách với điều hòa chạy hết công suất. Tôi vừa húp súp miso Orimoto nấu vừa ngẩng mặt lên. Michikusa vẫn đang chìm trong cõi mộng ở trong phòng.

Michikusa, người từng có dạo quyết tâm dậy sớm, có vẻ cũng đã nhanh chóng chán nản và quay về với nhịp độ lề mề thường ngày.

“Biển? Hồ bơi? Cậu đang nói chuyện gì vậy.”

Tôi và cơm trắng vào miệng. Ngon không bàn cãi.

Cả Orimoto và Michikusa đều có tay nghề nấu nướng đáng nể. Orimoto nấu vì Sera. Michikusa nấu để tự túc. 

Orimoto còn rèn giũa cả tài nữ công gia chánh nữa.

“Kasugai-kun. Đang là kỳ nghỉ hè đó? Biết không hả.”

Orimoto vừa rửa bát ở bồn rửa, vừa nói vọng qua bếp với tôi.…… Chà chà.

Tôi lại sột soạt húp súp miso.

Đáng ghét thay là nó cực kỳ hợp khẩu vị của tôi. Ba đứa chúng tôi đều thuộc phe ăn nhạt, và từ lúc nào chẳng hay, dạ dày của tôi đã bị cô nàng nắm thóp.

“Tớ còn giúp cậu làm bài tập nữa mà?”

“……Ờ. Tớ rất biết ơn chuyện đó.”

Bất ngờ thay.

Thật sự vô cùng bất ngờ. 

Trong lịch sử cuộc đời tôi, chưa từng có chuyện bài tập về nhà của trường được giải quyết sạch sành sanh ngay từ đầu kỳ nghỉ hè thế này.

“Inori cũng chỉ bài cho cậu nữa đúng không?”

“…………Mà, cũng phải cảm ơn cả chuyện đó nữa nhỉ?”

Michikusa, người vẫn đang bồng bềnh trong thế giới giấc mơ. Học lực của cô ấy nằm ở mức độ đáng kinh ngạc.

Cả Orimoto dù ồn ào thế này nhưng cũng thuộc top đầu.

Rốt cuộc ông trời định ban cho họ bao nhiêu đặc ân đây.

“Thế rốt cuộc biển hay hồ bơi, cậu thích đi đâu hơn?”

“Tớ chả hiểu sao hai chuyện đó lại liên quan đến nhau cơ đấy.”

“Cá nhân tớ thì chắc là biển á……”

Orimoto đã rửa xong bát đĩa từ lúc nào, cô lau tay rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ngay trước mặt tôi.

“Súp miso hôm nay thế nào?”

“……Thì, vẫn vị như mọi khi thôi.”

“Mấy điểm?”

Orimoto mỉm cười nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

“……Chắc là điểm cao.”

“Ể, cụ thể là bao nhiêu cơ?”

“Một trăm điểm, cho một trăm điểm là được chứ gì.”

Tôi trả lời lấy lệ.

Ngay lập tức, Orimoto phồng má kêu “Muu~”. Thậm chí cả giọng điệu cũng lộ rõ vẻ bất mãn.

“Sao nghe qua loa quá vậy?”

Tôi phớt lờ nhè nhẹ rồi húp súp miso.

Quả nhiên là ngon. Nhưng nếu khen thật lòng thì cô nàng lại được nước lấn tới, nên tôi đành gạt đi.

Chẳng phải là phiền phức gì. Nhưng phải hùa theo từ sáng sớm thế này hao tổn quá nhiều calo.

“Vâng vâng! Tớ đây cho rằng được ăn sáng do mỹ thiếu nữ nấu mỗi ngày là một sự xa xỉ đấy nhé~”

Tôi đáp trả trôi chảy như nước.

“Đó là thù lao cho việc cho các cậu mượn chỗ ở còn gì.”

“Haa. Kasugai-kun hôm nay cũng gai góc quá ha.”

“Gai gì cũng được. Cho thêm bát nữa.”

“……Rồi rồi. Đợi chút đi.”

Orimoto rũ vai, nhưng rồi lại nở nụ cười và đứng dậy. Chuyện buổi sáng kỳ nghỉ hè.

Có thể nói đây là một phân cảnh thật yên bình.

Tôi đã được giải phóng khỏi đống bài tập.

Đi làm thêm thì phiền thật nhưng đó là sinh hoạt phí. Vẫn phải làm.

Điều đáng bận tâm duy nhất là giọng nói đó, và đôi mắt đỏ rực in sâu trong ký ức. Nên nói vào lúc nào đây.

Cả Orimoto và Michikusa đều đang tự mình hành động để giải quyết vấn đề. Và tôi cũng tham gia như một người ăn theo.

Thời điểm để nói ra chuyện này cũng rất quan trọng.

Tôi không muốn gieo rắc những hy vọng vô nghĩa cho hai người họ chỉ bằng sự suy đoán. Bản thân tôi cũng phải cố gắng tìm hiểu đủ thứ xem sao.

“Đây, tớ xới ra cho rồi nè~”

“Thank you…… Thế, vụ đi biển là sao?”

“──Đúng rồi! Tớ muốn đi biển!”

Orimoto chồm tới, ghé sát mặt vào tôi.

Đôi mắt tròn xoe của cô nàng đang sáng lấp lánh.

Bàn ăn rung lên bần bật khiến bát súp miso suýt đổ. Tôi lườm cô nàng một cái đầy tính răn đe.

“Sao tự nhiên lại rửng mỡ đòi đi biển?”

“Tớ đã nói từ trước rồi còn gì. Là tớ muốn đi á.”

“……Tớ sẽ không đi đâu. Mấy chỗ như biển ấy.”

“Ể, sao vậy? Cậu ghét biển à?”

Ghét với thích gì chứ. Vì tôi không đi nên thế thôi.

Cái không gian tập trung toàn lũ Riajuu. Ồn ào không tả nổi, và tôi chẳng có lý do gì để mò đến biển cả.

“Làm gì có chuyện ghét với chả thích.”

“Oke oke. Kasugai-kun mà bắt đầu viện cớ linh tinh thì sẽ dài dòng lắm, nên tóm lại là cứ đi nhé.”

Bị đối xử một cách qua loa, khóe miệng tôi giật giật.

“……Này nhé Orimoto.”

“Tớ đã giúp cậu làm bài tập. Nên hãy đi theo như một lời cảm ơn đi.”

“…………Chẳng lẽ đi biển ngay bây giờ luôn hả?”

Kỹ năng đàm phán của cô nàng cứ tăng dần lên thế này thật khó đối phó. Nếu từ chối lúc này thì chẳng phải tôi sẽ thành kẻ vô ơn sao.

Khi tôi hỏi, Orimoto bèn lắc đầu.

“Chắc là sau khi xong việc đã. Thế nên đi biển vào ngày mai thì sao? Kasugai-kun, nói cho tớ ngày cậu không có ca làm thêm nhé.”

“……Ngày mai à…… Ngày kia thì may ra.”

“Vậy ngày kia đi biển nhé! Chốt!”

Orimoto hiên ngang cầm bút đỏ ghi chữ “Biển!” lên tờ lịch. Tính tự quyết quá đà rồi đấy.

“Phải báo cho Inori nữa. Rằng tụi mình đi biển.”

“Này khoan. Cậu còn chưa nói với cô ấy à……!”

“Tại Inori vẫn còn đang ngủ mà.”

Nghĩ là làm ngay tắp lự, đó chính là Orimoto Suzuka…… Tôi dễ dàng tưởng tượng ra vẻ mặt uể oải từ chối của Michikusa.

“Michikusa sẽ từ chối thôi. Cậu ấy chê phiền cho xem.”

“Không sao đâu. Chỉ cần dụ bằng đồ ngọt thì chắc chắn cậu ấy sẽ đi.”

“……Cái viễn cảnh đó tớ cũng mường tượng ra được nên mới rắc rối đây.”

Tôi cười khổ. Cuối cùng, sau khi ăn xong bữa sáng, tôi mang cái bát không đặt vào bồn rửa và mở vòi nước.

“Ah, cứ để đó đi. Tớ sẽ rửa cho.”

“Không cần đâu. Để tớ rửa luôn cho.”

“Thật á? Cảm ơn nhé.”

Tôi cho nước rửa bát vào miếng bọt biển và chà rửa lách cách. Nước máy ngai ngái ấm chảy tuột xuống cống.

“Kasugai-kun──”

──Đi mua đồ bơi đi?

Tôi đánh rơi luôn cái bát đang rửa.

─────

“Tớ đưa tiền. Hai người tự đi mà mua.”

“Không, tụi này đâu có được người khác nhìn thấy đâu.”

“──Haa, cảm ơn vì lời vặn vẹo đầy tỉnh táo nhé.”

Đây không phải khu nhà ga thường ngày. Trung tâm thương mại lớn ở thị trấn bên cạnh dập dìu từng dòng người qua lại.

Tôi khoanh tay, dán chặt vẻ mặt cau có lên mặt.

Nhưng, chuyện thật sự trở nên phiền phức rồi đây.

Tôi đã hiểu việc Orimoto muốn đi biển. Và tôi cũng đã hiểu tại sao cô nàng lại muốn lôi kéo cả tôi vào.

Nhưng, muốn mua đồ bơi á?

Ôi trời đất ơi, rắc rối đã lên tới đỉnh điểm rồi.

Sau một hồi cãi vã ở nhà, Michikusa ngủ dậy xuất hiện, rồi qua bao nhiêu vòng vo tam quốc, quanh co lòng vòng, thế này thế nọ.

Tóm lại là tôi đành quyết định đi cùng hai cô nàng.

“Vì tụi tớ chỉ có thể nhờ vả Kasugai-kun thôi mà!”

“Nếu chỉ ra biển thì cần gì đồ bơi chứ.”

“Ý cậu là đừng có tắm biển á? Không đời nào! Biển sinh ra là để chúng ta nhảy xuống tắm cơ mà!?”

Tôi ôm trán.

“Rốt cuộc cái gì ở biển khơi lại thôi thúc cậu đến mức đó……”

Lúc này Michikusa rỉ tai tôi.

“Một khi đã thế này thì vô phương. Kotaro, bỏ cuộc đi.”

“……Vào cái cửa hàng đó á? Bắt tớ vào đó á?”

Hai người họ không có đồ bơi. Nó đã bốc hơi mất rồi.

Nên lùi một trăm bước mà nói, nếu Orimoto và Michikusa nói muốn có đồ bơi thì tôi cũng thấy hợp lý. Cơ mà, nhưng, dẫu vậy.

──Chuyện tôi phải đi lựa đồ thì lạ lùng quá rồi đấy.

“Mặc kệ đồ ngốc kia đi, cậu cứ tự do chọn đi nhé. Tiền nong sau này trả tớ lúc nào cũng được.”

“Đồ của Inori, Kotaro chọn hộ cũng được đó?”

“Sẽ bị nhân viên nhìn bằng ánh mắt quái dị cho xem.”

Bày la liệt ngay trước mắt tôi là những bộ đồ màu sắc sặc sỡ──nói thẳng ra là đồ bơi nữ. Và tệp khách hàng cũng rành rành toàn là nữ giới.

“Đồ ngốc là cậu đang nói tớ chứ gì.”

“Đúng đó, cậu là đồ đại ngốc.”

“Buu buu, sao lại chửi ngườiiii? Tớ chỉ nhờ Kasugai-kun chọn đồ bơi cho tớ và Inori thôi mà.”

Tôi cạn lời, không thốt nên câu.

“Thì cái đó mới là điều kỳ quặc đấy. Cái lý do tớ phải chọn đồ bơi cho các cậu nó nằm ở xó xỉnh nào hả?”

“Tớ muốn biết gu của Kasugai-kun!”

Tôi chọn đồ bơi. Tức là gu của tôi. Tức là đi đúng vào nước cờ của Orimoto. Lại càng là một cái logic kỳ quái.

Tôi muốn hét toáng lên rằng xin hãy tha cho tôi.

Chẳng hiểu sao Michikusa cũng không tỏ vẻ gì là bất mãn.

“Này nhé, mấy người chiều theo ý tớ... thì thà...”

Cân nhắc đến việc đi cùng Sera sau khi được giải phóng khỏi sự kiện tàng hình này sẽ là thượng sách hơn nhiều chứ.

Ngay đúng khoảnh khắc tôi định nói ra câu đó.

Giọng tôi nhỏ dần rồi tắt lịm.

Ánh mắt tôi dừng lại ở một điểm…… Một cuộc chạm trán không mấy chào đón sắp sửa diễn ra.

“Sao thế, Kasugai-kun──Ah.”

Nhìn theo hướng mắt tôi, Orimoto thốt lên.

Một giọng nói mơ hồ có thể cho là đang khó chịu. Michikusa thì buông một tiếng “Ah~” mang theo sự đồng tình vô nghĩa.

“Sao tụi mình hay gặp nhau thế nhỉ.”

“……Yo Sera. Sao cậu lại ở đây.”

“Nói gì thì nói, tớ cũng là người bận rộn mà.”

Lý do nghe hơi bị cấn cấn.

Cái tên Sera Keiichi đó đã xuất hiện với nụ cười sảng khoái quen thuộc. Kéo theo sau lưng là vài cô nữ sinh.

“Hôm nay thì sao? Không đi làm thêm à?”

“Nhìn là biết rồi còn gì. Đang tận hưởng khoảng thời gian một mình đây.”

“……Ở trung tâm thương mại á?”

Tên này buông lời thất lễ tỉnh bơ luôn.

“Là cuốn sách mới ra ấy mà. Nó được phát hành kèm đồ tặng thêm.”

Tôi mang một cái cớ nghe có vẻ hợp lý ra làm lá chắn.

Lặng lẽ đưa mắt ra phía sau cậu ta. 

Kanzashi Serina đang đứng ở vị trí gần Sera nhất, cứ như thể đang chễm chệ ở vị trí chính thất vậy.

Chợt, ánh mắt tôi va phải Kanzashi-senpai.

Nhưng cũng chỉ là một cái chớp mắt.

Cô ấy đã lẳng lặng quay mặt làm ngơ.

“Đi khỏi đây thôi. Đi xem phim đi Kasugai-kun.”

Thật ép buộc. Với một lực không thể cưỡng lại.

Orimoto giật mạnh cánh tay tôi.

“Kasugai-kun? Sao thế?”

Sera nghi hoặc nhìn tôi khi tôi đột ngột mất thăng bằng. Cậu ta hoàn toàn không để ý đến hai người đứng cạnh tôi.

Nhóm Kanzashi-senpai phía sau cũng vậy.

Tôi suy nghĩ một thoáng──

“……Không, không có gì đâu. Xin lỗi nhé, đồ tặng kèm mà bán hết thì phiền lắm. Tớ đang vội, đi nha.”

Tôi thô bạo chặt đứt cuộc trò chuyện với Sera, rồi vội vã rời đi như chạy trốn khỏi nơi đó.

Giữa chừng…… tôi liếc nhìn sang ngang.

“……Có ổn không. Khó khăn lắm mới gặp được Sera, tớ nghĩ đi bám theo bọn họ cũng là một cách mà……”

“Tớ đang không có tâm trạng để làm thế đâu……!”

Orimoto vẫn khoác tay tôi bước đi.

Tôi cũng nhìn sang Michikusa. Cô ấy đang lạch bạch rảo bước thật nhanh bằng sải chân ngắn củn của mình.

“Kotaro. Keiichi, không hề để ý.”

“Chắc chắn rồi…… Phải làm gì đó thôi.”

Michikusa im lặng một chút rồi mấp máy môi.

Lắp bắp. Giống như đang lựa lời vậy.

“Kotaro và Keiichi khác nhau nhỉ.”

Trước cả khi tôi kịp gạn hỏi ý nghĩa câu nói đó, Orimoto đã cao giọng tức tối.

“Kasugai-kun! Inori! Xem! Phim!”

“Đừng có ngắt từng chữ một thế chứ, phiền quá đi.”

Tình cảm mà Orimoto dành cho Sera.

Mối tình đơn phương dẫu có vỡ nát vẫn không chịu phai nhòa.

Thế nhưng, ở lễ hội mùa hè cậu ta đã làm ngơ, và ở đây lại tiếp tục phớt lờ. Hiện thực đang phơi bày ngay trước mắt.

Liên tục phải hứng chịu nó ở khoảng cách gần thế này thật quá đau khổ.

Gần đây Orimoto đang lẩn tránh Sera. Và hôm nay, cô nàng lại tiếp tục trốn tránh một cách... rõ rành rành và quyết liệt hơn.

“Ugaa! Ghét Keiichi chết đi được!!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!