Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5121

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18731

Tập 3 - Minh chứng cho sự giải thoát - Chap 44 - Ngày đẹp trời cho những phút giây tình tứ

Chap 44 - Ngày đẹp trời cho những phút giây tình tứ

“Chỗ đó sai rồi! Này, tránh ra đi!”

“Chắc chắn là giấu rồi. Inori, sẽ tìm.”

Về đến nhà, không hiểu sao ngoài phòng khách lại vang lên tiếng huỳnh huỵch ồn ào. Tiếng động vọng ra tận ngoài hành lang.

“Ah, khoan đã! Không được đâu”

“...Đến lúc, bỏ cuộc rồi đấy”

Có vẻ như đang rất náo nhiệt. Tôi đoán chắc họ đang chơi trò đối kháng nào đó của mình.

“Suzuka, thành thật khai báo rồi ngoan ngoãn đi.”

“Gần quá! Xin lỗi, đã bảo là xin lỗi rồi mà~!!”

Tôi cởi giày rồi rón rén bước lại gần. Giữ trật tự. Đó là điều kiện tối thiểu để được sống ở ngôi nhà này… Tôi rất ghét sự ồn ào.

“Hai cậu, đang làm cái──”

Tôi toang mở tung cửa phòng khách. Cứ thế há miệng định lên tiếng nhắc nhở thì──cứng đờ người.

Một bầu không khí mờ ám đang bao trùm. Tôi không dám tin vào mắt mình.

Chân hai người họ đan vào nhau, những tiếng thở dốc ướt át hòa quyện. Cứ như thể hiện trường của một bộ phim R18 vậy.

“Ah, Kasugai-kun cứu tớ với~!!”

“Kotaro là đồng minh của Inori cơ”

Tóc vàng và tóc nâu đang tán tỉnh nhau. Michikusa kề sát mặt vào gáy Orimoto, còn Orimoto thì đỏ mặt trông có vẻ cũng không đến nỗi chán ghét. Hừm.

“Tớ không phủ nhận sự đa dạng đâu. Chào nhé.”

Có vẻ tôi đã làm kỳ đà cản mũi rồi. Thật thất lễ. Hai kẻ đau lòng vì cùng bị đá. Kể cả họ có đang liếm láp vết thương cho nhau thì ai có thể trách cứ được cơ chứ. Tôi đóng sầm cửa lại bằng một lực rất mạnh.

“Mình nên ra ngoài một lát. Cứ làm vậy đi.”

Phù, tôi đúng là một người đàn ông tâm lý mà. Dù chính bản thân cũng khó tin vào những gì mình vừa thấy, nhưng không biết từ lúc nào họ đã phát triển thành loại quan hệ đó rồi.

Thời đại nay cứ ồn ào ca ngợi sự đa dạng. Tôi tự chìm vào suy tư, rằng chẳng phải việc áp đặt sự đa dạng mới chính là phân biệt đối xử với sự đa dạng hay sao.

Cơ mà, thôi kệ cũng có sao đâu. Orimoto và Michikusa, cả hai đều là mỹ thiếu nữ. Chắc hẳn có rất nhiều nam sinh thích mấy cảnh bách hợp sặc mùi Yuri thế này. Thành thật mà nói, tôi khá mù tịt về ba cái Yuri hay BL gì đó.

“──Chờooo một chúttttt!!”

Ngay khi tôi đứng trước sảnh định xỏ giày, tiếng gào thét của Orimoto vang lên từ phía sau chọc thủng cả màng nhĩ tôi.

“Ồn quá?! Tưởng thủng luôn màng nhĩ rồi chứ.”

“Kasugai-kun đang hiểu lầm rồi đấy!!”

Hừ, hiểu lầm sao.

“Đã bảo rồi, tớ không phản đối đâu. Dù cậu và Michikusa có quấn lấy nhau thở dốc trong phòng khách đi chăng nữa.”

“Cái cách nói đó!! Dễ gây hiểu nhầm lắm đấy!!”

Tôi bị túm lấy gáy và lắc lấy lắc để. Trong tầm nhìn chao đảo, Michikusa ló đầu ra từ phía sau.

“Kotaro. Inori không phải bách hợp đâu.”

“...Vậy sao? Nhưng mà...”

Cảnh tượng tôi vừa thấy ban nãy chắc chắn là thật. Thật bất ngờ là Michikusa lại ở thế nằm trên.

“Tớ còn tưởng cuối cùng hai cậu cũng phát điên rồi chứ. Rằng các cậu đang ve vãn nhau để trốn tránh thực tại.”

“Chỗ đó! Trước tiên là chỗ đó sai rồi!”

“Hừm, đừng có chỉ trỏ vào người khác thế Orimoto.”

“──Tức chết đi được.”

Nhưng mà, đến mức cả hai người cùng chối bay chối biến thế này thì có vẻ không phải là Yuri thật. Tôi nhíu mày.

“Vậy tớ hỏi nhé, hai cậu đang làm cái trò gì?”

“Cái này. Suzuka giấu đi nên mới sinh chuyện.”

Dựa theo nhãn mác, thứ mà Michikusa đang nắm chặt trong bàn tay nhỏ xíu ấy là một loại bánh kẹo sô-cô-la. Kiểu bánh ngàn lớp được bọc túi riêng.

Nhớ lại xem nào. Hình như mua bằng tiền của tôi vào một lúc nào đó thì phải. Nhắc mới nhớ, vẫn chưa ai ăn.

“Đã hứa là oẳn tù tì để ăn cái cuối cùng còn sót lại, thế mà Suzuka lại ra muộn. Chơi ăn gian.”

“...Đối với Michikusa thì đúng là vấn đề sống còn nhỉ.”

Một tín đồ hảo ngọt chính hiệu. Đại diện của hội hảo ngọt. Michikusa Inori. Dùng thủ đoạn hèn hạ như chơi oẳn tù tì ra muộn với một cô gái như vậy thì có bị thành ra như thế cũng hết cách.

“Orimoto... Cậu đói bụng lắm à.”

“Đang bị thương hại kìa. Bị coi là loại con gái vì một cái bánh kẹo mà giở trò oẳn tù tì ra muộn rồi.”

Orimoto hơi ỉu xìu lầm bầm “Không phải mà”.

“...Chỉ là tớ ra muộn một chút thôi mà.”

“Người đời gọi cái đó là ra muộn để ăn gian đấy.”

Có điều tôi lại nghiêng đầu thắc mắc. Orimoto có phải là kiểu con gái bất chấp tất cả chỉ để giành lấy một miếng bánh kẹo không nhỉ? Ngược lại, tính cách của cô ấy có vẻ sẽ vui vẻ nhường cho người khác hơn.

“Hình in trên bánh trông giống hệt Kasugai-kun, nên tớ lỡ nổi lòng tham muốn giữ lấy.”

“Có giải thích thì tớ cũng chịu không hiểu ý cậu đâu.”

“...Suzuka cứ cố chấp ấy. Đồ trẻ con.”

Nói tóm lại là trên lớp vỏ bánh có in hình nhân vật, và cô ấy đã rút trúng bản bí mật. Orimoto muốn bảo vệ chiếc bánh, còn Michikusa lại muốn ăn nó. Ra là vậy. Ra là vậy sao?

“Tớ vẫn cóc hiểu gì cả. Thật nhảm nhí.”

“...Kasugai-kun chẳng có tí lãng mạn nào nhỉ.”

“Nói cứ như tâm hồn người ta chết rồi không bằng.”

“Tớ nghĩ có khi chết thật rồi cũng nên?”

Orimoto bật cười khúc khích nhỏ nhẹ.

“──Phương án thỏa hiệp.”

Michikusa nhón chân lên và đưa nó cho tôi. Đưa mắt nhìn xuống, tôi thấy chiếc bánh.

“Thay vì để Inori và Suzuka tranh giành, cứ giao nó cho chính chủ giống với cái hình là mọi chuyện được giải quyết. Không có vấn đề gì nữa.”

“Ồ! Inori, thông minh quá!!!”

“Fufun.”

Michikusa trông có vẻ như biểu cảm đã phong phú hơn đôi chút ưỡn ngực tự hào rồi gật đầu vài cái.

“...Nhưng mà cái bánh nát bét cả rồi.”

Nhìn một cách bình tĩnh thì chiếc bánh đã bị nghiền nát thảm thương. Chẳng còn giữ được chút hình thù nguyên bản nào nữa.

“Tại hai cậu giằng co với nhau chứ gì.”

“...Tình trạng như bị bỏ vào máy xay sinh tố vậy.”

Michikusa lầm bầm một tiếng.

“Mà sao cũng được. Cứ ăn đại đi, tớ đi làm bài tập hè đây. Bận lắm.”

Nào là làm thêm, nào là bài tập hè. Hơn nữa, lịch làm thêm của tôi cũng bị nhồi nhét khá dày, bận rộn hơn hẳn so với học sinh bình thường.

Xin lỗi chứ tôi làm gì có thời gian thong thả mà chơi đùa với hai người họ. ──Và hơn hết. Tôi muốn sắp xếp lại những suy nghĩ về giọng nói kia.

Một giọng nói dường như đã lọt thỏm khỏi ký ức chỉ trong tích tắc. Đó chắc chắn là giọng của một “cô gái”. Tuổi tác có lẽ cũng không chênh lệch mấy so với bọn tôi. Nhưng──tôi lại không thấy quen chút nào.

Giả sử đó là người có mối quan hệ thân thiết với Sera, thì đáng lẽ tôi phải nhận ra chứ. Giọng nói mang nét đặc trưng riêng đến thế cơ mà.

Nhưng tôi không tài nào nhớ nổi. Thậm chí nếu không để tâm, cảm giác sợ hãi đối với giọng nói và đôi mắt đỏ kia có khi bây giờ tôi cũng quên sạch mất.

Vẫn chưa có bằng chứng xác thực nào. Nếu kể cho hai người họ nghe, e rằng sẽ chỉ rước thêm rắc rối và hỗn loạn không đáng có. Tạm thời tôi nên cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ của mình thì hơn.

“Bài tập á? Thế thì bọn mình cùng làm điiiii.”

“Cùng làm cái gì, hai cậu có được giao đâu.”

Người ta không giao bài tập cho những sự tồn tại vô hình.

“Kotaro. Hơi bị ngốc nghếch.”

“...Hơi bị thiếu khoan dung đấy nhé.”

“Inori quyết định sẽ không giữ kẽ với Kotaro nữa. Cứ như thế mới vừa vặn với Kotaro.”

Michikusa giật giật vạt áo của tôi.

“Bài tập, Inori và Suzuka sẽ giúp. Xem như trả ơn vì đã cho mượn nhà ở. Có thế thì mới kết thúc nhanh gọn lẹ được.”

“Và sau đó là tận hưởng kỳ nghỉ hè! Hoàn hảo!”

Ra là vậy. Việc suy nghĩ linh tinh đành phải gác lại sau rồi.

Nhưng tôi sẽ khắc ghi trong tim để không quên lãng. Giọng nói gợi lên sự bất an ấy, cùng với đôi mắt mà tôi vừa nhớ ra kia──.

Suy cho cùng, đó chính là một khả năng có thể trở thành manh mối giúp hai người họ trở về thế giới cũ mà tôi mãi mới nắm bắt được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!